Sau khi Khổng Hi Nhan đi khỏi, Trì Vãn Chiếu ở trong căn phòng trống rỗng đờ ra, thói quen từ nhỏ đến lớn làm việc nghỉ ngơi đều đặn nên cứ đúng giờ này cô sẽ buồn ngủ, nhưng hôm nay thì không.
Được rồi.
Có thể nói từ khi ngủ chung với Khổng Hi Nhan, thói quen làm việc và nghỉ ngơi của cô hoàn toàn rối loạn, cô không thể không tận dụng thời gian nghỉ trưa ở văn phòng để ngủ bù.
Lúc này trong căn phòng trống rỗng tuy không có Khổng Hi Nhan nữa nhưng mùi thơm sữa tắm của nàng vừa xong vẫn thoang thoảng, Trì Vãn Chiếu chỉ cần vừa nhắm mắt là có thể tưởng tượng ra tư thế ngồi ngay ngắn của nàng, yểu điệu dáng người, vô ý trêu chọc.
Cô lăn qua lăn lại trên giường mất nửa tiếng, sau đó đứng dậy đi phòng vệ sinh.
Tắm nước lạnh xong cảm thấy thoải mái hơn nhiều, lúc đi ngang qua phòng ngủ bên cạnh còn nghe được Khổng Hi Nhan nói chuyện với Yên Yên, nàng không có hạ giọng xuống nên Trì Vãn Chiếu nghe rất rõ.
Cách cửa truyền đến: "Yên Yên, em nói xem người kia bị bệnh phải không?"
Người đứng ở vách tường nghe trộm-Trì Vãn Chiếu:...
Cô lặng lẽ quay đầu về phòng ngủ, đóng cửa lên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không biết qua bao lâu, cô mơ mơ màng màng nhận thấy phần đệm bên cạnh lún xuống, giống như có ai nằm ngủ kế bên. Cô mở mắt ra thấy Khổng Hi Nhan nghiêng người, tay chống đầu nhìn mình.
"Cô..."
Trì Vãn Chiếu chỉ nói được một tiếng, Khổng Hi Nhan lập tức sát vào, cắn bờ môi cô, đầu lưỡi linh hoạt khiêu khích, không cho cô phát ra tiếng nào nữa.
Ánh đèn mờ nhạt đầu giường chiếu vào khuôn mặt thanh tú đang nhắm mắt của Khổng Hi Nhan, đặc biệt đẹp đẽ.
Trì Vãn Chiếu bị nàng hôn khiến nội tâm loạn lên, miễn cưỡng khống chế bản thân, lấy hai tay đẩy Khổng Hi Nhan ra một chút, khàn giọng hỏi: "Cô làm gì vậy?"
Khổng Hi Nhan cười quyến rũ, ánh mắt sáng lóe lên kiều diễm, kéo tay Trì Vãn Chiếu, há miệng ngậm ngón tay cô, đầu lưỡi vờn ở đầu ngón tay, mút một cái.
Trán Trì Vãn Chiếu toát ra vài giọt mồ hôi.
Khổng Hi Nhan thấy cô cứ bất động trợn mắt nhìn nàng, tiến đến sát tai cô, thổi thổi: "Còn làm gì nữa, không phải chị vẫn luôn yêu thích em à?"
"Sao vậy? Chị không thích ư?"
Thân thể căng cứng của Trì Vãn Chiếu rốt cuộc bị đánh đổ, cô thuận thế ôm vai Khổng Hi Nhan, đè lên nàng, tóc dài đen như mực xõa lên trên ga giường màu hồng nhạt, da thịt trắng nõn, cái gì cũng kích thích đến cô.
Cô nhanh chóng cởi áo ngủ của Khổng Hi Nhan, nâng tay nàng lên qua đầu, cúi xuống hôn nàng, không cho Khổng Hi Nhan có không gian để thở.
Cô vẫn đòi hỏi không ngừng.
Từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, dằn vặt đến mức Khổng Hi Nhan liều mạng cắn lên vai cô, cô vẫn như không có cảm giác đau, ngón tay lung tung qua lại bên trong nàng.
