Trong phòng ăn, mẹ Phó nhìn Diệp Phồn Tinh đang đi xuống Hỏi: "Cảnh Ngộ Đâu? Nó không ăn cơm sao?"

Mẹ Phó ngây thơ cho là, Phó Cảnh Ngộ còn không biết Tô gia tới từ hôn.

Diệp Phồn Tinh nhớ tới cho tới bây giờ Phó Cảnh Ngộ còn chưa hề đi ra, nói: "chú ấy tâm tình không tốt lắm."

"Nó thế nào?" Mẹ Phó ngồi xuống, nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nói: "Tiêủ Tinh, con đến nhà chúng ta, chúng ta đối với con không có yêu cầu khác, chỉ hy vọng con có thể đối với Cảnh Ngộ tốt một chút, biết không?"

"Con hiểu rồi." Diệp Phồn Tinh gật đầu một cái.

Mẹ Phó nói: "Đi gọi nó xuống ăn một chút gì đi! Tâm tình của nó không tốt, con liền kéo nó xuống."

Bà nhìn ra được, Phó Cảnh Ngộ thái độ đối với Diệp Phồn Tinh không giống nhau, khả năng lúc này, cũng chỉ có Diệp Phồn Tinh có thể dỗ.

Diệp Phồn Tinh nghe xong lời của mẹ Phó, không thể làm gì khác hơn là đứng lên.

-

Tưởng Sâm nghe nói cô muốn đi vào tìm Phó Cảnh Ngộ, trực tiếp ngăn cản cô, "Tôi không phải là theo như cô nói, muốn ngươi đi xuống lầu? Cô bây giờ vào trong, chỉ sẽ để cho Phó tiên sinh mất hứng."

Lúc Phó Cảnh Ngộ tức giận, kiêng kỵ nhất để cho người khác quấy rầy.

"Tôi chính là muốn đi vào nói chuyện với chú ấy."

Tưởng Sâm nhìn lấy Diệp Phồn Tinh vẻ mặt nghiêm túc, đối với cô còn chưa quá yên tâm, "cô không biết Phó tiên sinh, lúc này vào trong, sẽ chỉ làm cho anh ấy tức giận hơn."

]

Diệp Phồn Tinh nói: "Nếu chú ấy tức giận, vậy hãy để cho chú ấy mắng tôi đi! Nói không chừng chú ấy mắng xong, trong lòng liền thoải mái."

Nếu không còn có thể thế nào?

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Tưởng Sâm: "anh hiểu chú ấy, sau đó mỗi lần để cho một mình chú ấy sinh buồn bực?"

Tưởng Sâm: "..."

Hắn không nói lại cô, không thể làm gì khác hơn là thả cô tiến vào.

-

Diệp Phồn Tinh đẩy cửa ra, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ ngồi ở bên cửa sổ, vẫn nhìn chằm chằm vào bên ngoài, không biết đang suy nghĩ gì.

Anh bộ dáng này, để cho Diệp Phồn Tinh nhớ tới chính mình lần đầu tiên thấy anh, là tại Nam Xuyên, trong biệt thự, anh cũng là như vậy ngồi ở bên cửa sổ.

Ngày đó cô không thể đi vào,vì Tưởng Sâm liền xua đuổi cô như vừa rồi.

Khi đó Diệp Phồn Tinh không biết Phó Cảnh Ngộ, cũng không biết anh tại sao mà khổ sở, hiện tại cô biết rồi.

Cô hướng Phó Cảnh Ngộ đi tới, đến gần anh, cảm giác lòng của mình thẳng thắn mà nhảy.

Không khỏi không thừa nhận, lúc anh tức giận, liền không khí chung quanh đều đi theo khẩn trương, khó trách Tưởng Sâm không để cho mình đi vào.

Phỏng chừng Tưởng Sâm là không ăn ít thua thiệt đi!

Quân nhân xuất thân Phó Cảnh Ngộ giác quan rất bén nhạy, không đợi Diệp Phồn Tinh mở miệng, chỉ nghe thấy anh nói: "Đi ra ngoài."

Không lại giống như trước đối với cô ôn nhu như vậy, anh chẳng qua là lạnh như băng cho cô hai chữ, muốn đuổi cô đi.

Anh ghét nhất lúc này ai chạy để an ủi mình! Cái này chỉ sẽ để cho anh cảm thấy châm chọc!

Ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ vẫn nhìn chằm chằm vào ngoài cửa sổ, ánh mắt của anh rất là lạnh lùng, anh chung quy sẽ nhớ, lúc trước Tô Lâm Hoan đối với anh tốt bao nhiêu, giống như anh là Thượng Đế, là thần, cô ta khắp nơi dỗ dành anh.

Mặc kệ anh có bao nhiêu bận rộn, dù là một năm có thể một lần trở về, cô ta cũng cam tâm tình nguyện chờ anh, còn định xong hôn ước.

Anh đối với mình một nửa kia không có khái niệm gì, người nhà đều rất hài lòng, anh cũng đồng ý.

Lại không nghĩ rằng...

Sớm biết sẽ có hôm nay, ban đầu liền hẳn là để cho nữ nhân kia cút xa chừng nào tốt chừng nấy.

Trong mắt của Phó Cảnh Ngộ tất cả đều là khí tức xơ xác, mỗi lần anh bộ dáng này, cùng ở bên cạnh anh, Tưởng Sâm đều sẽ cách anh xa một chút, không dám đến gần anh, bởi vì cái bộ dáng này thật sự là quá con mịa nó dọa người rồi!

Nhưng mà, một cái nào đó không sợ chết nữ nhân đang bị anh đuổi đi, chẳng những không có đi, còn ngược lại gần anh hơn.

Tại Phó Cảnh Ngộ lửa giận cơ hồ muốn bùng nổ trong nháy mắt, một đôi tay, theo phía sau anh, vô cùng thân mật, ôm anh!

Ôi, hai cái đứa này, sao cứ phát đường mãi thế, mẹ ghen tị rồi, mau bảo mn like và bỏ phiếu nhanh đi, không là mẹ cho hai đứa ăn hành bây giờ