Nhưng hắn thì lại giống như trong lòng không có gì xấu hổ, chỉ lặng lẽ đứng ở cổng do bị phạt, ánh mắt còn bị hấp dẫn bởi con dế trên cuốn sách nơi xa, cố rướn cổ qua nhìn nó.

Diễn vẻ ngu xuẩn đần độn y như thật luôn.

Đường Ninh đứng nhìn một hồi nhưng Tạ Hành Dã cũng không có phản ứng gì, cô lại đi đến chỗ nhà của Thượng Thư Tả Phó Xạ tìm kiếm, thế mà lần này lại thật sự có thu hoạch.

Cô phát hiện tiểu thiếp của Tả Phó Xạ đang yêu đương vụng trộm với tình lang của ả! Yêu đương vụng trộm cũng không sao, nhưng trong trò chơi không bật đèn, hai thân thể lõa lồ quấn vào nhau lập tức khiến cho Đường Ninh phải chịu một sự đả kích không hề nhỏ.

Ồ, thế này là không cần tốn tiền cũng xem được cảnh tươi mát đó à?Không mở đèn cũng không là gì, nhưng đối tượng vụng trộm của tiểu thiếp này lại là một người ngoại quốc.

Người Nam Hạ.

Hai người đang ở hoa viên nhỏ, giữa ban ngày ban mặt! Đường Ninh ngồi xổm một lúc lâu cũng không thu được tin tức gì hữu dụng.

Cô đành phải kiên nhẫn đi theo sau lưng người Nam Hạ, nhìn hắn trèo tường ra ngoài một cách rành rọt, đi vào trong một sòng bạc, vô cùng thoải máy thay đổi trang phục.


Hắn ta là nhạc công bên trong sòng bạc.

Thông thường người Nam Hạ đều rất giỏi ca múa, không ít quan to hiển quý đều nuôi nhạc kỹ Nam Hạ, người đang ở sòng bạc này cũng không lộ ra chút kỳ quái nào.

Đường Ninh lập tức trở về, còn thuận tiện đi đến Ngự thiện phòng trộm chút điểm tâm mang trở lại tẩm cung cho tiểu hoàng đế.

Nhưng tiểu hoàng đế lại không ở tẩm cung.

Vẻ mặt của đám cung nhân đều như thường, chẳng thèm để ý đến tiểu hoàng đế chút nào.

Đường Ninh đành phải đi tìm, theo bản năng đi đến chỗ Từ Ninh cung tìm hiểu tin tức.

Giờ này đang là buổi chiều, ngày mùa hè tiếng ve kêu dai dẳng, nhưng vừa bước vào trong tẩm điện Thánh Từ hoàng thái hậu, Đường Ninh đã cảm nhận được sát khí đập vào mặt một cách rõ ràng.

Các thiếu nữ vui vẻ, tiếng cười như chuông bạc.

Thánh Từ cười to nhất, giống như nhánh hoa đang run rẩy, không thể thở nổi: “Mau xem xem! Mau xem con cọp này, nó vừa nhào tới tung một trảo, xém xíu nữa là tiểu bệ hạ không còn đầu rồi.

”Đường Ninh thuận thế nhìn sang, toàn thân lập tức chảy mồ hôi lạnh.

Trong Từ Ninh cung có để một cái lồ ng sắt dài rộng chừng mười mét, trong lòng rõ ràng là một con hổ có hoa văn trắng.

Và Tạ Hành Dã.

Hắn đang chật vật bò từ dưới đất lên, giờ phút này, toàn thân hắn đẫm máu, lưng dựa vào khung lồ ng sắt, hai tay nắm chặt cục đá trên đất, ánh mắt sắt lẹm như đao, nhìn chằm chằm vào con hổ kia.

Con hổ còn chưa trưởng thành nhưng để giết được Tạ Hành Dã thì còn dư sức lắm.


Chỉ là nó không dám hành động thiếu suy nghĩ, không ngừng thở phì phò bực bội quay tới quay lui, im lặng giằng co cùng Tạ Hành Dã.

“Hay thật đó.

” Thánh Từ hoàng thái hậu cực kỳ vui vẻ, thậm chí còn rút một cái trâm cài trên đầu ném đi, khẽ cười bảo: “Thế này cũng coi như ai gia được xem một màn long hổ tranh đấu rồi.

”Cung nữ thái giám bên cạnh hoặc là mang vẻ e sợ, hoặc là cùng cười theo, cũng có người ồn ào nịnh bợ vuốt đuôi theo bà ta.

Lửa giận của Đường Ninh dâng lên hừng hực.

Giờ phút này, con hổ còn non kia đột nhiên dồn lực nơi chân sau để nhảy tới, không kịp nghĩ nhiều, trong vô thức, Đường Ninh đã chọn vào chữ Động tác.

Chỉ có dư ra một cơ hội, nhưng không dùng thì không được.

Thật ra Đường Ninh cũng có thể điều khiển, ví dụ như mở chiếc lồ ng ra, dùng kiếm của thị vệ dọa con hổ các kiểu.

Nhưng trước mắt bao nhiêu người thế này thì có vẻ hơi quỷ dị, hơn nữa căn bản là không kịp thời gian.

Nhiều lắm là qua nửa giây nữa, con hổ kia sẽ bổ nhào vào người Tạ Hành Dã.


Tạ Hành Dã ngẩng đầu lên, thần kỳ là trong mắt hắn chẳng có chút vẻ sợ hãi nào, đôi mắt màu đen giống như ánh trăng dưới hồ, chẳng rung động chút nào, trong hồ lại còn ẩn chứa núi lửa sôi trào.

Không biết vì sao mà Đường Ninh lại cảm thấy không đành lòng nhìn hắn.

Cô suy nghĩ một hồi, đưa ngón tay thon dài ra gấp gáp chạm vào màn hình, cuối cùng viết lên: “Chiếc lồ ng mở ra, con hổ lập tức bị đá ra khỏi lồ ng.

”Cô cố ý không viết chủ ngữ.

Nhấn xác định một cái, cảnh tượng đã lập tức thay đổi.

Chuyện dường như chỉ diễn ra trong phút chốc, xích sắt đang khóa kia bỗng nhiên đứt gãy toàn bộ, cánh cửa sát to lớn phát ra tiếng ken két ken két không rõ, tíc tắc sau cánh cửa đã mở rộng ra.

Mà Tạ Hành Dã vốn đang gắng sức tập trung sức lực, nhắm ngay mắt con hổ chuẩn bị vọt lên đánh cược một phen, lại đột nhiên cảm nhận được một luồng gió nhẹ quen thuộc lướt qua hai gò má, cả người đã không khống chế được mà nhũn ra.

.