Hội nghị tiệc trà đêm khuya của gia đình lần thứ N.

Đào Đào không có quyền tham gia, tiểu cô nương ôm hộp bánh quy gấu trúc ngủ cực kỳ ngon lành.

Mà lúc này, Thường Hỉ trâm đèn dầu, Hứa lão tam mở vài bức tranh ra, lấy kính lúc tỉ mỉ soi xét.

Phải nói kính lúp đúng là quá tuyệt với, lần đầu tiên Tuyết Lâm mang về, Hứa lão tam cảm thấy nó quá thần kỳ, nhưng mà đến lúc sử dụng, anh cảm khái, đây không phải là thần kỳ mà là Thần Khí mới đúng.

Cái này thực sự quá hữu dụng.

Hứa lão tam: “Hai bức tranh này chắc chắn là của cao thủ, hơn nữa còn từ rất nhiều năm trước.”

Trong hộp có tổng cộng 7 bức tranh, tuy rằng giấy bên ngoài đã bị ẩm ướt một chút nhưng tranh bên trong không bị tổn hại gì. Hứa lão tam tỉ mỉ xem xét rồi nhẹ nhàng cuộn lại bức tranh, nói: “2 bức tranh này chúng ta giữ lại.”

Tuyết Lâm ngồi cạnh gật đầu: “Thế 5 bức tranh này thì sao?” 

Hứa lão tam: “5 bức tranh này thì có 2 bức là đồ dỏm do người có trình độ làm, còn lại ba bức là đồ dỏm người không có trình độ làm ra. Ba cảm thấy người cất giữ cũng chẳng phải người hiểu biết.”

Không phải vì xác suất đồ giả cao hay thấp.

Mà là vì không hiểu mới có thể để thật giả lẫn lộn với nhau mà vứt đi.

Loại chuyện thế này cũng không ít. Vì cao thủ thực sự luôn thiếu, đa số là người học đòi văn vẻ, bị lừa thôi.

Hứa lão tam: “Con đưa mấy quyển sách ba mang về tới đây đi.”

Hứa Nhu Nhu lập tức đem sách cho Hứa lão tam: “Đây này ba.”

Hứa lão tam nhìn một lúc lâu, thở dài: “Mấy quyển sách này hẳn là không phải chứa đồ tốt gì.”

Mất công anh lén lút lấy về, sớm biết còn không bằng lấy mấy quyển sách người lớn kia. Cái kia có mấy người con gái thiếu vải, ít ra còn nhìn được một cái. Dù sao kết cục đều phải đốt đi.

Hứa lão tam thở dài, cảm thấy phiền lòng.

“Sớm biết thế anh đã nhặt mấy quyển sách kia.”

Thường Hỉ nhìn về phía anh, Hứa lão tam không lựa lời: “Chân con gái trắng……Aaaaaa!”

Anh vừa hét lên liền bị con gái bịt kín miệng, Hứa lão tam trợn mắt: “Ưm…ưm….ưm….”

Hứa Nhu Nhu: “Đừng đánh thức Đào Đào.”

Hứa lão tam gật đầu đồng ý.

Rốt cục anh cũng được thả ra, Hứa lão tam nhìn Thường Hỉ lên án: “Em véo anh làm gì?”

Thường Hỉ: “Anh không lựa lời, tôi véo anh thì làm sao? Tôi nhàn quá không có việc gì chắc? Con anh đều còn nhỏ đấy, anh ăn nói đúng mực cho tôi.”

Hứa lão tam: “……”

Tủi thân quá.

Thường Hỉ: “Không phải anh còn nhặt được một lọ thuốc hít sao?”

Nhắc tới cái này Hứa lão tam liền đắc ý: “Cái này ấy à, đúng là đồ tốt nhiều năm tuổi đấy, he he!”

Anh lại bắt đầu vui sướng lâng lâng: “Không tồi đúng không? Chỉ riêng 2 bức tranh với lọ thuốc hít này, anh cảm thấy mình phát tài rồi.”

Hứa lão tam đắc ý rung chân, chính anh cũng không tưởng tượng được chỉ đi lên huyện một chuyến mà có thể gặp được thứ tốt này. Thực sự chưa từng nghe thấy. Mà lúc này, ngay cả người cảm thấy chính mình đã ‘gian lận’* là Tuyết Lâm cũng phải cảm khái một tiếng.

(*Trong convert để là ‘khai quải’, mình hiểu nghĩa nó tương tự như là ‘hack game’ trong tiếng anh nhưng chưa tìm ra từ tiếng việt nào sát nghĩa nhất nên mình để là ‘gian lận’ nhé, bạn nào có từ hay hơn hãy comment để mình thay thế nhé)

Ba mình là con trai ruột của trời đúng không?

Kiểu ‘gian lận’ cũng không cần để ý tiến trình này!

Tuy nói mấy năm này nhiều người vì bảo vệ bản thân mà vứt đồ đi, nhưng mà chắc chắn đa số đều là đồ không đáng giá.. Nhưng mà mấy thứ này rõ ràng mấy thứ này cũng không phải đồ không giá trị.

Ánh mắt Hứa lão tam rất tốt, cũng rất cao.

Nếu là đồ anh nhận định là đáng giá thì tuyệt đối không phải bình thường, ít nhất cũng xứng với câu giá trị liên thành.

Mà đồ vật giá trị liên thành này _____ nhặt được ở ven đường.

Mọi người nói xe, nói ra mọi người có tin được không?

Hứa Tuyết Lâm nhìn chằm chằm Hứa lão tam, muốn nhìn xem vì sao ông trời lại thiên vị người này. Nhưng nhìn tới nhìn lui chẳng phải cũng chỉ là hai con mắt với một cãi mũi ư?

Hứa Tuyết Lâm cảm thấy mình ăn phải chanh* rồi.

