Xem xong tấu chương, Tạ Hành Dã nhắm hai mắt lại, trong đầu mơ hồ hiện ra thế cục triều đình mấy ngày gần đây, trầm ngâm viết mấy chỗ quan trọng lên giấy.

Giá trị minh quân: -19Đường Ninh ở ngay bên cạnh nhìn động tác của hắn, giờ phút này, trong lòng mơ hồ có cảm giác: Thật ra Tạ Hành Dã giả vờ làm một đứa trẻ có trí thông minh thấp và ngỗ nghịch chỉ vì tự vệ mà thôi.

Hắn rất thông minh, thậm chí còn có hơi thông minh quá, ngay dưới mắt Thánh Từ mà mặt không đổi sắc giành được lợi ích cho mình.

Đường Ninh nhìn cơ sở dữ liệu của Tạ Hành Dã với vẻ mặt phức tạp, phát hiện thì ra Tạ Hành Dã đã mười ba tuổi rồi.

Chỉ là bị ngược đãi trong thời gian lâu dài cộng với không đủ dinh dưỡng cho nên bề ngoài nhìn nhỏ hơn rất nhiều.

Sau khi làm xong mấy thứ này, Tạ Hành Dã thản nhiên ngẩng đầu lên nhìn Đường Ninh vẫn luôn quấn quanh bên cạnh hắn, bỗng nhiên hắn gạt hết những mệt mỏi sau cả đêm không ngủ, hắn nhảy xuống đất từ ghế cao, chuẩn bị đi thay đồ rửa mặt.

Trông thấy những hành động lưu loát này, chắc bình thường đã thức đêm không ít.

Đường Ninh lại mở cửa hàng chọn bình sữa, chỉ là sau khi giao diện hợp lại, nàng đã thấy một tiểu cô nương lộc cà lộc cộc chạy đến.


Người này không phải cung nữ, quần áo trông có vẻ hoa lệ quý phái, vừa vào cửa đã ngước nhìn xung quanh một lượt, sau đó không tìm thấy gì thì có hơi thất vọng rồi đi đến bên bàn đọc sách, bị tờ giấy trắng trên bàn kia thu hút.

“Tĩnh quốc công, Nam Cương, giết nó để thu hồi Bắc Bình quân! ?” Tiểu cô nương nghiêng đầu một chút, lại nhặt tờ giấy lên nhìn thử một lần, tự lẩm bẩm: “Tạ ca ca viết cái này để làm gì nhỉ.

”Không hay rồi.

Tiểu cô nương không rõ những điều này nhưng nếu như bị những người khác biết, có thể sẽ dẫn đến tai họa cho Tạ Hành Dã.

Mà Tạ Hành Dã đã trở về, vẻ mặt hắn bình tĩnh, đứng thẳng người ở cửa.

Mặt trời mới mọc lên cao, cái bóng của hắn kéo đến cạnh bàn, cuối cùng tiểu cô nương cũng nhận ra.

Tiểu cô nương là cháu gái của Thánh Từ, tên là Cố Phong Lai.

Nhìn thấy Tạ Hành Dã nàng rất vui mừng, nàng luôn cảm thấy ngoại hình vị hoàng đế này rất xinh đẹp, thậm chí còn đẹp hơn của mình nữa.

Vì thế nàng năn nỉ dì nhỏ dẫn mình đến đây, không có việc gì sẽ đi quấn quít lấy Tạ Hành Dã, không có quy củ, nhưng cũng không ai dám nói gì.

“Tạ ca ca.

” Cố Phong Lai giơ tờ giấy trắng kia lên, nói một cách vui vẻ: “Thì ra huynh viết chữ đẹp vậy luôn á, sau này nếu huynh cũng viết như vậy thì tiên sinh sẽ không mắng huynh.

”Tạ Hành Dã không nói gì.

Hắn chầm chậm đóng cửa gỗ lại, tùy tiện ừ một tiếng, vững vàng đi đến: “Sao ngươi lại tới đây?”“Ta tới tìm huynh chơi.


” Cố Phong Lai vui mừng chạy tới, tờ giấy cầm trên tay đã bị Tạ Hành Dã giật lại.

Sau đó mượn ánh nến, Tạ Hành Dã đốt sạch nó đi.

Cố Phong Lai nhận ra Tạ Hành Dã không giống bình thường lắm nhưng nàng nghĩ mãi mà không ra, lai hai ba bước chạy tới ôm cánh tay Tạ Hành Dã nũng nịu: “Tạ ca ca, hôm nào chúng ta đi chơi nha?”Tạ Hành Dã cẩn thận đốt tờ giấy thành tro tàn, vẻ mặt căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng một chút, thuận miệng nói: “Xử lý thi thể cho tốt giúp ta.

”Cố Phong Lai bị dọa một chút: “Cái gì chứ?”Cũng phải mất mấy giây Đường Ninh mới kịp nhận ra tiểu hoàng đế đang nói chuyện với nàng.

Mà hai tay Tạ Hành Dã đã bóp chặt lấy cổ Cố Phong Lai rồi.

Nét mặt của hắn vẫn luôn rất bình tĩnh, trong mắt phản chiếu ánh nến, bàn tay chầm chậm thu lực.

Cố Phong Lai thậm chí còn chưa giãy dụa được mấy lần, đôi mắt mở to ra, mãi đến khi nỗi sợ hãi trước lúc tử vong ập đến, nàng mới khoa tay múa chân mấy lần, nhưng lại bị thiếu niên đè lại, trên mặt dần sung huyết, tính mạng cũng dần mất đi.

Trong khoảng thời gian này Đường Ninh nhiều lần ấn ấn, nhưng lần nào cũng hiện lên là nàng đã dùng hết số lần miễn phí, cần phải hao tốn điểm thành tựu mới mua được.

Nhưng nàng làm gì có điểm thành tựu?Quái lạ chính là trong phút chốc ngay khi Tạ Hành Dã sắp giết được Cố Phong Lai, Đường Ninh lại nghe một tiếng ting.

“Chúc mừng bạn đã mở khóa: “Kịch bản Tạ Vương chi tranh, phong ba bừng bừng, thu hoạch được một điểm thành tựu, mong bạn không ngừng cố gắng, nuôi Tạ Hành Dã thành minh quân một thời.


”Điểm thành tựu: +1Cố Phong Lai chết rồi.

Đường Ninh thử chọt vào thi thể nàng, điều tra tài liệu cặn kẽ, phát hiện nàng là cháu gái của Thánh Từ thái hậu.

Mà Thánh Từ thái hậu họ Vương.

Cho nên tiểu cô nương này chết đi, trùng hợp đã làm phát triển kịch bản?Nhưng giá trị minh quân của Tạ Hành Dã lại giảm xuống một điểm.

Mặc dù đối phương là một tiểu cô nương nhưng Tạ Hành Dã dùng tay không bóp ch3t một người cũng tốn không ít sức, hắn ném thi thể Cố Phong Lai xuống đất.

Tiếp theo đi đến cạnh bàn rót một chén trà rồi uống cạn.

.