Tô San biết rõ chiếc Land Rover này là nhằm vào mình, nhưng lại không có chút lực để chạy thoát.

Thời khắc đó, trong đầu óc cô hiện lên rất nhiều sự hối hận, cô còn chưa kết hôn, còn chưa sinh con, còn chưa hiếu kính cha mẹ, còn có rất nhiều rất nhiều chuyện chưa là.

Ngay lúc cô mất hết hy vọng, thậm chí cảm nhận được luồng gió mà Land Rover tạo ra, cho là mình bị đâm chết, một cánh tay mạnh mẽ đột nhiên ôm cô vào trong một vòng tay ấm áp.

Ngay sau đó, cô cảm thấy hai chân mình đột nhiên cách mặt đất, giống như bay lên, tiếng gió gào thét sượt qua bên tai.

Cô mở mắt ra, nhìn thấy một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng gần trong gang tấc, vốn là khuôn mặt nhìn thế nào cũng làm cô thấy khó chịu, bây giờ, cô nhìn đến ngây dại.

Chỉ là vừa đưa cô đến vị trí an toàn, Dương Chấn đã thả cô ra, không liếc cô thêm một cái, hai con người nhìn chằm chằm về phía Land Rover gào thét rời đi.

“San San, cậu không sao chứ?”

Tần Nhã lao đến, gương mặt căng thẳng kiểm tra Tô San có bị thương không.

Trái tim Tô San đập bùm bùm, cô cố gắng khắc chế sự căng thẳng trong lòng, nhưng vẫn là miễn cưỡng cười: “Mình không sao?”

Đây là lần đầu tiên cô gặp chuyện như vậy, chiếc xe vừa rồi, rõ ràng là nhắm vào mạng của cô, rõ ràng là ám sát.

Dương Chấn cũng không đuổi theo chiếc Land Rover này, Tần Nhã vẫn ở đây, anh không có cách nào đảm bảo phía sau không còn ai muốn ám sát Tô San, lúc đó Tần Nhã cũng sẽ có nguy hiểm.

Tô San kiên cường hơn tưởng tượng của Dương Chấn nhiều, nhanh chóng trấn định lại, lúc này lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại: “Ba, con vừa gặp ám sát, ngay trước cửa nhà, một chiếc Land Rover màu đen, biển số A53J11, đi từ đông sang tây.”

Lời nói của cô ấy vô cùng ngắn gọn, nhưng lại nói hết tin tức quan trọng cho Tô Thanh Sơn.

Tô San lúc này, giống như thay đổi thành người khác, không còn là cô gái mảnh mai kia nữa mà ngược lại như là một nữ cường nhân tỉnh táo.

Dương Chấn híp mắt nhìn cô, người phụ nữ này, cũng không nhu nhược như bên ngoài.

“Tiểu Nhã, mình không giữ cậu lại nữa, hôm nào chúng ta lại gặp!”

Lúc này Tô San chào tạm biệt, Tần Nhã gật nhẹ đầu, gương mặt lo lắng nói: “Sau này vẫn nên để chú Tô sắp xếp vệ sĩ cho cậu đi!”

Tô San khẽ gật đầu, ánh mắt rơi vào trên người Dương Chấn: “Cảm ơn anh đã cứu tôi, tôi nợ anh một mạng!”

Nói xong, không đợi Dương Chấn đáp lại, cô ấy đã xoay người rời đi.

“Chúng ta cũng nên đi thôi!”

Tần Nhã lo lắng đưa mắt nhìn Tô San vào cửa chính nhà họ Tô, mới xoay người lên xe.

Có chuyện vừa rồi, tâm trạng Tần Nhã có chút nặng nề, trong lòng vô cùng lo lắng cho Tô san.

“Tiểu Nhã, Tô San vẫn luôn ở nước ngoài?”

Trên đường quay về, Dương Chấn đột nhiên hỏi.

Lúc này Tần Nhã mới lên tiếng nói: “Sau khi tốt nghiệp trung học, cô ấy ra nước ngoài học, tháng trước mới vừa về Giang Châu.”

“Lúc học cấp ba, quan hệ của bọn em vô cùng tốt, lúc đó cô ấy vô cùng an phận, thói quen sinh hoạt của cô ấy, đều rất khiêm tốn, căn bản không giống như là người của gia tộc lớn.”

“Sau khi cô ấy ra nước ngoài, bọn em cơ bản mỗi tháng đều liên lạc một lần, cô ấy sẽ kể cho em cuộc sống ỏ nước ngoài của cô ấy, em cũng sẽ kể cho cô ấy cuộc sống của mình.”

“Cứ như vậy, quan hệ giữa bọn em càng ngày càng tốt, cho đến một tháng trước, cô ấy quay về Giang Châu, em mới biết cô ấy là người nhà họ Tô.”

Cũng không phải là tỉnh cảm chị em kinh tâm động phách gì, ngược lại là một tình cảm chị em rất bình thường.

Tô San rõ ràng là con gái của gia tộc lớn, ba năm cấp ba lại giống như là một cô gái gia cảnh bình thường, không thể không nói, Tô Thanh Sơn bảo vệ cô ấy rất tốt.

