Edit

Lúc trước, Cố Vũ Trạch cũng không từng nói với nhà cậu ta mở nhà hàng.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Tự lực cánh sinh, không mất mặt!"

Phó Cảnh Ngộ nói những lời này, đối với Diệp Phồn Tinh mà nói, phảng phất là một loại khích lệ. Diệp phồn Tinh cười lấy lòng nói:" chú buổi tối muốn ăn gì, tôi nấu cho chú!" Đằng nào buổi tối cũng không phải đi làm, thôi thì xuống bếp nấu cơm cho chú ấy vậy.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Trong nhà có người giúp việc rồi."

"Tôi với dì ấy làm không giống nhau nha! Tôi nấu cơm ngon hơn."

"Em chắc chắn chứ?"

Phó Cảnh Ngộ đối với lời nói của cô tỏ vẻ hoài nghi.

Diệp Phồn Tinh không thể tin được: "Tôi lúc trước không phải là từng làm qua? Lúc Tại biệt thự ý..."

"Quên rồi."

"..." chuyện Trong vòng hai tháng cũng có thể quên sao?Diệp Phồn Tinh không dám tin tưởng nhìn lấy anh, "Vậy chú có biết tôi là ai không?"

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, "Ừm, biết."

Người giúp việc là Tưởng Sâm thuê, anh cũng không để ý qua những chuyện này.

Anh trả lời nghiêm túc, Diệp Phồn Tinh trong lòng có chút tổn thương. Bất quá suy nghĩ một chút, lúc trước không biết anh, anh quả thật rất kì lạ, gặp qua anh hai lần, anh tỏ ra là cái loại người lạ chớ tới gần cảm giác.

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nói: "Vậy nếu như, tôi không có cùng chú kết hôn, chú có phải hay không là... Liền sẽ không nhớ đến tôi nữa?"

Phó Cảnh Ngộ nói: "Khả năng là vậy."

Anh nói như vậy, Diệp Phồn Tinh liền hiểu, anh đối tốt với cô, cũng bởi vì, cô là vợ của anh, đổi thành người khác gả cho anh, anh cũng sẽ tốt như vậy.

Sủng bà xã của mình, là nguyên tắc của anh.

Diệp Phồn Tinh đột nhiên đối với anh có chút hiếu kỳ, "chú, có phải là chú gặp không vui?"

Đi theo anh trở lại những ngày gần đây, cô có thể cảm giác được, người nhà họ Phó ở trước mặt anh, đều rất cẩn thận từng li từng tí, dường như rất sợ hãi anh sẽ phải chịu lần thứ hai tổn thương.

Anh đối với chuyện của mình để ý như vậy, lại như vậy thương bản thân, Diệp Phồn Tinh cảm thấy, chính mình cũng hẳn là hiểu rõ hiểu rõ anh.

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, "Làm sao đột nhiên hỏi cái này?"

"Tôi là tò mò nha! Chú không phải nói, tôi là vợ chú sao? Lúc nào đều có thể nói cho chú. Vậy chú... Có thể hay không nói với tôi một chút chuyện của chú?"

Phó Cảnh Ngộ mở ra cái khác mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ, "Không có chuyện gì, em không cần biết."

Coi như nam nhân, hắn chán ghét để cho bất luận kẻ nào nhìn thấy sự yếu đuối của anh. Diệp Phồn Tinh cũng không được!

"Không sao." Diệp Phồn Tinh mỉm cười nói: "Vậy chờ lúc chú muốn nói, lại nói với tôi."

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, cũng không trả lời, bởi vì anh cảm thấy, sẽ không có một ngày như vậy.

Tưởng Sâm ngồi ở trước mặt, nhìn một cái Phó Cảnh Ngộ, trong lòng bất đắc dĩ than thở, vốn còn muốn, Phó tiên sinh tốt với Diệp Phồn Tinh như vậy, có lẽ sẽ đối với Diệp Phồn Tinh rộng mở lòng đây! Xem ra cũng không phải như vậy.

"Tưởng tiên sinh, anh ở phía trước mặt dừng một chút, thả tôi đi xuống, tôi đi mua một ít đồ." Sắp về đến nhà, Diệp Phồn Tinh đối với Tưởng Sâm mở miệng.

Tưởng Sâm nói, "Muốn mua gì, tôi đi mua là được."

"Không cần!" Diệp Phồn Tinh nói, "Tôi thuận tiện đi dạo một chút."

Mặc dù ở bên này đi học, nhưng nhắc tới, cô thật đúng là không có thời gian dỗi đi dạo qua.

Tưởng Sâm nhìn một cái phản ứng của Phó Cảnh Ngộ, ngay tại Diệp Phồn Tinh nói địa phương ngừng xe, Diệp Phồn Tinh nói: "hai người không cần chờ tôi, quay đầu tôi một mình có thể trở lại."

Nơi này cách chỗ ở của Phó Cảnh Ngộ cũng không phải là xa lắm.

Phó Cảnh Ngộ cùng Tưởng Sâm đi về trước.

Nhớ like trước khi đọc chương mới nha!