Diệp Phồn Tinh cảm giác mình bị Phó Cảnh Ngộ những lời này làm cho tim mình run lên.

Bởi vì cô không thích Triệu Gia Kỳ, cho nên, anh cũng không thích Triệu Gia Kỳ, thậm chí còn không giữ lại cho Triệu Gia Kỳ chút mặt mũi nào.

Rõ ràng loại hành động này nghe có chút ngây thơ, nhưng là, đứng ở góc độ của Diệp Phồn Tinh mà nói, lại cảm thấy anh thật đẹp trai.

"Chú, gả cho chú quá hạnh phúc!" Diệp Phồn Tinh cảm động đến trực tiếp ôm lấy cánh tay của anh.

Cô đột nhiên lại gần, mới vừa tắm xong, hương thơm từ thân thể cô thoảng qua mũi anh.

Phó Cảnh Ngộ hô hấp đọng lại một cái, cảm giác từ khi Phó Linh Lung cùng anh tán gẫu qua cái đề tài kia sau, trong lòng của anh một cái nào đó chốt mở đã bị mở ra.

Diệp Phồn Tinh trong mắt anh, không phải là một tiểu nha đầu, mà là một người phụ nữ.

Diệp Phồn Tinh ôm lấy cánh tay của Phó Cảnh Ngộ, có chút ảo não mà nói: "Cho tới bây giờ cũng không có người tốt với tôi như vậy! Chú tốt với tôi như vậy, sau này tôi biết phải làm sao?"

"Cái gì mà biết phải làm sao?" Phó Cảnh Ngộ không hiểu hỏi.

Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi sẽ hình thành thói quen. Chú không sợ tôi quấn lấy chú sao?"

"Em thích là được rồi."

"Cái kia nói xong rồi, tôi muốn cả đời quấn chú. Coi như chú đuổi tôi đi, tôi cũng không đi á!"

]

Diệp Phồn Tinh ôm lấy cánh tay của anh, đùa nói.

Phó Cảnh Ngộ con mắt màu đen nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nhớ lại việc Tô Lâm Hoan đào hôn, cảm thấy có chút châm chọc.

Giữa người và người chênh lệch, tại sao lại lớn như vậy?

Anh xoa xoa đầu của Diệp Phồn Tinh, "Mệt rồi sao?"

"Có chút."

"Nhanh ngủ đi!"

Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, than thở, "Bụng lại đau, không ngủ được."

Lời mới vừa mới vừa nói xong, cũng cảm giác được Phó Cảnh Ngộ ôm mình.

Cánh tay của anh rất có lực, đưa cô cả người vòng ở trong ngực, bàn tay đặt ở trên bụng nhỏ của cô...

Kinh nguyệt tới, bụng nhỏ là nước đá, tay anh lại ấm áp cực kì.

Cái này là lần đầu tiên hai người thân mật như vậy, Diệp Phồn Tinh không dám nói tiếp nữa.

-

Buổi sáng, Diệp Phồn Tinh mặc đồ ngủ đi ra, cô không có mang quần áo tới, ngày hôm qua quần áo giặt sạch còn chưa kịp khô, cũng chỉ có thể mặc đồ ngủ thôi.

Cô đi xuống lầu, phát hiện trong phòng khách có khách, Phó ba ba cùng mẹ Phó cũng ở đó.

Tới chính là một đôi vợ chồng, tuổi tác cùng ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ không sai biệt lắm.

Bọn họ thật giống như đang nói chuyện gì đó rất nghiêm túc, Diệp Phồn Tinh liền không có đi vào trong.

Bọn họ nói chuyện âm thanh từ trong phòng khách truyền tới: "Chúng tôi hôm nay qua tới, chủ yếu là vì Lâm Hoan cùng Cảnh Ngộ hôn sự tới."

"Hôn sự?" Tiếp lời là mẹ Phó, bà ngẩng đầu lên, nhìn lấy người đàn ông mập đang nói chuyện,Ngữ khí rất lạnh lẽo cứng rắn, "Cảnh Ngộ xảy ra chuyện đến bây giờ, Tô Lâm Hoan một lần đều chưa từng xuất hiện, ông bây giờ tới cùng tôi nói hôn sự?"

Bà luôn là sẽ nhớ lúc trước Tô Lâm Hoan ngày trước, mở miệng một tiếng ba mẹ, làm cho người ngoài nhìn vào còn tưởng con gái ruột.

Bọn họ đối với Tô Lâm Hoan cũng rất tốt, dù sao sau này cũng là con dâu.

Làm sao nghĩ đến, chính là con dâu này, sau khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, cả người liền biến mất rồi.

Nguyên bản Phó Cảnh Ngộ bị thương chuyện này, đối với người nhà họ Phó đả kích cũng không nhỏ rồi.

Cách làm của Tô Lâm Hoan, quả thực là tưới dầu vào lửa, liên tiếp gặp tai nạn!

Ông Tô một mặt xin lỗi, "Thật sự ngại quá, Cảnh Ngộ xảy ra chuyện như vậy, chúng tôi cũng thật xin lỗi. Chẳng qua là... Lâm Hoan nhà chúng tôi tuổi tác còn nhỏ, muốn xuất ngoại đi học thêm chút kiến thức, con bé đi lần này, phỏng chừng không có năm sáu năm không về được. Trước xuống lễ vật đám hỏi, chúng tôi gấp đôi trả lại, đều là chúng tôi không tốt, là chúng tôi thật có lỗi với Cảnh Ngộ, chúng tôi cũng chỉ có Lâm Hoan một đứa con gái, đem nó làm hư rồi! Con bé hiện tại đã ở nước ngoài rồi, chúng tôi cũng không thể đi đem nó bắt trở lại, đúng không?"

Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nha nha nha