Khổng Hi Nhan rất sớm đã tỉnh lại, nàng mất ngủ tới gần nửa đêm, sáng sớm năm giờ hơn đã tỉnh. Khổng Hi Nhan chớp mắt hô: "Yên Yên."
Nửa ngày mới nhớ ra, Trì Vãn Chiếu đã đưa Yên Yên đến nhà cho Chu Sinh chăm sóc.
Nàng liếc nhìn đồng hồ, nghĩ nghĩ bên Trì Vãn Chiếu hiện tại chắc đang là buổi chiều, nàng cân nhắc lấy điện thoại ra gửi tin nhắn: [Trì tổng, chị có đó không?]
Gửi tin xong nàng nằm trên giường trở mình, bên kia giường lạnh như băng, nàng không khỏi nhanh rút người lại.
Không bao lâu đã nhận được trả lời: [Dậy rồi sao? Hay là không ngủ?]
Khổng Hi Nhan nhìn thấy điện thoại thông báo, cầm lên bấm: [Tôi không ngủ được.]
Trì Vãn Chiếu bên kia lại trầm mặc, hơn bốn năm phút sau mới nhắn lại: [Biết rồi, tôi sẽ nhanh trở về.]
Khổng Hi Nhan đọc tin sửng sốt vài giây, cấp tốc trả lời cô: [Không cần không cần, tôi chỉ muốn hỏi, có thể đón Yên Yên về không?]
[Không có nó, tôi có chút mất ngủ.]
Trì Vãn Chiếu ngồi trên giường, nhìn tin nhắn trong điện thoại, khóe môi đang mỉm cười lập tức thẳng, nghĩ nghĩ không muốn trực tiếp trả lời.
[Không thể.]
[Nha] (nghĩa là à ừm)
Trì Vãn Chiếu đặt điện thoại lên tủ đầu giường, quay đầu nhìn ra ngoài.
Lần gần nhất cô trở về là Tết năm ngoái, khi đó thân thể Trì Trác vẫn chưa bết bát như vậy, hắn thích ngồi ở gốc cây bên ngoài cửa sổ phòng cô, nhìn thấy cô sẽ cười: "Tiểu Vãn"
Phảng phất cứ như trước đây, chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhưng là cô không còn cho hắn sắc mặt tốt.
Thậm chí mắt điếc tai ngơ, đi qua hắn.
Hiện tại ngoài cửa cây cối vẫn vậy, nhưng không còn người ngồi nữa.
Trì Vãn Chiếu thơ thẩn, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
"Vào đi."
Trì Huyên đẩy cửa, ló đầu vào, nhỏ giọng gọi: "Chị ơi"
Trì Vãn Chiếu nghiêng đầu, nhìn thấy bé hành động như tiểu trộm cảm thấy buồn cười, ngoắc ngoắc tay: "Lại đây."
Trì Huyên lúc này mới bước vào, nhanh như chớp đứng trước mặt Trì Vãn Chiếu, vóc người em cao gầy, buộc tóc đuôi ngựa, dáng dấp phấn chấn hớn hở.
Trì Vãn Chiếu kéo bé ngồi xuống bên cạnh: "Sao nào?"
Trì Huyên ngửa đầu nhìn cô: "Ba tỉnh rồi."
"Ừm"
Thanh âm Trì Vãn Chiếu đột nhiên lạnh xuống, Trì Huyên vân vê tay liếc nhìn cô. Kỳ thực em rất yêu thích chị mình, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Trì Vãn Chiếu về nhà, em đều bám dính lấy cô.
Thế nhưng Trì Vãn Chiếu rất ít khi về nhà.
Trì Huyên suy nghĩ một chút, đại khái bắt đầu từ khi bà ngoại bị bệnh.
Trì Vãn Chiếu cùng em không giống nhau, khi còn bé vì chuyện kinh doanh trong nhà bận rộn, chị là do bà ngoại nuôi lớn, sau đó khi đi học mới được ba mẹ đón về.