"Trì, Trì..."
Khổng Hi Nhan bị cô kích thích nói chuyện đều không rõ ràng, Trì Vãn Chiếu ở bên tai nàng thì thầm: "Gọi tôi tiểu Vãn."
"Tiểu Vãn, đừng động nơi đó."
"Không muốn nữa."
"Tiểu Vãn em mệt."
"Tiểu Vãn..."
Khổng Hi Nhan nhiều lần đứt quãng rên rỉ, cuối cùng không chịu được nữa kêu lên: "Trì Vãn Chiếu!"
Trì Vãn Chiếu giật mình, từ trong mơ tỉnh lại.
Cô ngồi phắt dậy quay đầu nhìn sang bên cạnh, chỉ có cái gối đơn độc nằm cạnh mình.
Trì Vãn Chiếu nhay trán, không thể tưởng tượng được bản thân lại mơ như vậy, hơn nữa cơ thể còn thực sự...
Cô thở dài, xuống giường đi vào phòng vệ sinh tắm vội, trở lại phòng ngủ liền muốn xem Khổng Hi Nhan đang làm gì liền đẩy cửa phòng bên cạnh ra.
Khổng Hi Nhan đang ôm Yên Yên ngủ, Yên Yên nghe được tiếng mở cửa liền mở mắt nhìn, thấy là cô nên lại nhắm mắt, đầu hướng vào lòng Khổng Hi Nhan cọ cọ.
Đây vốn là phòng ngủ của Trì Vãn Chiếu, mấy ngày nay cô chuyển sang phòng Khổng Hi Nhan, mang chăn gối theo nên hiện tại trên giường không có gì cả.
Cô bước đến trước giường, ôm lấy Yên Yên, để nó ngủ tại phòng bên của Khổng Hi Nhan.
Cuối cùng mới quay lại đứng trước mặt Khổng Hi Nhan.
Tinh tế ngắm nhìn người đang ngủ trên giường.
Rút đi vẻ ngây ngô thời trẻ, nàng bây giờ chẳng khác một bông hoa mẫu đơn, chỉ cần đứng một chỗ cũng vẫn có thể hấp dẫn toàn bộ chú ý của cô.
Trì Vãn Chiếu ngồi xổm xuống nhìn tư thế ngủ của Khổng Hi Nhan, hô hấp đều đặn, ngủ rất say.
Cô đưa tay vén tóc rối trên trán nàng sang một bên, đầu ngón tay lướt qua làn da trắng nõn, ánh mắt trầm xuống.
Nửa tiếng sau, cô mới đứng dậy bế Khổng Hi Nhan lên đi sang phòng nàng.
Nghĩ đến giấc mơ vừa rồi, cô chẳng buồn ngủ nữa, cũng không nằm lên giường, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn Khổng Hi Nhan, xoay người đi ra ngoài.
Cuối hành lang tầng hai có một căn phòng nhỏ, bình thường đều đóng kín, Trì Vãn Chiếu cúi đầu, tay đưa lên cổ cởi ra sợi dây chuyền vàng, mặt dây chuyền không lớn, có hình cái chìa khóa, cô đem chìa khóa tra vào ổ.
Cửa mở ra.
Trì Vãn Chiếu đẩy cửa đi vào.
Sau khi bật đèn trong phòng sáng lên, mọi thứ đều nhìn rõ, rất nhiều bức tranh, trắng đen, tranh màu sắc, có bức bị vải trắng che kín, có bức lộ ra một phần, cô khép cửa lại, suy nghĩ một chút bắt đầu pha màu.
Trên tờ giấy trắng rất nhanh hiện ra một người.
Một nữ nhân.
Một nữ nhân dáng người thon thả, áo ngủ của nàng cởi hai cúc, lộ ra dây áo màu đỏ cùng nửa bên áo ngực, bọc lấy da thịt trắng nõn, động tác Trì Vãn Chiếu càng lúc càng nhanh, người trên tờ giấy càng thêm rõ ràng.
