Năm năm trước, Tô Phù bước chân vào giới giải trí, tham gia một chương trình thần tượng liền debut.

Một mình rời đội, cuối cùng một mình đi đóng phim, diễn xuất cũng bình thường, nhưng lại có không ít fan.
Sau này lại lộ ra tin tức cha cô ta chính là giám đốc của một công ty bất động sản, cô ta thật ra là phú nhị đại, thế là càng hút thêm nhiều fan.
Cô ta ở trông buổi từ thiện, đấu giá chính bức tranh của bản thân, với mức giá bán ra cao, cô ta liền ánh mắt cao ngạo nhìn những minh tinh xung quanh.
Các fan cũng nhiệt liệt vui mừng nịnh nọt.
[Phù Phù của tôi thực sự là đa tài đa nghệ mà aaa! Còn có cái gì chị không biết nữa không!]
[Vẽ quá đẹp! Đáng tiếc là tôi không có tiền, QAQ chỉ có thể nhìn người khác mua bức tranh của Phù Phù.]
[Phù Phù còn là người mới, bán ra giá cao một trăm bảy mươi tám vạn, còn quyên góp tại chỗ, đem đến hi vọng cho các bạn nhỏ, thực sự quá ấm áp quá lương thiện mà!]
Phía dưới còn có không ít người qua đường bình luận quyết định trở thành fan.
Nhưng sau khi hotsearch khác xuất hiện ở top 3, #Bức tranh của Tô Phù# liền trở nên mờ nhạt.
@Chút chuyện giải trí: Buổi yến tiệc từ thiện tổ chức ở khách sạn Hoa Duyệt tối nay, # Bức tranh của Yến phu nhân # được bán ra với giá chín trăm chín mươi vạn….

không khí ở hội trường vô cùng nhiệt liệt, mọi người đều lần lượt ra giá, đều muốn giành lấy bức tranh…..

cho đến bây giờ, bức tranh này chính là vật phẩm được bán ra với giá cao nhất.

Yến phu nhân thực sự quá 66666.

Yến tổng có biết được chị lợi hại như vậy không?
Khu bình luận nhanh chóng thu hút phần lớn dân mạng.
[Tôi tới đây tôi tới đây, tôi lại lần nữa hiểu biết thêm về cuộc sống của người có tiền rồi!]
[Cố Tuyết Nghi tối nay cũng rất đẹp!!!!]
[Chín trăm chín mươi vạn cho một bức tranh…..vượt qua cả mức tưởng tượng của tôi.

Ngốc manh.jpg]
[Khóc rồi, tôi chỉ muốn gào thét Yến phu nhân chị thât 66666!]
[Có cái danh phu nhân Yến Triều đúng là không giống nhỉ, một bức tranh như vậy cũng có thể bán ra mức giá cao như vậy? Thế phong nhật hạ.

Người có tiền thực sự cái gì cũng làm được!]
*
[Lầu trên làm gì mà ghen ăn tức ở thế???? Người ta có tiền thì ảnh hưởng gì đến cô.

Trong mắt người chuyên môn đều cảm thấy bức tranh này không tệ đó!]
[Mẹ ơi bức tranh này? Là do tiền bối tôi vẽ đấy! Mẹ ơi mẹ ơi! Không ngờ được bán ra với giá cao vậy! Tôi phải đi báo ngay với anh ấy!]
[Sao cứ có cảm giác tài khoản marketing có chút âm dương quái khí nhỉ?]
[Không phải âm dương quái khí đâu, chị em có thể tìm hiểu thêm cái gì gọi là đêm từ thiện tại khách sạn Hoa Duyệt được tổ chức hằng năm.

Emmm Yến phu nhân xuất hiện ở đây, thực sự là khiến nhiều người kinh ngạc.

Không ít người trong giới đều kinh ngạc đến mức rớt cả tròng mắt ra.]
[Xin hỏi Yến phu nhân là muốn tiến vào giới giải trí hay sao? Mua lắm hotsearch như thế?]
[Người trước người sau thi nhau giành hotsearch, người này áp chế người kia, đúng là 6666.