Cho nên bà ngoại cùng chị tình cảm rất tốt.
Sau đó bà ngoại bị ốm, mẹ không thể lo liệu, chị trực tiếp nghỉ học để chăm bà.
Này vừa đi, liền rất ít khi trở lại.
Trì Huyên thấy chị đứng dậy, bé cũng đi theo hỏi: "Chị, chị đến bệnh viện sao?"
Trì Vãn Chiếu gật gà: "Em ở nhà đi, để ý mẹ một chút."
Trì Huyên: "Vâng."
Trì Vãn Chiếu mặc áo khoác vào xong đẩy cửa đi ra ngoài, gần tới tháng mười một, tuy trời không rét quá, nhưng nước A lạnh, gió rít thổi, buốt hết người.
Sau khi vào xe cô chỉnh lại y phục, vẻ mặt trầm ổn.
Đến bệnh viện rồi Trì Vãn Chiếu vẫn đứng ở ngoài, gió lạnh thổi vạt áo cô, khiến cô có chút đơn bạc, Trì Nhất Phàm ra ngoài thấy cô đứng một mình.
Hắn thở dài, hô: "Tiểu Vãn."
Trì Vãn Chiếu nghiêng đầu: "Anh"
"Sao anh ra đây?"
Trì Nhất Phàm lớn hơn cô vài tuổi, gương mặt có nhiều nét giống cô nhưng góc cạnh hơn, anh cúi đầu nói: "Ba bảo anh ra xem em có đến không."
Trì Vãn Chiếu có chút buồn bực: "Vào đi"
Cũng không đợi Trì Nhất Phàm phản ứng, Trì Vãn Chiếu chần chừ đứng ngoài cửa phòng một lúc rồi đẩy cửa vào.
Người trên giường đã mở mắt, trên người có không ít dây rợ cùng thiết bị hỗ trợ, dưới mũi còn có ống thở oxy, bàn tay gầy gò của hắn hướng về Trì Vãn Chiếu, thanh âm yếu ớt gọi: "Tiểu Vãn..."
Trì Vãn Chiếu vành mắt phút chốc đỏ lên, đầu mũi chua xót, cằm căng thẳng, cực lực muốn so sánh người đang bệnh giai đoạn cuối trước mắt cùng với nam nhân mạnh mẽ trong trí nhớ của mình.
Nhưng làm sao cũng không giống.
Trì Trác nằm trên giường bệnh, ánh mắt vẩn đục, chỉ là trong miệng liên tục gọi: "Tiểu Vãn, con không nhận ra ba sao?"
Trì Vãn Chiếu như bị nghẹn họng, muốn nói gì đó nhưng không thể phát ra tiếng.
Ánh mắt Trì Trác từ từ ảm đạm: "Đúng rồi, con không nhận ba nữa."
"Con không nên nhận, là ba đã làm sai."
Trì Vãn Chiếu đi về phía trước hai bước, ngồi ở một bên mép giường, hít mấy hơi mới dùng thanh âm khàn khàn gọi: "Ba"
Trì Trác run rẩy nắm chặt cổ tay cô, muốn cười nhưng không nổi, chỉ giương ra một nụ cười vặn vẹo: "Tốt rồi, tốt rồi."
Trì Nhất Phàm nhìn hai người không nói gì, thức thời: "Hai người nói chuyện đi, anh đi ra ngoài mua chút đồ."
Biết Trì Nhất Phàm muốn tránh đi tạo không gian, Trì Vãn Chiếu gật đầu: "Vâng"
Cánh cửa mở ra lại đóng vào, yên tĩnh.
Tay Trì Trác gầy đến sợ, chỉ còn da bọc xương, không có khí lực gì, nắm chặt tay Trì Vãn Chiếu lại cứ như đâm vào mu bàn tay cô, viền mắt hắn hơi long lanh.