(* ‘Chanh’ là từ lóng của cư dân mạng bên Trung, nói ‘tôi ăn phải chanh’ có nghĩ là ‘tôi ghen tị’ ấy)

“Ba biết mình đẹp trai nhưng mà con cũng đừng nhìn chằm chằm ba được không?” Hứa lão tam bị nhìn đến nỗi sởn da gà: “Kế toán Chương cũng nhìn chằm chằm ba, sao con cũng thế vậy?”

Tuyết Lâm nghiêm túc nói: “Con muốn nhìn xem vì sao ông trời thiên vị ba như thế.”

Nghe vậy, đuôi Hứa lão tam vểnh thẳng lên trời, anh đắc ý nói: “Còn không phải vì ba đẹp trai sao? Ba nói con nghe này, thật sự không có ai không thích ba hết.”

Hứa Tuyết Lâm: “Ba bị ngã váng đầu à? Ba đã quên người trong đại đội xem ba thành cái gì rồi à?”

Hứa lão tam nói đúng lý hợp tình: “Đó là vì bọn họ không có mắt, nếu là người tình mắt đều thích ba. Con nhìn mẹ con xem, là người tinh mắt đấy.”

Thường Hỉ: “Xấu hổ quá, tôi cũng là người không có mắt.”

Hứa lão tam phồng má, tủi thân nói: “Sao em có thể lãnh khốc vô tình như vậy.”

Thường Hỉ nhướng mày, cười lạnh.

“Anh nói với em này, sau này em đối tốt với anh một chút đi. Về sau thanh danh anh sẽ càng ngày càng tốt, nhóm đàn bà quanh đầy chắc chắn đều yêu thích anh. Em phải nắm chặt anh vào.” Hứa lão tam vừa được khen liền không lựa lời.

Thường Hỉ cười lạnh, biểu cảm là ước gì anh chạy đi tìm người khác.

Hứa lão tam: “Em đừng có như thế, anh nói em này……….”

Hứa Tuyết Lâm đột nhiên mở miệng: “Tìm đường chết thì liền thành thái giám ngay.”

Hứa lão tam: “…………..”

Thường Hỉ: “…………..”

Hứa Nhu Nhu đỏ mặt: “……” Cô còn là cô gái, sao có thể nghe mấy cái này chứ?

Hứa Tuyết Lâm: “Tươi lai con sẽ viết một quyển sách, có tên là ‘Thái giám cuối cùng những năm 1970’.

Hứa lão tam: “……….Cái đó, thực ra cũng không cần thiết.”

Tuyết Lâm: “Thế thì đừng có khoác lác nữa, nói chính sự đi.”

Hứa lão tam mê mang: “Chính sự gì? Chính sự gì cơ?”

Tuyết Lâm: “Con đang nghĩ chúng ta sẽ bảo quản thế nào.”

Trước đây bọn họ chỉ cất mấy chiếc bình hay chai lọ gì đó, khá dễ ngụy trang và bảo quản, nhưng bây giờ là tranh giấy. Thế thì không dễ rồi, rốt cuộc là giấy không dễ bảo quản.

Mà trên thực tế, làm người biết rõ lịch sử phát triển thế nào, cậu biết còn phải 7, 8 năm nữa mới buông lỏng. Thời gian dài như vậy, giữ cái này thế nào là chuyện đại sự.

Hứa lão tam nhíu mi, nói: “Ba có biết mấy biện pháp, nhưng mà bây giờ thì không thích hợp.”

Anh cũng suy nghĩ nhiều về chuyện này: “Không chỉ là bảo quản mà còn phải cất kỹ, khó lại càng khó.”

Tuyết Lâm: “Một người kế ngắn hai người kế dài, ba anh thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng. Mỗi người chúng ta đều nghĩ cách. Thứ nhất là bảo quản thế nào, thứ hai là giấu thế nào.”

Mọi người gật đầu.

Thường Hỉ: “Thế cái này thì sao?”

Tuyết Lâm: “Hộp này không thể dùng được, đã bị ướt gần hết rồi, hơn nữa chúng ta chỉ muốn bảo quản 2 bức tranh thôi, cái này lớn quá, khó che giấu, ngày mai hãy đốt đi, miễn cho người khác chú ý. Còn 2 bức tranh này tạm cất trong ngăn tủ đã, những ngày tới chúng ta sẽ suy nghĩ xem xử lý thế nào. Chứ ngăn tủ không phải là kế lâu dài.”

Mọi người sôi nổi gật đầu, cũng hiểu đạo lý này.

“Ba nghe nói mấy nhà bị xét nhà ấy, hố nhỏ cũng bị người ta đào ra, cẩn thận lắm. Tuy nhà chúng ta chỉ là nông dân bình thường, ít có khả năng bị người bới lông tìm vết, nhưng mà nhà ta cũng không thể qua loa.” Thời điểm mấu chốt Hứa lão tam cũng sẽ không tuột xích, anh nói vẫn có đạo lý.

Tuyết Lâm: “Thế nên, tốt nhất là làm chỗ cất giấu này hợp thể với nhà ta, làm người ta không ai thấy kỳ lạ.”

Mọi người rơi vào trầm tư, Hứa Nhu Nhu không nhịn được ngáp một cái.

Tuy rằng sức cô lớn, tuy rằng bản chất tuổi cô không nhỏ, nhưng mà thân thể này cũng chỉ là trẻ con thôi nha, không thể phản kháng được phản ứng tự nhiên của cơ thể. Cùng là 10 tuổi nhưng cô thực sự rất hâm mộ em trai lúc nào cũng mười phần tinh lực.

Tuyết Lâm thấy cô mệt mỏi thì nói: “Chị, chị mệt thì đi ngủ trước đi.”