Phu nhân hào môn, có năng lực bùng nổ như vậy không phải rất 666 sao? Có năng lực như vậy sao không trở về xem chồng mình còn sống hay không? Cả ngày ở ngoài chạy nhảy, nhìn thấy là phiền.]
[+1, Yến tổng chết rồi, cô ta có thể sẽ không được đối đãi như vậy nữa~ vẫn nên trở về đợi tin tức của chồng đi~]
[Yêu ma quỷ quái ở đâu chạy vào khu bình luận nhà người ta tác quai tác quái vây??? Chị ấy làm sao, phụ nữ đã kết hôn thì không được ra cửa sao? Cái loại logic kiểu quỷ gì vậy.]
[Cảm ơn, với bản lĩnh của Yến phu nhân nhà chúng tôi, sau này cũng có thể sống rất tốt.]
[Fan Tô Phù đến rồi? Yến phu nhân người ta căn bản không muốn gia nhập giới giải trí, người ta có tiền có địa vị, sống rất tốt, ok? Đi cọ nhiệt đúng là buồn cười.]
[Không phải, Cố Tuyết Nghi còn có fan sao? Ngạc nhiên nha.

Một người đàn bà dựa vào thủ đoạn tởm lợm tiến vào nhà giàu còn có fan? Cô ta có bản lĩnh gì? Thấy Yên tổng không thể trở về nữa lập tức có bản lĩnh câu dẫn Giang tổng sao?]
………….
Cảnh tượng ở khu bình luận lập tức trở nên kỳ quái.

Không ít người chỉ tùy tiện đến xem rồi lại bị cuốn theo, cứ thế mà cãi nhau ỏm tỏi.
Xem như là cãi nhau đi, dù sao thì chủ đề lại bị cãi đến mức hot vô cùng, cứ thế nhảy thẳng lên vị trí đầu tiên, làm thế nào cũng không ép xuống được.
Yến Văn Gia bên này vừa quay xong, đang nghỉ ngơi giữa giờ.

Người đại diện truyền điện thoại qua, nhẹ nhàng đưa tới trước mặt anh.

“Cái gì?” Yến Văn Hoành lười nhác trả lời.
“Yến phu nhân, trên hotsearch…”
Yến Văn Gia nhận lấy điện thoại.
“Top 1 rồi.” Người đại diện lúc này mới nói xong câu.

Đam Mỹ Trọng Sinh
“Nguyên ca sao lúc nào cũng giữ điện thoại bên người thế?” Một tiểu thịt tươi* ngồi ở đối diện đột nhiên hỏi.
*Tiểu thịt tươi: ý chỉ các em trai non nớt, đáng yêu  thường chỉ các idol, minh tinh vừa vào nghề.
Nói xong, cậu ta còn rướn cổ lên, giọng điệu ra vẻ thân thiết: “Bạn gái sao?”
Yến Văn Gia lạnh lùng ngước mắt nhìn, có một loại khí thế áp chế kẻ khác.

Đối phương miễn cưỡng cười một cái, sau đó lập tức im lặng.
Yến Văn Gia nhanh chóng lật xem hotsearch và bình luận đi kèm.
Những hotsearch trước đây khi nhắc tới “Cố Tuyết Nghi” thì bình luận luôn vô cùng hỗn loạn.

Dù sao hai năm nay tố chất văn minh đang được nâng cao, người dân đều hướng về giới giải trí, mọi người sớm đã không còn khổ cầu việc ăn mặc.
Nhắc đến người có tiền đều là sùng bái, hướng đến và châm chọc.

Nhưng hiện tại không còn giống vậy….
Khu bình luận loạn cào cào lên.

So với đám thủy quân của Tưởng Mộng còn khủng khiếp hơn.
Yến Văn Gia lập tức nhíu mày, di chuyển ngón tay muốn làm chuyện gì đó.
Người đại diện nhanh tay nhanh mắt giữ cậu lại.
“Thiếu gia muốn làm gì vậy?” Người đại diện nhỏ giọng hỏi.
“Trả lời bình luận.”
Người đại diện lộ vẻ gấp gáp: “Đó là khu bình luận của nhà người ta đó! Thiếu gia muốn trả lời cái gì hả!”
Lẽ nào muốn cãi nhau với đám người này? Vậy thì chắc chắn sẽ lên hotsearch ngày mai mất!
Yến Văn Gia: “Anh nói có lý.”
Người đại diện thở phào một hơi.
Thật tốt, Nguyên ca hiện tại càng lúc càng thấu tình đạt lý.

Yến Văn Gia không nói nữa.

