"Em trai tôi mời tôi ăn cơm, tôi đi một lát sẽ trở về, có thể không?" Mặc dù cô là người tự do, muốn đi nơi nào đều có thể, nhưng vẫn có thói quen lúc đi ra ngoài sẽ với Phó Cảnh Ngộ một tiếng, cũng để cho Phó Cảnh Ngộ yên tâm.

Phó Cảnh Ngộ cũng không ngăn cô: "Đi đi, về sớm một chút."

Cũng không thể mỗi ngày liền đem cô trói ở trong nhà, cùng anh xem tivi được!

Diệp Phồn Tinh nhìn đồng hồ, đứng lên, nói: "Vậy chú giúp tôi nói lại cùng ba mẹ và chị Linh Lung một tiếng."

Cô nói xong, liền tiến vào phòng vệ sinh, đi sửa sang lại quần áo. Không bao lâu liền đi ra cửa.

Cuối Tháng chín, thành phố A đã không còn nóng như dạo trước, Diệp Phồn Tinh lúc đến nhà hàng, nhìn thấy Diệp Tử Thần ngồi ở chỗ đó, cậu ta tìm một vị trí gần cửa sổ đang chờ cô.

Diệp Phồn Tinh đi tới.

Diệp Tử Thần đem đồ mà Diệp mẫu nhờ chuyển cho cô, nói: "Mẹ bảo em nói với chị, chị lúc nào rảnh rỗi thì trở về thăm nhà một chút."

Diệp Phồn Tinh thái độ lãnh đạm thờ ơ, "Nói sau đi."

Cô biết, nếu như mình khi đó không có phản kháng, nếu như anh cũng không có đáp ứng giúp cô, hết thảy tất cả, cũng sẽ không có được như ngày hôm nay.

Khả năng cả đời liền hoàn toàn hủy ở trong tay Diệp mẫu.

Diệp Phồn Tinh cô, yêu rất mãnh liệt, hận cũng rất mạnh liệt.

Đối với người cô yêu, cô cái gì cũng tốt.

Còn đối với người mình hận, cô có thể ghi hận rất lâu.

Hai chị em ăn bữa cơm, lúc ăn cơm, Diệp Tử Thần nói với Diệp Phồn Tinh chút ít tiến triển của cậu ta gần đây

Trước cậu ta tới bên này đã tham gia một lần chiến đội, kết quả vòng thứ nhất chọn liền bị loại, sau đó, mấy người đồng đội liền bỏ cuộc rồi.

Cậu ta lại lần nữa tăng thêm một cái mới vừa thành lập nghề nghiệp chiến đội.

Cái chiến đội này cùng lúc trước cùng mấy người bạn kia không giống nhau, sau lưng có kim chủ, xin trước tuyển thủ nhà nghề tới làm huấn luyện viên...

Diệp Tử Thần nói: "Chị, chờ em đoạt quán quân, em liền đem tiền thưởng đều mua đồ ăn cho chị!"

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy cậu ta, không nhịn được cười một tiếng, "Được."

-

Phó gia, Cố Vũ Trạch cùng Tả Dục cả một ngày chơi trò chơi, từ phòng Cố Vũ Trạch đi ra, chuẩn bị ra ngoài.

Cố Vũ Trạch gần đây gây dựng một cái vương giả vinh dự chiến đội, mời tuyển thủ nhà nghề tới làm huấn luyện viên, còn ở trên mạng liên lạc mấy tuyển thủ hắn cảm thấy kỹ thuật rất tốt, Tả Dục cũng là một người trong số đó.

Lúc Trước ở trường học huấn luyện quân sự, hôm nay mới có thời gian, hẹn buổi tối mấy người gặp mặt, hiện tại đang chuẩn bị đi ra ngoài.

Bọn họ lúc xuống lầu, đúng dịp thấy Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trong phòng khách, Cố Vũ Trạch nhìn lấy anh, chủ động chào hỏi, "Cậu."

Mặc dù hôm nay lúc ăn cơm, ăn đầy miệng thức ăn chó của Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh, nhưng bình thường, Cố Vũ Trạch đối với Phó Cảnh Ngộ vẫn là rất tôn trọng.

Hắn thích Diệp Phồn Tinh, cùng hắn tôn trọng Phó Cảnh Ngộ, đây là hai chuyện khác nhau.

Phó Cảnh Ngộ nhìn Cố Vũ Trạch một cái, ánh mắt rơi vào trên người Tả Dục, "Muốn đi ra ngoài?"

Tả Dục hiện tại đã biết quan hệ của Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ, nhớ tới hành động đi tìm đường chết của mình hôm nay ở trên ghế sa lon, bị Phó Cảnh Ngộ nhìn một cái, càng là ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp lên, "chú... Phó."

Phó Cảnh Ngộ đáy mắt lạnh giá, trên mặt lại nở nụ cười, "Nghe nói cậu ở trong trường học, cùng vợ tôi quan hệ rất tốt?"

nụ cười này của anh, càng làm Tả Dục run bắn cả người, trước làm sao không có phát hiện, Phó Cảnh Ngộ đáng sợ như vậy?

Cậu ta lập tức nói: "cháu... Cháu cùng với cô ấy không quen, không quen!"

Cậu ta có cảm giác, nếu như mình nói, cùng Diệp Phồn Tinh quan hệ tốt, sẽ chết rất thảm đây?

Phó Cảnh Ngộ nhíu mày, nói: " Tiểu Tinh ở trong trường học, liền làm phiền cậu chiếu cố."

"Không dám không dám!" Tả Dục chột dạ nói, vui mừng hôm nay ở trong phòng khách, Cố Vũ Trạch xuất hiện, kịp thời đem cậu ta kéo đi rồi, không để cho cậu ta tiếp tục nói linh tinh với Diệp Phồn Tinh.

Nếu không, cậu ta hoài nghi mình cuối cùng chết thế nào cũng không biết.

Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!