Ánh đèn mờ nhạt, người nằm nghiêng trên giường, áo ngủ hở ra một nửa, tóc dài như mực xõa ra, đôi mắt sáng liếc nhìn, nụ cười quyến rũ, một tay nàng chống cằm, tay còn lại duỗi ra.
Nằm bên cạnh mỹ nhân còn có một con mèo trắng nhìn tựa quả cầu tuyết đang nhắm mắt ngủ.
Hình ảnh thực ấm áp, yên tĩnh.
Trì Vãn Chiếu ngồi nhìn rất lâu, cuối cùng ánh mắt rơi xuống Yên Yên, giơ bút vẽ trên tay lên đưa đưa vài nét, chỉ chốc lát sau, một con mèo màu cam xuất hiện bên cạnh con mèo trắng.
Cô nhìn bức tranh hai mèo một người mỉm cười.
Trong lúc cô đang trầm tư thì từ dưới tầng vọng lên tiếng "ầm". Cô thu bút, dùng vải trắng che bức tranh lại, dụi dụi mắt mở cửa đi xuống dưới.
Vừa xuống cầu thang liền thấy Khổng Hi Nhan ôm Yên Yên đứng ở cửa phòng bếp.
"Sao thế?"
Trì Vãn Chiếu bước tới, Khổng Hi Nhan nhìn thấy cô mặt trắng bệch, trong lòng thầm nói: 'Sao cô ấy vẫn còn ở nhà.'
Sáng sớm tỉnh dậy không thấy Trì VÃn Chiếu, nhìn quanh nhà cũng không thấy, nàng còn tưởng cô đi làm rồi nên mới muốn ăn mì, vừa đun sôi nước xong Yên Yên liền nhảy tới, va vào cái thớt gỗ, thớt gỗ lại va vào ấm nước. Nàng vừa rồi nghe thấy một tiếng rầm liền bị dọa, bây giờ nhìn thấy Trì Vãn Chiếu vẫn ở nhà, mặt cắt không còn một giọt máu.
Trì Vãn Chiếu nhìn mặt đất phía sau nàng, ấm nước rơi trên nền nhà, khói vẫn bốc lên, lại nhìn Yên Yên đang bị Khổng Hi Nhan ôm trong ngực, hiểu rõ.
"Có bị thương không?"
Khổng Hi Nhan ôm chặt Yên yên, lúng túng: "Không có."
Cuối cùng nói thêm một câu: "Xin lỗi."
Trì Vãn Chiếu thản nhiên: "Không sao."
Cô đi vào phòng bếp đóng cửa lại, ngẩng đầu nói với nàng: "Lát nữa tôi gọi Chu Sinh mang hai phần cơm sáng đến."
Khổng Hi Nhan nhún vai: "Ừm"
Yên Yên không chịu ở yên trong lòng nàng nhảy ra, đi đến bên cạnh Trì Vãn Chiếu, ngoắt ngoắt cái đuôi, chờ mong nhìn, Trì Vãn Chiếu đối diện đôi mắt xanh thẳm của nó, lạnh mặt nói: "Giảm cân."
Yên Yên: "Méooo"
Trì Vãn Chiếu không để ý nó kêu thảm thiết, lên tầng thay đồ, Chu Sinh rất nhanh đã đến, trên tay cầm đồ ăn sáng. Trì Vãn Chiếu chưa ăn hai miếng đã chuẩn bị đi, Khổng Hi Nhan cũng đi theo cô ra đến cửa.
Chu Sinh vốn đang đứng ở cửa, thấy hai người cùng đi liền thức thời đi ra xe chờ.
Trì Vãn Chiếu đang đi thẳng đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn Khổng Hi Nhan nói: "Em có thể gọi tôi là Tiểu Vãn không?"
Khổng Hi Nhan mặt đực ra: "Hả?"
Trì Vãn Chiếu nhăn mặt, không cảm xúc nói: "Bỏ đi."
Khổng Hi Nhan:...
-------------------------------------------------------
Trì tổng cũng xuân mộng :))))))