Hứa Nhu Nhu chần chừ nhìn ba mẹ.

Thường Hỉ cũng khuyên: “Con đi ngủ đi, cũng chỉ có mấy việc này thôi chứ không có gì khác đâu. Chuyện cất giấu cũng chẳng phải một chốc một lát là nghĩ ra được.”

Hứa Nhu Nhu gật đầu: “Vậy thế con đi ngủ trước nhé.”

Cô còn tìm cho mình một cái cớ: “Con cũng không yên tâm Đào Đào, nếu con bé tỉnh lại muốn tìm người.”

Thường Hỉ mỉm cười: “Ừ.”

Hứa Nhu Nhu lập tức nhảy xuống đất, chạy nhanh về phòng.

Lần đầu tiên được tham gia hội nghị gia đình, cô cực kỳ hưng phấn, nói sao nhỉ? Chính là loại cảm giác được coi trọng. Giống như là cô không chỉ phụ thuộc vào gia đình này mà là một phần của gia đình.

Không có ai sẽ nói cô là con nhóc không quan trọng; không ai nói cô chỉ biết ăn mà không biết làm; không còn ai nói cô……… Dù sao thì chính là cô cực kỳ hưng phấn, cực kỳ vui vẻ, cực kỳ sung sức.

Hơn nữa, trong nhà có chuyện gì cô cũng biết. Không có ai giấu cô.

Đại khái cũng là lúc này, Hứa Nhu Nhu nghĩ ba cô không có không tốt như cô nghĩ, ít nhất thì cô ba không giống ông bà nội, sẽ tra tấn con dâu tra tấn cháu gái.

Nhưng mà dù có hưng phấn thế nào đi nữa thì năm dài tháng rộng cũng sẽ thành thói quen.

Tuy chuyện lớn gì trong nhà cô cũng biết nhưng mà thực sự Hứa Nhu Nhu cảm thấy có biết hay không cũng chẳng sao. Con cún con Đào Đào kia không biết gì nhưng chẳng phải ngày ngày đều tung tăng vui vẻ, có thể ngủ ngon sao.

Nhưng mà vào buổi tối thế này cô lại phải ‘mở họp’, cô cảm thấy họp hành là chuyện đáng ghét nhất trên đời. Không hiểu nổi sao mấy người trên Công Xã kia, còn cả những cán bộ đại đội kia sao lại thích họp hành thế chứ. Rõ ràng họp hành quá mệt mỏi.

Cô thà ngủ chứ không muốn mở họp chút nào.

Hu hu, lúc này, cô thực sự hy vọng nhà mình trọng nam khinh nữ đi.

Hội nghị bàn vuông gia đình sau này đừng cho cô tham dự nữ.

Mệt muốn chết!

Hứa Nhu Nhu đi như bay về phòng, không chút lưu luyến. Dựa vào chút ánh trăng mơ hồ, cô thấy em gái nằm ngủ say như heo con trong chăn. Mà lúc này heo con còn nói mớ, khuôn mặt nhỏ chôn xuống gối, lẩm bẩm: “Gấu trúc ơi…”

Ừ, có thể thấy được là cô nhóc rất thích hộp bánh quy này.

Hứa Nhu Nhu hâm mộ nhìn em gái ngủ, vội trèo lên giường rúc vào ổ chăn, Đào Đào bị lạnh ‘ui’ một tiếng.

Chị gái Hứa Nhu Nhu xấu xa trực tiếp ôm em gái, ôi, em gái ấm quá đi.

Hứa Đào Đào nhíu mày, âm thanh nức nở: “Gấu trúc đừng đi….”

Hứa Nhu Nhu vỗ nhẹ em gái, nỉ non bên tai: “Gấu trúc không đi đâu, gấu trúc thích Đào Đào nhất, Đào Đào ngủ ngoan nha!”

Từ nhỏ Hứa Nhu Nhu đã ru Đào Đào ngủ nên tiếng nỉ non của cô có thể trấn an cô nhóc rất tốt, mày của tiểu cô nương rất nhanh giãn ra, hô hấp đều đặn khẽ khàng….. Hứa Nhu Nhu nhẹ nhàng vỗ lưng em gái, mí mắt chính mình cũng chậm rãi khép lại.

Hứa Nhu Nhu ngủ nhanh như gió, mà bên kia thì?

Hứa Tuyết Lâm nghĩ ra một ý hay, cậu nói: “Con biết nên giấu ở đâu rồi.”

Hứa lão tam với Thường Hỉ đồng loạt nhìn Tuyết Lâm, Tuyết Lâm mỉm cười: “Hai người cảm thấy giấu trên xà nhà thì sao?”

Thường Hỉ: “Xà nhà á?”

Tuyết Lâm gật đầu, nói: “Nhà mình có thể nhờ chú Kiến Nghĩa làm hai hộp gỗ dài rỗng ở giữa. Sau đó đóng đinh hộp gỗ trên xà nhà. Người ta chỉ nghĩ nó là xà nhà thôi chứ không phải hộp đựng đồ.”

Mắt Hứa lão tam sáng lên, cảm thấy con mình khôn khéo muốn chết.

“Ý này không tồi, nhưng mà Kiến Nghĩa có thể đoán ra không?”

Tuyết Lâm cười: “Sao chúng ta lại chỉ làm riêng cái đó chứ? Chúng ta có thể làm vài thứ để thành thành đồ khác, sau đó chúng ta tự tháo ra, chú ấy có thể nghĩ gì chứ? Với lại con thường xuyên nhờ chú ấy làm một ý thứ kỳ lạ. Chú ấy sẽ không nghĩ gì đâu.”

Hứa lão tam gật đầu đồng ý: “Thế thì tốt rồi, nhưng mà chống sâu mọt thế nào? Dù sao cũng là gỗ.”