Không để cô ấy lộ diện, cũng là vì bảo vệ cô ấy.

Dương Chấn cũng không hoài nghi Tô San cái gì, chỉ là vừa mới trải qua chuyện như vậy, con gái bình thường, đã sớm sợ đến khóc, mặc dù cô ấy cũng sợ, nhưng lại che giấu nỗi sợ rất tốt.

Còn có cô ấy nói chuyện này với Tô Thanh Sơn trước, không chút bối rối, loại phụ nữ này, chắc chắn không đơn giản như biểu hiện bên ngoài vậy.

Nhưng mà Dương Chấn có thể xác định, Tô San không có ác ý với Tần Nhã.

Nói chuyện một lúc, cảm xúc Tần Nhã dần dần ổn định, cô đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, em vẫn muốn hỏi anh, vừa rồi anh ở Vương Giả Chi Thành, mỗi một ván, bài của anh đều lớn hơn Lưu Khải một chút, anh làm thế nào?”

Dương Chấn vừa lái xe, vừa cười nói: “Nếu như anh nói, là may mắn, em tin không?”

“A?”

Tần Nhã sững sờ, sau đó dứt khoát lắc đầu: “Sao có thể chứ? Bốn ván liên tiếp, ba ván đầu bài của anh là 456, bài của ông ta là 345, ván thứ tư của anh ta là joker đen, của anh là joker đỏ, sao có thể trùng hợp như vậy chứ?”

Dương Chấn cười cười: “Bài cũng là bọn họ phát, cho dù anh muốn làm bừa, cũng không có cách nào! Nói không chừng là người của ông ta nhầm, phát bài vốn thuộc về Lưu Khải cho anh.”

Tần Nhã nghĩ nghĩ, hình như thật sự có khả năng như vậy, cũng chỉ có lời giải thích này hợp lý.

“Em nói rồi! Anh còn không chạm bài, sao có thể liên tục bốn ván xuất hiện bài trùng hợp như vậy, thì ra là bọn họ nhầm.” Tần Nhã vừa cười vừa nói.

Nói đến chuyện Vương Giả Chi Thành, cô đột nhiên nhớ đến Tần Đại Quang, hỏi: “Anh định xử trí ba em thế nào?”

“Nói thật, lúc ông ta thật sự đồng ý xem em là tiền đặt cược, thật sự anh có xúc động muốn giết ông ta.”

Vẻ mặt Dương Chấn bình tĩnh nói: “Nhưng mà khi ông ta thua em cho anh, anh muốn đưa em đi, ông ta lại cầu xin anh bỏ qua cho em, lúc đó anh cảm thấy ông ta vô cùng đáng thương, nhưng mà người đáng thương tất có chỗ đáng hận, mà ông ta chẳng qua cũng chỉ là tâm lý của dân cờ bạc.”

“Sau hôm nay, ông ta mất đi em, mất đi gia đình, mất hết mọi thứ! Cả Giang Châu, cũng sẽ không có đất cho ông ta dung thân, dù ông ta muốn tìm một công việc, cũng không ai cần ông ta.”

“Qua một thời gian, ông ta sẽ nếm trải hết nhân sinh thế thái, sự gian khổ khi sống ở dưới tầng chót, có lẽ ông ta sẽ không chịu nỗi cái khổ này, lựa chọn đi tìm cái chết, nhưng em yên tâm, anh sẽ phái người theo dõi ông ta, cho dù chết, ông ta cũng không làm được.”

“Mà mọi thứ, cũng khắc họa chân thật một dân cờ bạc sau khi rơi vào tuyệt cảnh, chỉ có như vậy, ông ta mới có thể thay da đổi thịt.”

“Ông ta có thể đến tập đoàn Tam Hòa tìm em, tìm Tiểu Yên, nhưng mọi người phải nhẫn tâm không thấy, nếu không mọi chuyện đều sẽ là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.”

Lúc nói chuyện, Dương Chấn đã lái xe về Vân Phong Chi Đỉnh.

Tần Nhã ngạc nhiên nhìn Dương Chấn, giống như lần đầu quen biết Dương Chấn.

Một lúc sau, cô mới đỏ mắt nói: “Em biết, cũng chỉ có như vậy, mới có thể làm ông ấy hoàn toàn thay đổi, em sẽ nói mọi chuyện cho Tiểu Yên, nếu như ba đi tìm nó, cũng không gặp được.”

Cùng lúc đó, nhà họ Tô.

Tô San ngâm mình trong bồn tắm ấm áp, hai mắt hơi khép lại, trong đầu đều là hình ảnh Dương Chấn cứu lấy mình.

“Rầm!”

Lâu sau, cô đi ra khỏi bồn tắm, đứng ở trước gương trang điểm khổng lồ trên đất, thưởng thức cơ thể hoàn mỹ đến không thể bắt bẻ của mình, đột nhiên tự tin cười: “Tiểu Nhã, người đàn ông của cậu, mình muốn rồi!”