Đường Ninh lại bị những tấu chương mở ra này thu hút.Cô có thể xem dữ liệu của những tấu chương này, tổng cộng ba cái: tính khả thi, tính cấp thiết và tính cần thiết.Tính khả thi và tính cần thiết của một trong những tấu chương là 95, và tính cấp thiết đạt 99.Cô tò mò đến gần xem, đây là báo cáo của Thứ sử Thương Châu: Thương Châu xảy ra hạn hán, người dân đang gặp khó khăn, trung ương cần cấp bách phân bổ kinh phí cứu trợ thiên tai.Còn chưa kịp nhìn kỹ hơn, Tạ Hành Dã liền giống như nhận ra điều gì đó, cầm lấy tấu chương kia lên, nhẹ nhàng gấp lại: "Làm sao thế? ”Đường Ninh...Đường Ninh nhanh chóng giật lấy tấu chương trên tay Tạ Hành Dã, thừa dịp hắn bối rối hiếm hoi cầm lấy rồi chạy ra ngoài cửa, còn có thời gian đánh chữ: "Ha ha, có ta ở đây, ngươi đừng hòng yên ổn trị quốc.


”...!Ít nhiều có phần hơi thiếu IQ.Sau khi logout, Đường Ninh thở phào nhẹ nhõm, cô cố ý logout ở cửa, dù sao cũng không thể thật sự cướp đi tấu chương, chỉ có thể giả vờ quỷ khí của mình không đủ, lần sau cũng dễ giải thích.Chỉ là cảm thấy biểu hiện của mình có phải là có hơi...!quá đáng rồi?Tạ Hành Dã khi còn là thiếu niên thường đối xử với cô bằng thái độ với người thiểu năng trí tuệ, khi đó Đường Ninh thực sự không quan tâm, nhưng bây giờ cô đã chủ động đóng vai phản diện không đủ chỉ số thông minh, cô cảm thấy hơi xấu hổ.Chỉ có một điểm, tiểu ác nhân có IQ thấp này rất dễ lợi dụng, Đường Ninh canh me thời gian lúc nửa đêm trong game để lặng lẽ online, quả nhiên phát hiện tấu chương của Thứ sử Thương Châu đã được Tạ Hành Dã phê duyệt.Hàng năm địa phương báo cáo nhiều như vậy, nếu như ở trung ương không có quan viên nào chiếu cố, những tấu chương này đều rất khó đến tay hoàng đế.Hơn nữa, còn có những báo cáo sai.Chờ Thứ sử Thương Châu ba ngày sau nhận được tin tức xác thực, nhịn không được nước mắt chảy ròng ròng, ngay tại chỗ quỳ lạy về hướng kinh đô và hét lên rằng dân chúng được ban phúc.Lúc đó Đường Ninh lại một lần nữa vui mừng phát hiện, giá trị minh quân của Tạ Hành Dã biến thành -90.Đáng mừng đáng vui nha, chỉ cần tìm đúng phương hướng, cô sẽ không cần lo lắng gì nữa.Tạ Hành Dã lúc này đang nhắm mắt dưỡng thần trong đình Ngự Hoa Viên, mùa hè dài đằng đẳng, chim hót líu lo, ve sầu kêu ríu rít, gió nhẹ mang đến một bầu không khí yên bình, dễ chịu mà hắn chưa từng cảm nhận được.Người cũng cảm thấy có chút lười biếng, ngữ khí của Tạ Hành Dã hiếm thấy có khi bình thản như bây giờ: "Lúc ấy, vì sao ngươi lại kể cho ta nghe hai câu chuyện kia.

”Mục đích là để giáo dục ngươi thành một minh quân!Nhưng Đường Ninh lại chợt nhớ tới, mình bỏ ra số tiền lớn mua cả bộ truyện cổ tích, vẫn còn vài truyện chưa đọc.Nhưng Tạ Hành Dã bây giờ đã trưởng thành, nếu còn nghe chuyện cổ tích gì đó thì cũng hơi buồn cười.Trong ba ngày chơi game này, Đường Ninh thỉnh thoảng online, có khi chỉ muốn đi dạo trong cung, cũng sẽ bị Tạ Hành Dã xách đi dạo bên người.Hai người ở chung trái lại cũng không còn cảnh giương cung bạt kiếm, nhưng Đường Ninh thỉnh thoảng vẫn thốt ra những lời ngạo mạn để duy trì thiết lập nhân vật của mình.Mà Tạ Hành Dã lại hoàn toàn không để ở trong lòng.Suy nghĩ một chút, Đường Ninh nói: "Nhìn ngươi quá ngu ngốc, không giống kẻ có thể gi3t chết Thánh Từ, cho nên đọc chút sách cho ngươi mở mang kiến thức.

”Bị chê ngu, Tạ Hành Dã ngược lại không tức giận, ánh mắt hắn sâu thẳm, như đang hồi tưởng lại, bình tĩnh nói: "Ngươi là một lệ quỷ không biết nói, giọng nói lúc đọc sách kia, chẳng lẽ là ngươi mượn giọng.


”......!Tưởng tượng quá rồi đó bạn ơi.Đường Ninh trực tiếp mở thanh vật phẩm của mình, tìm được quyển sách còn chưa đọc xong kia, cuối cùng cũng bật được chức năng giọng nói, chỉ đọc vài câu để chứng minh mình có thể nói, sau đó gõ chữ với hắn: “Đừng coi thường quỷ."Giọng nói của cô trong trẻo, dịu dàng, có chút nữ tính quyến rũ, dù cố gắng hết sức để giả vờ vững vàng, nhưng âm cuối lại luôn có chút vểnh lên.Tạ Hành Dã thản nhiên nhếch môi, nói một câu không liên quan, "Xem ra ngươi chết khi còn rất trẻ.


”Câu này nghe hơi xúi quẩy, Đường Ninh liền giả vờ như không nghe thấy, đi vòng quanh trong tiểu đình.Cô đang tìm cơ hội nâng cao giá trị minh quân, nhưng mỗi lần online Tạ Hành Dã đều không làm chính sự, cho dù lúc ấy đang bận việc thì cũng sẽ lập tức dừng lại, chạy tới tự hỏi mình mấy thứ linh tinh.Nữ quỷ ở trước mắt đi tới đi lui, Tạ Hành Dã cũng không cảm thấy phiền, lúc này trong lòng hắn cảm nhận rất rõ đây là những trải nghiệm hiếm có.Phía sau núi giả bên trái đình, có một tiểu cung nữ.Đường Ninh cảm thấy hứng thú, lập tức đi xem thử - quần áo của cung nữ này đều ướt sũng, dáng người thanh tú lộ ra rõ ràng, có chút khiêu khích che giấu..