Cái này ngay từ lúc đầu nghĩ đến làm hộp gỗ Tuyết Lâm đã nghĩ đến: “Con nghe chú Kiến Nghĩa nói qua là có thể ngâm gỗ trong nước thuốc, trong xưởng gỗ cũng có thuốc chống mọt và nước chống phân hủy. Tuy không dễ lấy được nhưng chú Kiến Nghĩa làm ở xưởng gỗ nhiều năm như thế, bây giờ con chú ấy cũng làm trong đó, kiểu gì cũng có người quen. Chỉ cần có ấy đồng ý thì con thấy nghĩ biện pháp lấy được không thành vấn đề.”

“Ừ đúng, gia cụ trong xưởng gỗ nếu mấy ngày đã mối mọt thì ai còn mua chứ.” Lúc này Hứa lão tam cảm thấy đầu óc con trai mình quá tốt.

Hứa lão tam không nhịn được phải giơ ngón cái lên.

Nếu là Tuyết Lâm muốn làm chuyện xấu thì chị sợ đừng ai nghĩ tới phát hiện được sơ hở.

Anh nói: “Con xem thế này được không. Ba nghĩ việc bảo quản cũng không nhiều, chúng ta chỉ có thể hết sức cẩn thận thôi. Gỗ thì có thể ngâm nước thuốc chống mối mọt, nhưng trang thì không thể. Ba thấy chúng ta có thể dùng mấy biện pháp cũ, như là lấy vải bọc vào, sau đó cho vào hộp gỗ. Nhưng mà bây giờ muốn mua vải cũng không dễ tí nào…….”

Vật tư thiếu thốn, cuộc sống quá gian nan.

Tuyết Lâm: “Chợ đen thì sao?”

Hứa lão tam: “Ba chưa thấy bao giờ, đa số là đồ ăn thôi. Nhưng dù có đi nữa thì cũng không rẻ đâu. Nhà mình có đủ tiền không?”

Năm rồi nhà họ mua quá nhiều đồ ăn, tiền tiết kiệm của Thường Hỉ giảm mạnh xuống còn có hơn 50 đồng, Bây giờ nếu lại làm hộp gỗ với mua vải thì tiền tiêu không còn bao nhiêu, mà cũng không biết trong tay họ có đủ tiền không nữa.

Tuyết Lâm: “Qua tết lại có một lứa dế nhũi nữa, ba chủ động nói đi đưa trên tỉnh đi.”

Tuyết Lâm kiên định: “Ba mang theo 2 chiếc đồng hồ bán luôn ở tỉnh đi.”

Hứa lão tam: “Mẹ nó!”

Thường Hỉ: “A!”

Hai người nhìn Tuyết Lâm không thể tưởng tượng được, không tin nổi cậu sẽ nói vậy.

Tuyết Lâm: “Cái này không thể ăn cũng không thể uống, chúng ta cứ từ từ bán đi.”

Hứa lão tam cảm thấy gan mình đã lớn lắm rồi, nhưng giờ mới biết gan con trai mình còn lớn hơn nhiều.

Cái này có thể tùy tiện bán sao?

“Có…..được không?”

Tuyết Lâm: “Không phải ba diễn rất giỏi sao? Cứ lấy bừa một cái kịch bản nào đó cũng chẳng khó. Ví dụ như là đi công tác gặp phải trộm cướp, chỉ còn lại đồng hồ mới mua đeo trên tay…. Tất nhiên, ba cũng có thể chẳng cần dùng đến kịch bản nào. Những mà diễn kịch diễn cả bộ, càng không dễ bị lộ.

Hứa lão tam vuốt mặt: “Ừ cũng đúng.”

Thường Hỉ lo lắng: “Chúng ta cứ chiếm làm của riêng vậy được không?”

Tuyết Lâm cười, nói: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng gì cả, cái này chúng ta không thể vật quy nguyên chủ được. Dù chúng ta có biết khổ chủ là ai đi nữa thì trả về kiểu gì chứ? Khoảng cách giữa chúng với với chuồng heo gần như thế, nếu trả lại, người ta nghĩ chúng ta là đồng lõa thì sao? Người ta sẽ tin lời chúng ta ư? Mọi người đừng quên là bọn họ lấy trộm những 200 chiếc. Chúng ta trả lại mới là tự chọc phiền toái đó.”

Cậu nói tiếp: “Cho nên cứ thoải mái đi, có lẽ đây là ông trời cho chúng ta. Đôi khi, nên chiếm lợi thì phải chiếm, cũng đâu phải chúng ta làm chuyện xấu gì đâu.”

Vừa nghe vậy, Hứa lão tam gật đầu: “Đúng, ba may mắn, ông trời thích ba.”

Hứa Tuyết Lâm: “……….Con nhớ đây là Đào Đào nhặt được mà.”

Hứa lão tam càng đúng lý hợp tình: “Đào Đào là con gái ba, con bé may mắn chính là ba may mắn.”

Hứa Tuyết Lâm: “Ba thật là, chưa thấy ai có thể ngụy biện như thế.”

Hứa lão tam: “He he.”

Người một nhà thương lượng xong, tuy trong tay Thường Hỉ còn có hơn 50 đồng, nhưng chị cũng không thấy lo lắng, dù sao hết lại có thể kiếm. Nhà họ cũng nắm chắc. Nghĩ vậy thì cũng cảm thấy không sao hết.

Người nhà này ấy à, đều rất lạc quan.

Kể cả là vợ chồng Hứa lão tam hay Tuyết Lâm, thậm chí là Nhu Nhu đều không biết Đào Đào cảm nhận được cách sống nhà họ khác nhà người khác.