Người đại diện cũng thu tay về.
Nhưng ngay sau đó, người đại diện liền trừng mắt nhìn Yến Văn Gia share bài viết về nhà.
@ Nguyên Văn Gia: Bức tranh này đáng giá, tôi thích.

/@ Chút chuyện giải trí:: Buổi yến tiệc từ thiện tổ chức ở khách sạn Hoa Duyệt tối nay…..
Người đại diện:???
Người đại diện ôm đầu: “Thiếu gia lại chơi trò gì vậy ạ?”
Yến Văn Gia hất cằm, dáng vẻ cao quý lại kiêu ngạo: “Tôi ở khu bình luận nhà mình cãi nhau với họ.”
Người đại diện thiếu chút nữa té xỉu.
Đây là cái kiểu logic quỷ gì vậy!
**
Lúc này tại khách sạn Hoa Duyệt.
Bùi Lệ Hinh đã không còn đứng vững nổi, bà ta bàn giao với Bùi Trí Khang vài câu, không thể không vội vã rời hội trường nghỉ ngơi…..
Bùi Trí Khang vẫn chưa phát giác chuyện gì không đúng, nhưng hắn vẫn đau lòng chị gái mình, vội vàng lên tiếng: “Được, chị nghỉ ngơi đi, có em ở đây là được.”
“Ừ.” Bùi Lệ Hinh đáp lại, muốn nhắc hắn cẩn thận một chút.
Nhưng nghĩ cả nửa ngày, lại không nghĩ ra nên nhắc Bùi Trí Khang cẩn thận cái gì.
Thôi vậy.
Bùi Lệ Hinh thở hắt một hơi: “Chuyện khác để sau rồi nói.”
Đợi sau khi xoay người rời đi, Bùi Lệ Hinh lập tức nhắn tin cho Bùi Trí Khang.
[Một chút nữa không cần biết Cố Tuyết Nghi nói cái gì, thì cũng đừng đấu giá đồ vật cho cô ta!]
Bùi Lệ Hinh vữa nghĩ đến sự phóng khoáng của Bùi Trí Khang, lập tức liền muốn nôn ra máu.
Không làm người cày bừa không biết quý hạt gạo.
Bọn họ từ Bảo Hâm làm được không ít tiền, nhưng tiền mặt hiện tại có trong tay lại không nhiều như vậy….
Đợi nhận được tin nhắn phản hồi của Bùi Trí Khang, Bùi Lệ Hinh mới yên tâm rời đi.
Phong Du cách họ quá gần, đối thoại giữa họ tự nhiên đều lọt vào tai hắn.
Bùi Lệ Hinh đúng là ngu xuẩn! Bị người khác dắt mũi mà không hề hay biết.


Còn cho rằng bản thân có thể hợp tác với Cố Tuyết Nghi, tẩy não được Cố Tuyết Nghi, khiến cô đi trộm đồ của Yến Triều?
Vốn Phong Du cũng nghĩ, với IQ của vị Yến phu nhân trong lời đồn, đừng nói là trộm đồ của Yến Triều, cho dù là đối ngoại giao thiệp bên ngoài đều bị giám sát chặt chẽ, sợ rằng tất cả đều bị Trần Vu Cẩn nắm thóp trong tay….
Hiện tại xem ra, Cố Tuyết Nghi có thể sẽ làm được đấy.

Nhưng Bùi Lệ Hinh căn bản đấu không lại Cố Tuyết Nghi.
Luôn cho rằng bản thân giỏi mưu lược quỷ kế, hóa ra ngay từ bước đầu tiên đã đi sai rồi!
Khóe miệng Phong Du hạ xuống, sắc mặt trở nên lạnh lẽo.
Cố Tuyết Nghi nâng tay khẽ vẫy.
Một cô gái mặc lễ phục đứng canh gần đó lập tức tiến tới: “Yên phu nhân, ngài có gì phân phó sao?”
Cố Tuyết Nghi bình thản đáp: “Chút nữa không cần Bùi tổng viết chi phiếu, cứ trực tiếp chuyển khoản ngân hàng là được.”
Cô gái mặc lễ phục ngẩn ra trong chốc lát: “Được.”
Tiếp đến cô rời đi báo cho Bùi Lệ Hinh, hơn nữa còn mang theo một mảnh giấy, phía trên có viết số tài khoản.
Bùi Lệ Hinh chỉ có thể gọi điện thoại, cho công ty tài chính lập tức chuyển tiền.

