Đàn ông trời sinh đã nhạy bén với chuyện giường chiếu, Dịch Phàm mặt ngoài lạnh lùng ít nói, nhưng lên giường lập tức nhiệt tình hơn ai hết.

Anh quấn lấy Yến Thư cả buổi tối, cô còn đang trong tình trạng say say tỉnh tỉnh, chịu sao nổi chứ?
Dịch Phàm gọi ra ngoài hỏi một chút, bác sĩ bảo không sao, chờ vài tiếng hoặc đến ngày mai là sẽ tự khỏi, vì vậy anh tắt máy, kéo chăn đắp cho cô.
Khi ngủ say, Yến Thư trông ngoan ngoãn như một đứa trẻ, tay chân ôm siết lấy anh.
Dịch Phàm cảm thấy váy của cô không thích hợp để mặc đi ngủ, vì vậy cứ để cô trần như nhộng nằm trong chăn.

Anh cũng chỉ mặc một chiếc quần cộc, để da thịt hai người gần sát vào nhau.
Anh hôn lên trán cô một cái, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.
Phải mất gần ba năm, Dịch Phàm mới tìm lại được cảm giác ngủ say thật sự là thế nào.

Những mệt mỏi tích tụ trong mấy năm qua đều biến mất trong phút chốc.
Sáng sớm, Yến Thư tỉnh dậy trong tình trạng toàn thân nhức mỏi, không chỉ đau đầu vì uống nhiều rượu, cả cơ thể cũng vô lực.


Cô hơi ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Dịch Phàm ở sát bên cạnh mà tim đập vội một chút.

Không phải mơ, là thật, là thật… Là anh ấy!
Rất nhanh, Yến Thư đã phát hiện tay và chân cô vẫn đang gác lên cơ thể săn chắc của anh, quan trọng hơn hết, toàn thân cô không có lấy một mảnh vải! Người đàn ông chết tiệt này vừa trở lại liền hóa thú kéo cô lên giường, ngang ngược như vậy!
Cô nhịn xuống cảm giác đau rát giữa hai chân, muốn tách khỏi anh, nhưng vừa động nhẹ một cái, Dịch Phàm đã mở mắt ra nhìn cô.
Bốn mắt chạm nhau, Yến Thư lập tức có cảm giác như mình vừa đi nhầm hang ổ của một con sói đói.

Bàn tay hư hỏng của anh đặt lên mông cô, không chút kiêng dè… bóp một cái.
Yến Thư xấu hổ trừng anh.
Dịch Phàm ôm chặt lấy cô, dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu cô và lười biếng nói:
“Ngủ thêm một lát.”
Nói ngủ, nhưng trong tình cảnh này, ai có thể chợp mắt nổi? Yến Thư lúng túng úp mặt vào ngực anh, lắp bắp hỏi:
“Anh… Anh về khi nào vậy?”
“Hôm qua.”
Yến Thư nghe giọng anh, cảm giác chân thực khiến cô hạnh phúc, mắt ướt nhòe:
“Anh có cùng em về nhà không?”
Cô đã chờ lúc này lâu lắm rồi, cô chỉ muốn anh trở lại bên cạnh như trước kia, nhưng khiến cho cô thất vọng là anh lại từ chối khéo:
“Hiện tại anh còn việc.”
“Vậy sao…”
Dịch Phàm xoa xoa tóc cô, anh hiểu được Yến Thư đang lo lắng anh lại đi mất, vì vậy bổ sung:
“Xong việc anh sẽ trở về cùng em.”
“Khi nào?”
“Mấy ngày nữa.”
“Anh ngủ với em rồi, có định chịu trách nhiệm không?” Giọng cô nhỏ dần.

“Có.”
Dịch Phàm vỗ nhẹ lên lưng cô, nói:
“Anh còn sợ em không cần anh chịu trách nhiệm.”
“Hừm, ai bảo anh đi lâu như thế?” Yến Thư giận dỗi.

“Ba năm không có tin tức, em cứ nghĩ anh chết dí ở nơi nào rồi.”
Dịch Phàm đè thấp giọng:
“Xin lỗi.”
“Em biết anh có nỗi khổ riêng, cho nên, em không trách anh, nhưng mà anh vừa về đã bắt cóc em thế này, ba em sẽ xử lý anh đó?”
“Khụ… Dậy thôi, anh đưa em về.”
Nghe đến ba vợ, Dịch Phàm liền bật dậy, vô cùng tỉnh táo đỡ Yến Thư dậy cùng mình.

Cô dùng tay che chắn phần ngực trần, ngượng ngùng nói:
“Anh tìm cho em cái gì mặc đi đã.”
“Ừm.”
Dịch Phàm chẳng kiêng dè gì mà bước xuống, chiếc quần cộc mỏng manh không đủ kiềm hãm mãnh thú giữa hai chân anh, khiến nó nhô lên thật cao.


Đây là phản ứng sinh lý bình thường của đàn ông khi vừa tỉnh ngủ, nhưng mà để Yến Thư nhìn thấy, cô liền sợ đến nỗi khép chặt hai chân vào nhau.
Anh đi về phía tủ quần áo, tìm một cái áo sơ mi đen mang đến chỗ Yến Thư.

Không phải màu trắng, bởi vì nếu để cô mặc cái thứ trong suốt nửa kín nửa hở ấy, anh đảm bảo cô sẽ chẳng về nhà được.
Yến Thư đưa tay giật lấy rồi xoay lưng về phía anh, bóng lưng trơn mượt xinh đẹp, xương vai tinh tế khiến người ta suy nghĩ vu vơ.
Dịch Phàm ở phía sau tiến tới hôn lên gáy cô, hít một hơi thật sâu, bị cô dùng tay chặn lại:
“Anh biến thái à?”
“Anh thích mùi của em.”
“Như vậy cũng không được hôn gáy em, nhột lắm.” Yến Thư đẩy đầu anh ra xa, áo trên người mới mặc được một nửa không giấu được bầu ngực căng tròn.
Dịch Phàm nhìn chằm chằm vào người cô, có xúc động muốn tiếp tục chuyện đêm qua, nhưng nghĩ đến bản thân vì không kiềm chế được mà khiến cô bị đau, anh liền thôi.
Chờ Dịch Phàm vào phòng tắm rửa mặt, Yến Thư mới lảo đảo xuống giường.

Đêm qua bị anh dày vò bất kể cô phản kháng, bắp đùi hiện tại bị căng đau quá mức rồi..