Nhà người khác đều mạc mạc giản dị, nếu có tiền sẽ tích cóp lại từng đồng, nếu không cần tiêu sẽ cố gắng không tiêu. Tình nguyện chịu khổ chút để tích nhiều thêm chút tiền. Nhưng nhà họ không thế. Nhà bọn họ vừa có tiền liền không thể ngồi yên.

Người ta thì cái gì cũng có thể chắp vá, nhà họ thì….gì cũng không chắp vá được.

Dù sao nếu có tiền sẽ chi thêm vào việc ăn uống, thà tích cóp đồ ăn chứ không tích tiền.

Nhà ăn không ít, uống không ít, dùng cũng không ít.

Tất nhiên, hai cái trước người ngoài không hiểu được, nhưng mà cái sau thì mọi người cũng thấy được ít nhiều. Không ít người cảm thấy nhà bọn họ chỉ lo mặt mũi chứ không biết cách chi tiêu. Nhưng mà cuộc sống là của chính mình, người khác nghĩ gì cũng chẳng quan trọng đến thế.

Dù sao, cả nhà họ đều cảm thấy mình ăn ngon uống đủ trong cái thời đại thiếu ăn thiếu uống này.

Nếu nói là gầy thì người nhà bọn họ đúng là gầy thật, nhưng mà lại không phải kiểu gầy yếu.

Bọn họ ăn không ít nhưng không tích mỡ, có thể làm sao chứ.

Bọn họ ở đây bàn bạc xong biện pháp cất giữ bảo quản đến tận hừng đông nhưng vẫn cảm thấy tinh thần rất tốt. Nhưng cũng vì ngủ muộn nên sáng dậy trễ hơn nhiều. Buổi sáng hôm nay, Đào Đào dây sớm nhất, cô bé đắp cùng một cái chăn với chị gái, lúc tiểu cô nương tỉnh lại dụi mắt thì trời đã sáng rồi.

Có thể thấy được là không còn sớm nữa.

Mùa đông bình minh rất muộn.

Cô bé nhìn sang phải thấy mẹ còn đang ngủ; nhìn sang trái thấy chị còn đang ngủ.

Tiểu cô nương mím môi, cúi đầu lại thấy ngay hộp kẹo gấu trúc sắt vẫn đang trong túi ngủ của mình, cô bé cười ‘he he’ vài tiếng, lén mở hộp ra, bên trong có bánh quy hạt mè bọn trong giấy dầu màu trắng.

Đào Đào thích thứ có mùi thơm, hạt mè này, đậu phộng này, hạnh nhân này, quả phỉ này, hạt thông này, cô bé đều thích cả.

Tất nhiên người khác cũng thích.

Thời đại thiếu thốn dinh dưỡng này, các loại hạt khô đều có dinh dưỡng, lại còn rất thơm. Ai mà không thích chứ. Đào Đào chép miệng, lại nhìn lén mẹ với chị, ừ, bọn họ đều đang ngủ.

Hứa Đào Đào nuốt nước miếng, lấy một cái bánh quy, lẩn vào trong chăn, rúc rích ăn bánh.

Bánh quy này giòn, vừa cắn một miếng đã cảm giác được vị hạt mè trong miệng, càng nhai càng thơm, cô bé như chuột hamster, rúc trong chăn cắn ‘rắc rắc’. Ăn xong một cái vẫn chưa đỡ thèm.

Rất muốn ăn thêm một cái nữa.

Hay là cô bé lại ăn thêm một cái?

Trẻ con ấy à, chính là thèm ăn thèm uống.

Hứa Đào Đào tự an ủi mình như vậy, cảm thấy mình nghĩ thế rất có đạo lý nên lại yên lặng lấy một cái nữa để ăn.

Thường Hỉ cảm thấy hình như có con chuột nhỏ cứ ‘rắc rắc’ bên tai mình, nghĩ tới trong nhà có hai bức danh họa, chị bừng tỉnh.

Không thể để chuột cắn tranh được!

Chị giật mình tỉnh giấc ngồi bật dậy, vì quá đột đột nên Đào Đào bị dọa sặc, ho khan liên tục.

Thường Hỉ: “Sao thế con?”

Chị vội vàng vớt nhóc con ra từ trong chăn, vỗ mạnh vào lưng cô bé, nói: “Con bị sao thế này…….”  lời còn lại không cần nói nữa, chị thấy khóe miệng con gái nhỏ dính vụn hạt mè.

Khuôn mặt mũm mĩm của cô bé cũng dính nhiều vụn bánh quy.

Không cần nói cũng biết con nhóc này ăn vụng trong chăn rồi.

Thường Hỉ: “……”

Chị dịu dàng  buộc tóc bím hai bên cho tiểu cô nương rồi hỏi: “Ăn ngon không?”

Đào Đào khẽ gật đầu. Khuôn mặt nhỏ vì ho mà hồng hào hơn.

Thường Hỉ chọc trán cô bé nói: “Con ấy à.”

Đào Đào ăn vụng bị bắt tận tay nên cố gắng rụt người lại, chỉ dám cười lấy lòng: “Mẹ ơi, buổi sáng tốt lành nha mẹ.”

Xem xem, Tiểu Đào Đào khách khí như vậy, còn dám nói cô nhóc không phải đang chột dạ?

Thường Hỉ: “Không ngủ thì dậy thay đồ đi.”

Chị khoác thêm một chiếc áo khoác vào, đi xuống giường rót cho cô bé một chén nước. nói: “Uống hai ngụm nước cho xuôi đi.”

Hứa Đào Đào vội nhận lấy chén nước, gật đầu: “Vâng ạ.”

Cô bé ngoan ngoãn cúi đầu uống nước, Thường Hỉ đã thay quần áo xong rồi, chị nói: “Uống xong thì đưa chén cho mẹ.”

Hứa Đào Đào vội đề nghệ: “Mẹ, con giúp mẹ nhé.”