Nếu như chỉ đơn độc đối mặt với Cố Tuyết Nghi, bà ta còn có thể tìm cách hoãn lại.

Nhưng hiện tại có vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào người, nên việc hoãn lại này không thể thực hiện được.
“Xong rồi.” Bùi Lệ Hinh nói.
Cô gái mặc lễ phục chuẩn bị trở về.
Ánh mắt của Bùi Lệ Hinh lạnh xuống, trên mặt lại treo nụ cười tươi: “Đúng rồi, vừa rồi Yến phu nhân không có quyên góp, vậy tôi thay mặt quyên góp bức tranh vừa rồi vậy.”
Bà ta muốn chà đạp Cố Tuyết Nghi một chút.

Để xem giới truyền thông ngày mai có thể bắt được điểm này không.
Cô gái mặc lễ phục ngẩn ra, theo sau lập tức lộ ra nụ cười xinh đẹp, nói: “Bùi tổng quá khách khí rồi! Tôi thay mặt trẻ con vùng núi chân thành cảm ơn ngài.”
Bùi Lệ Hinh nghe được những lời ca tụng này mới cảm thấy thoải máu hơn một chút.
Mà lúc này, Bùi Lệ Hinh vừa quay người lại, lập tức nhận được ánh mắt kính phục của những người xung quanh.
Bảo Hâm dám xuất ra chín trăm chín mươi vạn!
Những người này tự nhiên ý thức được thực lực của Bảo Hâm!
Nếu như biết được, mong ước từ nhỏ tới lớn của Bùi Lệ Hinh chính là hi vọng bản thân được mọi người xem như thiên kim ngàn vàng, thu hút vô số ánh mắt hâm mộ cùng theo đuổi.
Quá trình đấu giá đã tiến hành được một nửa.
Phong Du đột nhiên quay đầu hỏi: “Giang tổng hôm nay không đấu giá sao?”
Giang Việt chậm rãi mỉm cười đáp: “Vật tôi muốn bị người khác giành mất rồi, còn đấu cái gì nữa? Trái tim tan nát, không đấu giá nữa.”
Phong Du: “………….”
Cố Tuyết Nghi lúc này đột nhiên quay sang hỏi: “Giang tổng hôm nay mang đến vật phẩm gì?”
Giang Việt nhìn về phía sân khấu: “Chắc sắp xuất hiện rồi nhỉ?”
Trên sấn khấu có người đưa đến một chiếc hộp, vật trong hộp thông qua ống kính được phóng to lên màn hình, lập tức thu hút không ít ánh mắt của mọi người.
Đó là một nút áo màu đen tuyền bị người ta sử dụng rất nhiều lần…..
Giang Việt nói: “Là nút áo từ trên áo sơ mi của tôi rơi ra.”
Phong Du: “……………….”
Giang Nhị thực mẹ nó quá lưu manh rồi.
Giang Việt cười quay đầu nhìn về phía Cố Tuyết Nghi.
Vậy nên nha.
Hắn vừa nhìn đã hiểu rõ hành động của cô, hơn nữa còn rất vui vẻ phối hợp.
Người chủ trì giữ chiếc hộp, thần sắc bình tĩnh tuyên bố: “Giá khởi điểm, mười vạn.”
Có vài phú thương bắt đầu cảm thán “lại tới rồi, lại tới rồi”, xôn xao cả lên.

Mà có vài người lại lặng lẽ nhìn về phía Giang Việt, và đang cân nhắc có nên giơ bảng hay không.

Lý do khiến họ do dự không phải là vì giá trị của vật phẩm mà là đang suy xét nên ra giá thế nào cho phù hợp.
“Hai mươi vạn.” Cố Tuyết Nghi giơ bảng.
Giang Việt quay đầu kinh ngạc nhìn cô một cái.

Rất nhanh, Giang Việt liền hiểu ra: “Yến phu nhân không phải muốn dùng cách này cảm ơn tôi chứ.” “Cái thứ đồ chơi trong chiếc hộp kia, tôi có cả đống, nếu cô thích, ngày mai tôi gửi đến tận nhà một thùng.”
Cố Tuyết Nghi bình thản đáp: “Chuyện nào ra chuyện đó, có ân tất báo.”
Giang Việt than thở: “Yến phu nhân không thích mắc nợ tôi đến như vậy sao?”
“Nợ ân tình nên dùng cho những việc lớn, mà đây chỉ là những chuyện nhỏ mà thôi.” Cố Tuyết Nghi không chút ngần ngại đáp.
Giang Việt cảm thán: “Phu nhân thật thông tuệ.”