Trong phòng có chút tĩnh lặng.
Một lúc sau, Trì Trác mới yếu ớt hỏi: "Còn phải đi sao?"
Trì Vãn Chiếu dùng sự im lặng thay câu trả lời.
Trì Trác hô hấp trầm trọng: "Đều là do ba sai."
Nghĩ đến chuyện hoang đường đã làm hồi trẻ, liền cảm thấy thực xin lỗi Tạ Đan cùng ba đứa con, tuy những năm qua hắn cực lực bù đắp nhưng có những chuyện, bù đắp không được.
Giống như bát sứ, ném vỡ rồi, cho dù dán lại, vẫn còn vết tích.
Vì thế hắn không dám nói, chính là sợ đánh vỡ Trì gia yên bình.
Chỉ là hắn già rồi, cần phải vì tuổi trẻ hoang đường mà trả giá, hắn không cầu xin mọi người có thể tha thứ, nhưng hy vọng bọn họ sau khi hắn ra đi có thể đối đãi tử tế với đứa trẻ kia.
Nói đến cùng, người sai là người lớn.
Đứa trẻ không có liên quan.
Trì Vãn Chiếu cúi đầu nhìn bàn tay Trì Trác, trong trí nhớ của cô, bàn tay to lớn ấm áp kia bây giờ đã biến thành như này: da nhăn nheo, đầu ngón tay lạnh lẽo, già nua vô lực.
Cô nghĩ đến lời của Trì Nhất Phàm cùng Tạ Đan, cúi đầu hỏi: "Ba, ba muốn gặp cô ta sao?"
Bàn tay vốn vô lực đột nhiên nắm chặt tay cô, Trì Trác hô hấp càng ngày càng trầm trọng: "Con tìm được con bé?"
Trì Vãn Chiếu nhìn dáng vẻ gấp gáp của ông, nhắm mắt lại, lạnh lùng trả lời: "Không có."
Trì Trác: "Tiểu Vãn, con bé cũng là con của ba."
Trì Vãn Chiếu liếc sang chỗ khác, trong lòng dâng lên phức tạp, Trì Trác tiếp tục nói: "Ba không hy vọng xa vời con có thể tha thứ ba, nhưng là con bé vô tội, nếu như ngày sau hai đứa gặp lại, ba thực mong con có thể chăm sóc nó một chút."
"Chăm sóc?"
Trì Vãn Chiếu cười phì một tiếng: "Vậy ba nhanh chóng khỏe lại, tự mình chăm sóc đi."
Dứt lời cô đứng lên, Trì Trác đột nhiên ho khan vài tiếng, thanh âm vang vọng trong tai Trì Vãn Chiếu, bước chân cô chậm lại, nặng nề.
Ra ngoài, cô dựa vào cửa, Trì Nhất Phàm nâng người cô: "Từ nhỏ mẹ đã nói, tính ba và em giống hệt nhau, đều là cố chấp bướng bỉnh, khi đó anh còn không tin."
"Giờ thì tin rồi."
Trì Vãn Chiếu nhếch miệng: "Có phải em rất tàn nhẫn không?"
Biết rõ người này không còn sống được bao lâu, còn nói ra những lời đả kích như vậy.
Trì Nhất Phàm lắc đầu: "Tàn nhẫn? Vậy chuyện ba làm với chúng ta có tàn nhẫn không?"
"Thế nhưng, tiểu Vãn, có chút tiếc nuối không thể khắc phục, nhưng có những chuyện thì được."
"Chúng ta thử tìm người kia, để ba ra đi không hối tiếc."
Trì Vãn Chiếu viền mắt nóng lên, thanh âm khàn khàn hỏi: "Bác sĩ nói còn bao lâu?"
Trì Nhất Phàm trầm mặc một chút mới trả lời: "Khoảng nửa năm"
Trì Vãn Chiếu cúi đầu nhìn sàn nhà, dường như nó phản chiếu rõ ràng dáng vẻ của chính mình, Trì Nhất Phàm vỗ vai cô xong xoay người vào phòng.