Thường Hỉ cũng không từ chối ý tốt của cô bé, nói: “Được, tới đây đi.”

Hai mẹ con cùng nhau đi ra, Thường Hỉ liếc cô bé một cái, nói: “Con để bánh quy trên ngăn tủ đi, đừng có mang theo bên người.”

Hứa Đào Đào chần chừ do dự một lúc, nhưng nghĩ tới hôm nay mình đã gặp rắc rối rồi, không thể gây rắc rối thêm nữa nên ngoan ngoãn gật đầu, nói: “Gấu trúc, em ở đây chờ chị nhé.”

Thường Hỉ: “……”

Hai mẹ con đánh răng rửa mặt xong, Đào Đào thấy ngay hộp đựng giấy trên đất, tò mò hỏi: “Mẹ ơi, đây là cái gì ạ?”

Mặt Thường Hỉ không đổi sắc nói: “Nhóm bếp.”

Hứa Đào Đào ‘à’ một tiếng rồi ngồi xổm xuống xem kỹ.

Thường Hỉ hỏi: “Con xem cái gì đấy?”

Hứa Đào Đào: “Nhà mình có cái này từ bao giờ vậy? Con không biết đó.”

Thường Hỉ bật cười: “Chuyện gì trong nhà cũng phải nói cho con biết à? Trẻ con cần biết nhiều vậy làm chi.”

Chị chủ động đổi đề tài: “Sáng nay muốn ăn gì nào? Muốn ăn trứng chưng hay trứng luộc?”

Hứa Đào Đào lập tức đáp: “Luộc ạ!!!”

Sau đó lại nghĩ ngợi rồi hỏi: “Trong trứng chung có cho thêm tôm nõn không ạ?”

Thường Hỉ dở khóc dở cười, nói: “Sao tiểu nha đầu như con lại nghĩ nhiều thế, trứng gà còn không thể thỏa mãn được con, còn phải cho tôm nữa?”

Ngày trước, chị chưng trứng gà không, nhóc con ăn rất ngon miệng; sau đó chị thỉnh thoảng cho thêm tép vào, nhóc con lại càng ăn ngon miệng hơn; sau đó nữa, chị thỉnh thoảng cho tôm nõn vào.

Tốt lắm, từ đây trứng chưng tôm nõn là món ngon nhất.

Bạn nhỏ nhớ cực kỳ rõ, hận không thể ngày nào cũng được ăn.

Thường Hỉ: “Không được, hôm nay chỉ có trứng chưng, không có gì nữa.”

Hứa Đào Đào gục đầu xuống, nói: “Vậy con muốn ăn trứng luộc.”

Trứng chưng ăn nhiều rồi, cô bé cung muốn đổi khẩu vị.

Thường Hỉ: “Thế con nhóm lửa giúp mẹ nhé?”

Hứa Đào Đào: “Vâng ạ!”

Cô bé chủ động cầm lấy hộp đựng giấy, trẻ con lòng hiếu kỳ rất mạnh: “Con muốn đốt cái này trước.”

Thường Hỉ nhìn qua, nói: “Con chờ chút.”

Chị cầm một quyển sách ra, nói: “Con nhóm cái này trước đi.”

Hợp đựng giấy vẫn có chút ẩm ướt, sợ là khó đốt.

Hứa Đào Đào tò mò hỏi: “Nhà ta có sách này khi nào vậy? Mà nếu là sách sao lại đốt đi chứ!”

Thường Hỉ: “Bảo con đốt thì con cứ đốt đi, trẻ con làm việc sao lại hỏi nhiều thế? Cái này không thể giữ lại được.”

Hứa Đào Đào chớp mắt không hiểu.

Thường Hỉ cũng biết là không thể vĩnh viễn không cho trẻ con biết gì, nếu lớn lên trong hoàn cảnh quá đơn giản mới là không tốt cho Đào Đào. Chị nghĩ một chút rồi nói:”Đào Đào có còn nhớ năm trước con đi vào Công Xã thấy một buổi diễu hành không?”

Hứa Đào Đào nhớ lại, cô bé mím môi gật đầu.

Thường Hỉ nói tiếp: “Bây giờ không phải cái gì cũng có thể giữ lại. Nếu không có thể sẽ gặp kết cục không tốt, có thể sẽ bị diễu hành.”

Đào Đào hoảng sợ trợn to mắt.

Thường Hỉ: “Tất nhiên, mẹ nói là có thể, có thể có cũng có thể không. Chúng ta không biết được, nhưng nếu đã không biết thì không thể chọc phiền toái, con nói đúng không?”

Hứa Đào Đào vội đáp: “Đúng vậy ạ.”

Thường Hỉ mỉm cười: “Đó. Đào Đào đểu hiểu được nha.”

Hứa Đào Đào cong khóe miệng.

“Nhà chúng ta đều là người thật thà, không thể chọc phiền toái. Cho nên chuyện trong nhà con không được nói ra ngoài, kể cả bạn thân cũng không được. Được không Đào Đào?”

Hứa Đào Đào nghiêm túc gật đầu: “Vâng ạ.”

Cô bé giơ tay đặt câu hỏi: “Vậy, cái gì thì có thể giữ lại ạ?”

Thường Hỉ: “Cái không không thể giữ ba mẹ sẽ đốt đi, thế nên Đào Đào không cần lo, sách của con đều đọc được.”

Hứa Đào Đào thở dài nhẹ nhõm, thực sự lo lắng truyện cổ tích của mình không được xem nữa.

Cô bé nghiêm túc: “Con phải đốt đi.”

Cô bé xé ‘roạt’ một tờ giấy không chút do dự: “Mẹ ơi, con muốn châm lửa.”

Thường Hỉ: “………Để mẹ.”

Chuyện châm lửa này thực không yên tâm để con bé làm.