Phong Du cũng nhịn không được cong khóe miệng.

Nếu như là hắn, hắn cũng sẽ làm như vậy.

Càng là nhân vật có tầm ảnh hưởng, thì càng là người không nguyện ý mắc nợ ai bất kỳ ân tình nào.
Chỉ là hình như Bùi Lệ Hinh không hề nghĩ tới nhỉ? Cố Tuyết Nghi trong miệng bà ta không còn là “chuyện nhỏ” nữa rồi.
Bùi Trí Khang ở bên cạnh cảm giác như bị lạc trong sương mù, chỉ nhìn thấy dáng vẻ Giang Việt và Cố Tuyết Nghi trò chuyện vô cùng vui vẻ thân thiết, trong lòng liền có chút không thoải mái.
Tính khí Cố Tuyết Nghi cao ngạo, sau khi rời bỏ Yến Triều, cô không phải muốn đến bên Giang Nhị chứ?
Người chủ trì trên sân khấu ngẩn ra, sau đó mới tiếp tục la lên: “Hai mươi vạn lần một, hai mươi vạn lần hai…..”
“Năm mươi vạn!” Có người muốn lấy lòng Giang Việt, nên nhịn không được mà lên tiếng.
Gia tộc lớn như nhà họ Yến, Yến phu nhân không cần thiết lấy lòng nhà họ Giang, nhưng bọn họ lại cần dựa vào nhà họ Giang kiếm ăn!
Cố Tuyết Nghi mắt không chớp mà lên tiếng: “Sáu mươi vạn.”
Giang Việt bất đắc dĩ đáp: “Yến phu nhân có cần thiết như vậy không? Dùng cách khác để trả ơn cũng được.”
Bên kia lại có người la lên: “Bảy mươi vạn!”
Lúc này Cố Tuyết Nghi mới không lên tiếng nữa.
Cuói cùng để đối phương lấy được vật phẩm kỳ lạ đó với giá bảy mươi vạn.
Giang Việt: ……………
Giang Việt nhịn không được nói: “Cô không đấu giá nữa sao?”
Cô đấu giá, hắn có chút không muốn cô bị chịu thiệt.
Cô không đấu giá, hắn lại cảm thấy mất mát một cách kỳ quài, cảm thấy bản thân giống giẻ lau vậy, bị người khác lau xong rồi vứt vào sọt rác.
“Ừ, không đấu giá nữa.” Cố Tuyết Nghi gật đầu.
Giang Việt cũng là người thông minh, lập tức liền thay đổi giọng điệu: “….

Yến phu nhân đúng thật là không chịu thiệt chút nào nhỉ, dùng cách thức này để trả ơn tôi.”
Hắn cho cô bậc thang, cô quay đầu liền cứu hắn một lần.
Ai cũng không bán nhân tình cho ai.
Nhưng Giang Việt nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy vừa buồn cười vừa nghẹn khuất: “Cái vật phẩm kia của Yến phu nhân đấu giá tận hơn chín trăm vạn, vật phẩm của tôi chỉ được bảy mươi vạn, Yến phu nhân cảm thấy công bằng sao?”
“Đương nhiên công bằng rồi.

Bức tranh kia thực sự có giá trị, còn nút áo của Giang tiên sinh thực sự không đáng giá đến mức đó.”
Giang Việt tự ngồi bực dọc.

Phong Du nghe được đến đây lại cảm thấy khoái trá vô cùng.
Nói cho cùng, nhà họ Phong, nhà họ Giang, nhà họ Tống và nhà họ Yến đều cạnh tranh nhau, bên ngoài thường xuyên gom ba gia tộc Phong, Giang, Tống thành một nhóm đối đầu với nhà họ Yến.
Nhưng bọn họ sao có thể là một nhóm được?
Giang Nhị luôn có tác phong lưu manh, cuối cùng cũng bị trị rồi.
……
Buổi đấu giá cuối cùng cũng đến hồi kết.

