Trong trí tưởng tượng của cô, Tạ Hành Dã chắc là rất nhanh sẽ đọc xong quyển sách này, sau đó điểm kinh nghiệm của hắn sẽ tăng vọt —— cuối cùng trở thành một minh quân khỏe mạnh về thể xác lẫn tinh thần!Nhưng không ngờ, Tạ Hành Dã sau khi cầm lấy sách ngược lại không lập tức bị thu hút, mà là hơi mở to hai mắt nói với cô: "Trong sách không có bất kỳ nội dung gì.

”Cái gì?Đường Ninh lập tức kiểm tra, bấm dấu chấm hỏi nhỏ bên cạnh cuốn sách, phát hiện ảnh chụp màn hình trò chơi có một dòng chữ: [Nhân vật trong game có thể chạm vào sách thực thể.

Không thể đọc nội dung trực tiếp, người chơi có thể chọn đọc nội dung của họ.

]Ngoài ra còn có một nút nhỏ bên cạnh: Bắt đầu đọc.

Thử nhấn vào, điện thoại ngay lập tức hiện lên thông báo cho phép sử dụng micrô.

Đường Ninh chịu luôn! Rõ ràng đã tiêu tiền, sao lại còn bào công sức của cô chứ.

Tạ Hành Dã dường như cảm nhận được sự do dự của cô, bèn hỏi cô: "Bên trong viết cái gì vậy?”Ngoại trừ ngụy trang ra, Tạ Hành Dã kỳ thật không có cảm xúc gì, bên trong dù có sóng gió thế nào thì bên ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh.

Đây là lần đầu tiên Đường Ninh nhìn thấy vẻ mặt tò mò như vậy của hắn.


Trong lúc nhất thời cô lại sinh ra cảm xúc không cách nào từ chối.

Sau khi cam chịu bấm nút micro, Đường Ninh hắng giọng rồi chậm rãi đọc nội dung trên màn hình.

Dù sao Đường Ninh cũng tính đọc quyển sách này, đúng lúc cùng nhau đọc luôn.

Chỉ là ngay khi cô mở miệng thì Tạ Hành Dã lại đột nhiên run lên, hai tay không khỏi siết chặt ván giường, một lúc sau mới thả lỏng một cách kỳ lạ.

Không giống với gương mặt thê lương dọa người, giọng nói của nữ quỷ dịu dàng ôn hòa, giống như cảm giác mà cô luôn mang lại cho Tạ Hành Dã.

Giống như một làn gió ấm áp.

Cô kể rất chậm, Tạ Hành Dã sửng sốt một lúc nhưng lại nghe không bỏ sót nội dung gì, sau khi gạt bỏ cảm xúc bị giọng nói của Đường Ninh làm phân tâm, hắn lập tức bị thu hút bởi nội dung mà cô đang đọc.

Đường Ninh dường như đang kể một câu chuyện, dùng ngôn ngữ thiên về ngôn ngữ viết còn mang theo giọng điệu kỳ lạ, cũng không phải văn ngôn cổ điển, mà là phiên bản ngôn ngữ khác.

Nhưng nó rất thú vị.

Mỗi khi Đường Ninh đọc được một câu mà cô cho là sâu sắc, cô sẽ cố ý dừng lại, nghiêm túc gõ chữ để giao tiếp với hắn: Ngươi có hiểu ý tác giả không?Không sai, Đường Ninh phát hiện cô không cách nào thông qua nói chuyện bình thường, một khi lời cô nói xa rời khỏi nội dung sách, Tạ Hành Dã sẽ không nghe được gì hết.

Hiểu rồi, những quyển sách này là do cô nạp tiền mua, cho nên có thể nói cho Tạ Hành Dã.

Bằng không bình thường vẫn chỉ có thể đánh máy giao tiếp.

“Ông ấy cho rằng nỗi đau của con người là vô tận.

Chừng nào cuộc đời còn diễn ra, chắc chắn chúng ta vẫn sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn đau đớn không thể tránh khỏi, giống như số mệnh vậy.

”Những lời này làm cho Đường Ninh không hiểu sao có chút thương tâm.


Cô dừng lại để đánh chữ hỏi Tạ Hành Dã: "Mọi người đều trải qua nỗi đau khác nhau, ngươi biết không.

"Trạng thái hiện tại của Tạ Hành Dã rất thả lỏng, thân trên dựa vào đệm, hai chân tùy ý co lên, ánh mắt cụp xuống, giống như có chút xúc động.

Tuy rằng không trả lời câu hỏi của mình, thế nhưng Đường Ninh cũng có chút khích lệ.

Từ khi đi làm đến nay không rảnh để nghiêm túc đọc sách, cả ngày hôm nay Đường Ninh vừa uống nước vừa đọc xong kiệt tác tuyệt vời này cho Tạ Hành Dã nghe.

Đọc xong trang cuối cùng, cô gạch bỏ dòng chữ nổi trên màn hình với cảm giác mất mát, ngẩn người vài giây.

Mà trong trò chơi thì trải qua cả đêm, Tạ Hành Dã nghe cô kể chuyện hết một đêm, lại không thấy mệt mỏi, chỉ trầm mặc ngồi trên giường.

Mãi cho đến khi thái giám gọi hắn dậy sớm, hắn mới xuống giường mà không nói một lời, rời khỏi phòng ngủ để đối mặt với công việc cả ngày dài.

Đường Ninh cho rằng chiến lược của mình chắc là đã thành công.

Cô cũng mệt mỏi không chịu nổi, nhưng vẫn không muốn offline nên mở giao diện cửa hàng ra, liếc nhìn sách bên trong.

Ối! Thật đúng là không ít, hầu như sách gì cũng có thể tìm được.

Thậm chí Đường Ninh còn lướt được tiểu thuyết ngôn tình có tên thật là: Cả đế quốc sẽ hối hận không kịp sau khi ta đi! !.


Cũng không biết game này có trả phí bản quyền cho người ta hay không.

Chủ nhật trôi qua với một ngày đọc sách của cô.

Lúc logout muốn đi ngủ, thấy mấy trăm cuộc gọi nhỡ, Đường Ninh lúc này mới vỗ đầu: Trời đất ơi quên mất.

Lý Tiểu Tiểu mất một tuần để thuyết phục được cô, mời cô tối chủ nhật ra ngoài ăn tối với đối tượng xem mắt! !.

Vậy coi như kết thúc luôn rồi.

Yêu đương không vui như chơi game, cô nhìn Tạ Hành Dã từ một củ cà rốt non lớn lên thành một thiếu niên tuấn tú như vậy, sau này cô sẽ nuôi dưỡng hắn trở thành một vị minh quân thông minh tài năng.

Có cảm giác thành tựu biết bao.

.