Hứa Đào Đào cười nũng nịu: “Cũng đúng, thực ra con cũng hơi sợ châm sửa.”

Cô bé thành thật.

Thường Hỉ đốt một tờ giấy, nói: “Con đốt hết mấy quyển sách này đi.”

Vốn dĩ Thường Hỉ chỉ lấy một quyển ra, nhưng thấy nhóc con nhà mình thật hiểu chuyện nên cũng yên tâm. Hứa Đào Đào thấy nhiều sách như vậy, nói: “Hóa ra nhà ta nhiều sách vậy.”

Thường Hỉ: “Hôm qua ba con nhặt đấy, nhưng mẹ cảm thấy không thể giữ lại.”

Đào Đào bừng tỉnh đại ngộ, ‘vâng’ một tiếng.

Trẻ con đúng là trẻ con, người lớn nhóm lửa sẽ ném tất cả vào, nhưng Đào Đào không vậy, cô bé xé từng tờ một ném vào trong.

Thường Hỉ cảm thấy con gái mình là vua phá phách.

Con nhóc nghịch ngợm, cái gì cũng nghịch được.

Hứa Đào Đào còn cổ vũ chính mình cố lên, cô bé cảm thấy mình sao lại giỏi vậy chứ, còn nhỏ đã có thể giúp việc nhà. Hơn nữa mẹ còn nói cho mình biết việc lớn. Nhất định là vì mình đã lớn.

Nếu cô bé đã là trẻ lớn rồi thì phải bảo vệ bí mật.

Ha ha, mình giỏi quá!

Tiểu cô nương xé mười phần hăng say.

“Ơ?”

Cô bé xé một lúc, đột nhiên phát ra thanh âm nghi hoặc.

Thường Hỉ vội hỏi: “Sao thế con?”

Thực ra chị vẫn luôn chú ý con gái, tính cách con bé hấp tấp bộp chộp, chị sợ tiểu cô nương bị lửa đốt. Nên vẫn chú ý tới.

Hứa Đào Đào ngẩng đầu lên, nói: “Mẹ ơi, ở đây có gì này.”

Thường Hỉ nhướng mày: “Cái gì thế?”

Vừa đi tới, chị thấy trong các trang giấy quyển sách này đúng là kẹp đồ.

Chị nói: “Con tránh ra một chút để mẹ xem nào.”

Trong các trang là một tấm giấy, không phải là đồ dùng thời đại này, nhìn có chút giống ngân phiếu của thời đại kia của bọn họ. Thường Hỉ lấy ra nhìn thử, cũng không hiểu lắm. Nhưng nếu là tỉ mỉ giấy ở đây thì hẳn không phải là đồ vô dụng.

Thường Hỉ hỏi: “Con tìm tất trong quyển sách nào vậy?”

Hứa Đào Đào chỉ: “Quyển này ạ.”

Cô bé chỉ vào, Thường Hỉ nhìn thoáng qua, nói: “Con đừng đốt vội.”

Chị đứng dậy đi vào phòng phía tây, hai cha con đã dậy, đang mặc quần áo, Thường Hỉ đưa ‘ngân phiếu’ cho Hứa lão tam, nói: “Anh nhìn thử cái này xem.”

Hứa lão tam: “Ngân phiếu?”

Anh cẩn thận nhìn, nói: “Cái này khá cũ, cũng là đổ cổ nhưng mà không phải quá lâu, chắc tầm 200. 300 năm, nhìn cái này chắc là ngân phiếu. Loại này giờ không tiêu được nhỉ?”

Tuyết Lâm: “Đừng mơ nữa.”

Cậu cúi đầu nhìn thử, nói: “Đây là ngân phiếu thời nhà Thanh.”

Hứa lão tam nhướng mày, ‘hử’ một tiếng, nói: “Sao con biết được?”

Anh vẫn luôn cảm thấy con trai không bằng mình, nhưng mà không nghĩ tới thằng nhóc này cũng hiểu.

Hứa Tuyết Lâm: “Con còn trẻ, tất nhiên là phải học rồi.”

Hứa lão tam: “Chẳng thấy con học bao giờ.”

Hứa Tuyết Lâm mỉm cười: “Học không nhất định phải tới trường học, nghe người già trong làng nói chút chuyện cổ xưa, cũng chưa chắc đã biết ít. Có lẽ mọi người không vào trấn bao giờ nhưng mà từ thời đại kia sống đến giờ. Có một ít người đã sống nhiều năm tất nhiên cũng biết nhiều chuyện hơn.”

Thực ra những người này không nói thì cậu cũng biết.

Rốt cuộc cậu từ hiện đại xuyên về cổ đại, nhưng mà nói thì nói như vậy chứ tuyệt đối cậu sẽ không lộ ra. Dù là người thân của mình cũng vậy.

Cậu nói: “Chuyện lịch sử chúng ta cũng cần phải biết.”

Lời này không sai, Hứa lão tam gật đầu nói: “Con nói đúng.”

Anh hồi thần lại, nói: “Ngân phiếu này ba thấy nhà ta có thể giữ lại, không phải nói có thể đổi bao nhiêu tiền mà là giá trị tồn tại, kiểu gì cũng vượt qua giá trị ngân phiếu.”

Thường Hỉ không hiểu lắm.

Hứa lão tam: “Chính là nó có đặc sắc thời đại, là giá trị thời đại ấy.”

Thường Hỉ: “Thế tôi đi xem mấy quyển sách khác xem.”

Tuyết Lâm: “Con đi cùng mẹ.”

Hai mẹ con vừa đi ra gian ngoài liền thấy Đào Đào xoa mặt toàn tro bếp, vui sướng nhìn bọn họ, vẫy tay: “Hai người xem vẫn còn này.”