Vật phẩm cuối cùng là của Phong Du, là một món đồ cổ, được bán với giá cao là một ngàn sáu trăm vạn.
Tuy là như vậy, giá của bức tranh vẫn thực sự khiến người khác chú ý.
“Sau khi buổi đấu giá kết thúc, vẫn còn yến hội, còn có phát huy chương từ thiện nữa,” Giang Việt nói: “Yến phu nhân chắc sẽ tham gia nhỉ?”
“Không được.” Cố Tuyết Nghi cầm lấy túi cầm tay, từ từ đứng lên.
Phong Du lúc này mới quay đầu lại: “Yến phu nhân hiện tại biết sợ rồi sao?”
Trong buổi đấu giá, mọi người đều sẽ trật tự ngồi tại vị trí của mình, nhưng đến khi buổi yến tiệc bắt đầu, cô thân là người nhà họ Yến, vậy thì chẳng khác nào cừu rơi vào trong miệng hổ.
Hắn còn đang muốn xem cô làm sao giải quyết được mà, cứ thế rời đi thật đáng tiếc.
Cố Tuyết Nghi bình thản đáp: “Tôi đã suy nghĩ kĩ mấy lời Phong tổng nói vừa nãy, cảm thấy đều rất có đạo lý.

Tôi ngồi ở địa bàn của Phong tổng lâu như vậy, nếu như Yến Triều biết được, thế thì không tốt lắm.”
Phong Du: ……………..
Cô hiện tại mới biết là không tốt? Vừa nãy tại sao không rời đi luôn? Chơi Bùi Lệ Hinh một vố rồi ra về?
Thế mà Cố Tuyết Nghi lại lấy câu nói vừa nãy của hắn ra làm cái cớ.
Lẽ não hắn phải nói, a, lời của tôi lúc nào mà không có lý chứ?
Khóe môi Phong Du cong lên, nở một nụ lạnh lẽo ám trầm: “Yến phu nhân thật hiểu chuyện.”
“Không dám, không thể so với Phong tổng.” Cố Tuyết Nghi ngừng chút: “Buổi tối hôm đó Phong tổng còn ngoan ngoãn hơn.”
Cô mẹ nó còn so sánh với tôi nữa?
Sắc mặt của Phong Du bị nứt ra.

Giang Việt thì sắp bị sự tò mò làm khó chịu chết đi được.

Rốt cuộc là đêm hôm nào? Có chuyện gì chứ? Cái gì mà người hầu kia nọ? Bọn họ còn chơi trò chủ tớ nữa sao?
Bùi Trí Khang ở bên cạnh nghe thấy trực tiếp ngẩng đầu.
Cố Tuyết Nghi nói đi là đi, không chút do dự lề mề.
Người khác đương nhiên cũng không dám cản cô.
Đợi đến lúc Bùi Lệ Hinh quay lại, mới biết dược Cố Tuyết Nghi đã rời đi, lúc này liền cảm giác máu tràn đến cổ họng.
Mà sau khi buổi đấu giá kết thúc, người phụ trách cũng xuất hiện trước mặt Phong Du.
“Phong tổng, Bùi tổng của Bảo Hâm quyên lại bức tranh kia.

Ngài xem nên xử lý thế nào? Chúng ta có cần tiến hành lần đấu giá thứ 2 không?”
Trong đầu Phong Du xẹt qua dáng vẻ của Cố Tuyết Nghi, lại nhớ đến dáng vẻ 399 đeo mặt nạ.

Phong Du: “Giữ lại, để trong phòng làm việc của tôi.”
Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi…….
Phong Du niệm đi niệm lại cái tên này vài lần, sau đó mới liên kết với 399.
Trợ lý, cũng chính là người từng là số 93 cho rằng hắn đang tức giận, đang muốn nói gì đó.
Phong Du đột nhiên đập bàn cười lớn: “Hahaha, thực sự thú vị! So với Bảo Hâm thú vị hơn nhiều!”
Tức….

tức đến phát bệnh rồi?
Cố Tuyết Nghi vừa ra khỏi cửa, liền nhận được một cuộc gọi.
“Yến Văn Gia?” Cô kinh ngạc lên tiếng.
Tỉ lệ Yến Văn Gia gọi điện cho cô, đột nhiên cao vọt rồi.
Yến Văn Gia gọi xong liền cúp, một tiếng cũng không nói.
Cố Tuyết Nghi:?
Đầu bên kia, Yến Văn Gia nhìn điện thoại, sau đó ném cho người đại diện: “Được rồi, có thể tiếp tục quay rồi.”
Những người còn lại cũng thở phào một hơi: “Tiếp tục, tiếp tục!”
Tiểu thịt tươi ở đối diện nhịn không được lộ ra ánh mắt ghen tị.
Yến Văn Gia muốn thế nào thì được thế đó…..

chỉ dựa vào việc hắn lớn lên đẹp trai sao?
Yến Văn Gia trở lại vị trí ngồi của mình, nghĩ trong lòng.

