Thái độ của hắn đối với Đường Ninh rất cao ngạo, nhưng bụng phát ra một chút tiếng ùng ục vẫn bán đứng bản chất đáng thương.Nhưng đã quen với cái đói rồi, Tạ Hành Dã cũng không quan tâm lắm, chỉ nhắm chặt mắt lại, ra lệnh cho mình đi ngủ sớm một chút.Ánh nến đung đưa, ngoài cửa sổ lăn xuống từng trận sấm sét, rất nhanh thôi mưa gió đan xen, nức nở gõ cửa sổ.Nhưng bởi vì biết gần đó có một con quỷ, Tạ Hành Dã kỳ quái phát hiện mình dường như...!An tâm hơn bình thường một chút.Giống như chiều nay, tất cả mọi người đều cười nhạo hắn, chỉ có nữ quỷ kia buồn cười mà cố chấp muốn hắn nói ra đáp án.......!Thực sự buồn cười.Tạ Hành Dã lại ngồi dậy.Cửa phòng hắn nhẹ nhàng đẩy ra, lại rất nhanh đóng lại, vẫn có một tiếng Cạch——.Trong tiếng mưa gió, không hiểu sao có vẻ có chút quạnh quẽ.Hết cách, Đường Ninh có thể xuyên tường, nhưng thức ăn thì không thể.Cô đi đến phòng bếp nhỏ gần Từ Ninh cung trộm mấy đ ĩa thức ăn, thừa dịp đêm tối xuyên qua hai tòa cung điện, vội vàng cầm qua.Hộp thức ăn vừa mở ra, thức ăn bên trong liền tản ra mùi thơm mê người.Tuy rằng không thấy rõ biểu cảm của nữ quỷ, nhưng có thể cảm nhận được mùi vị đắc ý của cô nàng.Và dòng chữ nhỏ tỏa ra ánh sáng: "Có ăn không? ”......!Hắn sẽ không ăn chứ.Đường Ninh bưng ra từng đ ĩa từng đ ĩa, có gà nướng, ngỗng luộc, còn có thịt bò hầm.Dầu mỡ mà lại không ngấy, rục mà không nát, tỏa ra hương thơm u ám.......!Tạ Hành Dã chậm rãi xuống giường, không nói một lời đi tới.Hắn ăn rất chậm, tuy rằng cực đói cũng sẽ không nuốt chửng.


Có điều tiểu hoàng đế cứ như làm chuyện gì cũng như vậy, không chút hoang mang, rơi vào trong mắt những người khác là biểu hiện khuyết tật trí tuệ, Đường Ninh lại cảm thấy sự trầm tĩnh ổn định trong đó.Đường Ninh vui vẻ nhìn tiểu bạo quân chậm rãi ăn đồ ăn, trong lòng kỳ thay dâng lên một cảm giác thỏa mãn.Sau đó cô rõ ràng phát hiện điểm minh quân của tiểu bạo quân thế mà lại tăng lên!Tăng 0,1!!Thật tuyệt vời, ăn một bữa ăn tăng 0,1, vậy chuyện vượt ải chỉ còn là vấn đề thời gian.Tiểu hoàng đế lẳng lặng ăn cơm, đầu ngón tay lần dò trong hộp thức ăn, rốt cục do dự nhìn cô một cái.Hiếm khi nhân vật chính trong trò chơi đồng ý để ý tới cô, Đường Ninh lập tức trêu chọc hắn, "Ăn no rồi sao? Ngươi có muốn ta trả lại cái hộp không? ”Tạ Hành Dã bình tĩnh gật gật đầu.Tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng hắn cũng biết, mình có thể chấp nhận chuyện quỷ quái, nhưng người khác vốn không thể tin trên đời này có quỷ."Được, nhưng ngươi phải đồng ý với ta." Đường Ninh chậm rãi đánh chữ, nhân cơ hội mở lớp giáo dục công nhân: "Sau khi lớn lên, phải trở thành một hoàng đế tốt.


”Hoàng đế tốt.Trước giờ chưa có ai nói với hắn điều đó.Bởi vì những người đã tiếp xúc với hắn đều mong hắn sống sót, huống chi là lo lắng chuyện sau khi hắn lớn lên.Mắt thấy tiểu hoàng đế chậm rãi rũ mắt xuống, không muốn mở miệng nữa, Đường Ninh cũng không nói gì nữa, lấy đi hộp thức ăn trên bàn, lại lặng lẽ đưa về phòng bếp nhỏ của Từ Ninh cung.Chơi game đến mức quên mất thời gian, sau khi làm xong chuyện này, ánh mắt cô nhìn vào thời giờ, hoảng sợ phát hiện đã ba giờ rưỡi sáng.......!Có khi tiểu hoàng đế chưa bị gi3t chết, cô đã đột tử đi trước hắn rồi.Mang theo chút vướng bận không rõ trong lòng, Đường Ninh lập tức tắt điện thoại ngủ.Ngày hôm sau chính là ngày làm việc, Đường Ninh bất hạnh rơi vào vực sâu của việc sửa đổi bản kế hoạch, ba ngày sau mới có thời gian kéo dài hơi tàn để mở game.Lúc đang tải thanh tiến độ, cô nhìn thời gian chơi game, thế mà đã qua hơn hai tháng, tính sơ sơ, đại khái là ngoài đời một giờ tương đương với một ngày trong game.Lần này nhân vật của cô còn ở trong phòng bếp nhỏ của Từ Ninh cung, chính là giờ điểm tâm, các cung nhân bên cạnh khẩn trương bận rộn bưng món lên theo trình tự, trong đó có một lồ ng bánh bao sữa xinh xẻo, được nặn thành hình heo con.Hiếm khi nhìn thấy loại đồ chơi đáng yêu này ở thời cổ đại, Đường Ninh thừa dịp NPC không chú ý trộm lấy một cái, sau đó ra ngoài.......!Tiểu hoàng đế lại bị phạt quỳ, lần này là quỳ ở cửa Từ Ninh cung, mặt trời giữa trưa tuy không nóng bức, nhưng cực kỳ chói mắt.Đến gần nhìn, Đường Ninh lần này mơ hồ có chút cảm giác: hắn thật sự quá gầy.Hoặc có thể nói là quá suy dinh dưỡng.Mười một tuổi, nhìn không khác gì đứa trẻ bảy tám tuổi.Người bên cạnh trông chừng chính là cung nữ nịnh nọt lần trước, lười biếng trốn đến chỗ râm mát của đại môn, tựa vào tường ngủ gà ngủ gật.Tạ Hành Dã quỳ đến hơi choáng váng, bất thình lình trước mắt xuất hiện một...!Một con heo nhỏ?Hắn cho rằng mình xuất hiện ảo giác, vì thế nhắm mắt lại ra sức lắc đầu, vừa mở mắt, lại là một cái đầu thật lớn đang cười với hắn..