Hai mẹ con: “……….”

Tiểu cô nương xé hết tất cả sách đi.

Thường Hỉ mấp máy khóe miệng, định nói gì đó nhưng lại thấy không nên nói gì, cứ do dự như vậy nhìn hơi kỳ quái.

Hứa Đào Đào: “Mẹ ơi, mẹ sao thế?”

Cô bé đắc ý khoe khoang: “Hai người xem còn có nữa này.”

Tuyết Lâm: “Nào, để anh xem nào.”

Tổng cộng có 8 tấm, hoàn chỉ  không rách.

Tuyết Lâm giơ tay cái lên: “Đào Đào giỏi quá.”

Hứa Đào Đào kiêu ngạo ưỡn ngực, cô bé chỉ vào một tấm trong đó, nó: “Tấm này tốt nhất.”

Tuyết Lâm mỉm cười hỏi: “Vì sao vậy?”

Hứa Đào Đào: “Tấm này đặc biệt nhất nha, không giống các tấm khác.”

Tuyết Lâm nhìn qua tấm ngân phiếu đó, suýt chút nữa ngã vào bệ bếp. Hứa Đào Đào hét lên: “Anh ơi cẩn thận.”

Tuyết Lâm cảm thấy tim mình suýt thì nhảy ra ngoài, cậu nhìn tấm ngân phiếu, nói lắp: “Cái này…..cái này….”

Hứa Đào Đào: “Anh ơi, anh sao vậy?”

Hứa Tuyết Lâm hít sâu một hơi, Thường Hỉ vừa thấy con trai như vậy thì vội vàng tới dìu cậu: “Con làm sao thế?”

Tuyết Lâm: “Ở đây có một tấm đặc biệt đáng giá.”

Nói ra thì Hứa Tuyết Lâm không trâu bò như Hứa lão tam về khoản này, nhưng mà ai bảo cậu là người xuyên không chứ. Có một số việc cậu biết nhiều hơn người khác nhiều. Vào ngày cậu xuyên không, trên mạng có một tin tức lớn là một đồng xu da hươu màu trắng bán ra giá trên trời. Cái tên rất đặc biệt, hình dáng cũng rất đặc biệt.

Đó là tin tức ngày cậu xuyên không, thế nên Hứa Tuyết Lâm nhớ rất kỹ, nó khắc sâu vào trong xương cốt.

Mà bây giờ, Đào Đào nhà bọn họ tìm thấy cái này từ trong sách.

Đây là một đồng xu ___ đồng xu da hươu màu trắng.

Giá trị liên thành.

Hứa Tuyết Lâm run rẩy cầm ngân phiếu về phòng, nhìn y như chứng Parkinson.

Hứa Đào Đào sốt ruột: “Anh bị sao vậy? Hay là em đi gọi bác sĩ nhé?”

Hứa Tuyết Lâm thở dài: “Không cần! Anh đây là chưa thấy việc đời mà thôi.”

Cậu biết nhà mình có mấy cái bình cổ đáng giá, cũng biết bát cơm chó có thể là đồ hoàng gia ngự dụng, thậm chí cũng biết là bức tranh tối qua đáng giá. Nhưng biết thì có biết, cái cậu biết chỉ là cảm giác hoa trong gương, trăng trong nước thôi.

Nhưng bây giờ thì khác.

Cậu từng nhìn thấy cái này, biết giá trị của nó lớn thế nào.

Hứa Tuyết Lâm: “Ba mình may mắn, em gái mình cũng may mắn. Đây không phải là nói đùa.”

Nếu không phải nhờ Đào Đào, bọn họ đã đốt hết mấy cuốn sách này.

Thường Hỉ: “Này, con trai, con không sao chứ?”

Tuyết Lâm: “Con không sao, thật sự không có sao.”

Cậu đi vào phòng, Hứa lão tam nói: “Con nhìn định lực của con kìa. Chẳng phải là phát hiện đồ đáng giá thôi sao? Đáng để con như vậy sao? Đúng là còn non mà.”

Bình thường thằng nhóc này có như người lớn, chuyện gì cũng nắm rõ trong lòng bàn tay. Nhưng đến thời khắc mấu chốt, vẫn là trẻ con thôi. Rốt cuộc là còn nhỏ tuổi, bộ dạng hoang mang khiếp sợ này y như trẻ con vậy.

Hứa lão tam nói: “Để ba nhìn xem, ừ, cái này tuyệt đối là đồ cổ. Xa hơn hẳn mấy cái ngân phiếu khác.”

Hứa lão tam gật gù: “Không nghĩ tới mấy quyển sách kia lại cất giấu cái này.”

Lúc này Hứa Tuyết Lâm mới khôi phục được chút bình tĩnh, cậu nói: “Con đoán là người ném đồ cũng không biết ở đó cất ngân phiếu đâu.”

Hứa lão tam lại không nghĩ vậy, anh nói: “Dù có biết thì sao chứ, ngân phiếu này không dùng được, nếu có biết cũng chẳng làm được gì.”

Đôi khi, mọi việc cũng không có phức tạp đến vậy.

Anh nói: “Trời xui đất khiến, vẫn là chúng ta có duyên phận.”

Lúc này Tuyết Lâm cũng hoàn toàn bình tĩnh lại, cậu nói: “Mấy thứ này chúng ta phải cất thật tốt.”

Vừa nói xong liền thấy Đào Đào ghé vào cửa, lộ ra chiếc đầu nhỏ, đôi mắt như nho đen nhìn bọn họ, tràn đầy tò mò.

Hứa Tuyết Lâm vẫy tay, tiểu cô nương lập tức chạy ‘bịch…bịch’ tới, nũng nịu gọi: “Anh~~”

Tuyết Lâm nghiêm túc nói: “Cái gì cũng không được nói ra!”