Cô chắc là đã hiểu nhỉ? Nhận cuộc gọi, nghĩa là cô sẽ đọc tin nhắn.

Cô đã chạy đi mua tranh, chắc chắn là hết tiền rồi.
….

….
Điện thoại rung lên.
Lần này người đàn ông to lớn chuẩn bị theo thói quen đọc tin nhắn, người đàn ông trẻ tuổi đột nhiên giơ tay ra lấy điện thoại qua.
Hắn cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, lại không nhanh không chậm nghĩ.
Cứ để đám đầu óc thiển cận này đọc tin, trên đầu hắn không biết còn mọc thêm bao nhiêu cái sừng nữa.
“Số đuôi tài khoản **** ngày 28/10 lúc 11:11 vừa nhận được 9900000.00 tệ (công ty tnhh cổ phần Bảo Hâm)….”
Người đàn ông trẻ tuổi ngớ ra.
Bảo Hâm?
Bảo Hâm gửi tiền vào thẻ phụ của hắn?
Là bởi vì cô?
Hắn để điện thoại lại chỗ cũ, thần sắc trên mặt bình tĩnh, nhưng đầu óc lại rơi vào dòng suy nghĩ.
Rất nhanh, điện thoại lại lần nữa rung lên.
Lần này cấp dưới của hắn lại cầm lên.
Mà người đàn ông trẻ tuổi không có lấy, ngược lại bình thản đáp: “Đọc.”
Cấp dưới vội vàng làm thanh giọng, đọc: “Ghi nhận chuyển khoản ngân hàng….

200000.00 tệ…..”
Cấp dưới đọc xong cũng ngớ ra, vội vàng lật xem tin nhắn phía trên: “Nhận được chín chăm chín mươi vạn, nhận được hai mươi vạn….

mẹ tôi! Phu nhân còn biết kiếm tiền nữa nha! Này cũng quá trâu bò rồi!”
Cấp dưới nói xong, vọi vàng ngẩng đầu nhìn sắc mặt của đại ca, lại thấy đại ca vẫn bình tĩnh như cũ.
“Ngài không cảm thấy rất trâu bò sao?”
Yến Triều bình thản đáp: “Đúng là rất trâ….

lợi hại.” Yến Triều từ trước đến nay chưa từng nói tục.
…….
Ở bên này.
Người thanh niên lần nữa khó khăn nín nhịn thêm vài tiếng đồng hồ, đẩy cửa ra, đi ra ngoài, đôi tay run rẩy đút vào trong túi lục tìm, lấy ra một hộp thuốc.
Hắn từ trong đó lấy ra một điếu, sau đó nhìn chằm chằm vào vỏ hộp.
Hộp đã trống không rồi….
Giống như ví tiền hắn vậy, trống rỗng…..
Thanh niên đang mơ hồ nhìn qua bên đường, đang suy nghĩ nên bán máu* ở đâu, điện thoại của hắn đột nhiên vang lên.
Hắn lấy điện thoại ra, nhìn vào con số trên đó.
Một người lạ nhưng lại quen, hình như là bạn học cấp 3?
Hắn nhận máy, hít sâu một hơi, nghĩ rằng nếu như mời tiệc bạn bè hay kết hôn thì nên từ chối thế nào….
“Tôi cm**2$#@$ nó, anh phát tài mẹ nó rồi đó! Anh thành danh rồi! Tranh của anh mẹ nó được bán với giá chín trăm chín mươi vạn đó!”
……….
Cố Tuyết Nghi quay về nhà họ Yến.
Người giúp việc nhận lấy túi trong tay cô.
Ngay sau đó, Cố Tuyết Nghi vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Yến Văn Hoành đang ngồi trên sô pha.
Cậu ngoan ngoãn ngồi tại đó, bên chân có đặt một bức tranh khổ lớn, cậu cười, giống như có chút ngượng ngùng, hỏi: “Chị thích tranh chứ?”.