Trên hành lang người đến kẻ đi, chỉ có một mình cô ngồi trên băng ghế, tinh thần không tốt.
Qua lúc lâu, cô lấy di động ra bấm số gọi.
Điện thoại tút tút hai tiếng đã có người nhấc máy.
Từ điện thoại truyền đến giọng nói thanh thúy, người bên kia hô: "Trì tổng?"
Trì Vãn Chiếu dựa vào ghế, thanh âm trầm thấp: "Đang bận sao?"
Khổng Hi Nhan chưa tới trường quay, lịch quay sáng sớm đã đổi thành hơn mười giờ mới quay, cho nên nàng đang ngồi ôm gối trên sofa, nghe được câu hỏi của Trì Vãn Chiếu liền trả lời: "Không có, đang rảnh."
Dù là cách điện thoại, nàng vẫn nhạy cảm nhận ra Trì Vãn Chiếu có gì đó khác thường, còn đang chống cằm suy nghĩ, liền nghe Trì Vãn Chiếu nói: "Có thể nói chuyện một chút không?"
Khổng Hi Nhan:...
Nói gì giờ?
Ăn cơm chưa? Đang làm gì? Phong cảnh nước ngoài ra sao?
Dường như không phù hợp.
Huống hồ Trì Vãn Chiếu đi nước ngoài làm gì nàng còn không rõ.
Khổng Hi Nhan so sánh với cuộc nói chuyện lúc trưa nàng muốn Yên Yên trở về vẫn còn xoắn xuýt, qua một hai phút hai người đều không lên tiếng, nàng khẽ cắn răng mở miệng: "Chị gặp chuyện gì rồi sao?"
Tiếng hít thở nhẹ nhàng của Trì Vãn Chiếu truyền đến: "Không có chuyện gì, vậy đi, tôi cúp máy đây."
Khổng Hi Nhan:...
Điện thoại cúp, Khổng Hi Nhan cầm điện thoại đờ người ra.
Nửa tiếng sau, chuông cửa vang lên, nàng sửa lại tóc ra mở cửa, Chu Sinh đứng ngoài, trên tay đang ôm Yên Yên.
Khổng Hi Nhan: "Sao anh lại đến đây?"
Chu Sinh vẻ mặt như thường: "Phu nhân, Trì tổng bảo tôi đem Yên Yên về."
Khổng Hi Nhan đón lấy Yên, hơi nhăn mày, hỏi Chu Sinh: "Trì tổng xảy ra vấn đề gì rồi sao?"
Chu Sinh khuôn mặt nhã nhặn hơi cứng lại trong một giây, sau đó cười nói: "Không có, phu nhân đừng lo, Trì tổng nói rất nhanh sẽ về."
Khổng Hi Nhan xoa đầu Yên Yên: "Kia cô ấy đi nước ngoài làm gì vậy?"
Vừa giọng cô rõ ràng không đúng.
Chu Sinh ánh mắt sáng lên dưới kính, trả lời: "Trì tổng nói, phu nhân nếu muốn tra cương, lúc nào cũng có thể gọi cho ngài ấy."
Khuôn mặt trắng nõn của Khổng Hi Nhan có chút ửng đỏ, mỉm cười, nhìn Chu Sinh rời đi.
Chờ đến khi cửa xe đóng lại, nàng mới nhỏ giọng thầm thì.
Tra cương gì chứ, nàng đây là quan tâm được không?
Nói xong nàng mới sửng sốt một chút.
Tại sao nàng lại muốn quan tâm Trì Vãn Chiếu chứ?
(1) tra cương: tra hỏi vợ/chồng đi đâu làm gì bla bla
----------------------------------
Aww, Hi Nhan bắt đầu quan tâm Trì tổng rồi