Lúc này, cả người Quan Lâm Phong đều là máu, gương mặt sưng vù. Nếu không phải dựa vào quần áo trên người anh ta, Quan Tôn Sắc cũng không nhận ra anh ta được.

“Cậu muốn chết!”

Quan Tôn Sắc thấy cháu mình bị đánh thành như vậy, gương mặt cũng trở nên nhăn nhó, méo xẹo.

Quan Lâm Phong bị thương rất nặng, khớp tay và khớp chân đã hoàn toàn bị vỡ nát, cho dù còn sống cũng chỉ có thể nằm trên giường cả đời.

Trong bữa tiệc mừng thọ của mình, cháu mình gặp phải thủ đoạn thâm độc như vậy, có thể tưởng tượng được Quan Tôn Sắc tức giận tới mức nào.

Sau khi khách mời trong sảnh tiệc lần lượt tận mắt nhìn thấy hành động của Dương Chấn cũng sốc tới chết lặng.

“Đừng nói là Giang Châu nhỏ bé này. Cho dù ở cả Cửu Châu, người có thể giết chết tôi còn chưa sinh ra đâu!”

Gương mặt Dương Chấn không cảm xúc, không hề có vẻ cảnh giác khi bị cao thủ nhà họ Quan bao vây.

Mã Tuân lại đứng thẳng phía sau, sẵn sàng chờ lệnh của Dương Chấn.

Quan Tuyết Tùng thấy tình trạng em trai mình thảm như vậy, nghĩ tới vết thương do Dương Chấn gây ra cho mình căn bản không đáng để nhắc tới.

“Nếu hôm nay không thể khiến cậu phải trả giá đắt, tôi thề không làm người.”

Đôi mắt Quan Tôn Sắc đỏ ngầu. Cho dù có giỏi nhẫn nhịn đi nữa, ông ta cũng không có cách nào khống chế được bản thân trong tình cảnh này.

“Tôi thật sự thấy buồn thay cho nhà họ Quan ông. Đã đến lúc này rồi, ông còn muốn tôi phải trả giá đắt à? Lẽ nào ông không hiểu tại sao tôi phải động vào cháu ông?” Dương Chấn bất đắc dĩ lắc đầu nói.

“Cho dù nó đã làm sai chuyện gì thì nó vẫn là cháu tôi. Nó có tư cách phạm một vài sai lầm. Nhưng cậu không nên ra tay độc ác với nó như vậy, thật sự không nên đâu.”

Quan Tôn Sắc khẽ lắc đầu, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ai cũng có thể cảm giác được cơn giận của ông ta lúc này.

Trong mắt rất nhiều người mơ hồ hơi mong chờ. Dương Chấn khiêu khích hết lần này đến lần khác, bây giờ còn đánh cháu trai của Quan Tôn Sắc cũng sắp không nhận ra được nữa. Bọn họ rất muốn biết nhà họ Quan rốt cuộc sẽ đối phó với Dương Chấn thế nào.

“Sai thì phải bị trừng phạt, dựa vào đâu mà cháu ông có thể ngoại lệ?”

Dương Chấn bình tĩnh trả lời, vô cùng đau lòng nói: “Nhà họ Quan ông đúng thật là ếch ngồi đáy giếng, căn bản không biết đạo lý núi cao giỏi còn có núi cao hơn. Như vậy rất dễ đắc tội nhân vật lớn đấy.”

Quan Tôn Sắc biết Dương Chấn đang nói bóng gió, đột nhiên bật cười: “Chẳng lẽ cậu thật sự cho rằng mình có chút thực lực, lại có thể được tính là nhân vật lớn sao?”

Theo Quan Tôn Sắc thấy, sở dĩ Dương Chấn đánh rất giỏi là vì anh đi lính mấy năm, nhưng điều này cũng không có cách nào bù đắp được sự chênh lệch về thân phận.

“Ban đầu, tôi cũng không đành lòng tính lỗi của một mình cháu ông lên đầu cả nhà họ Quan.”

Đáy mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng lạnh: “Nhưng bây giờ tôi đã không còn chút thương hại nào, trái lại còn cảm thấy may mắn. Nếu không nhà họ Quan còn có thể làm nhiều chuyện ác hơn.”

Dương Chấn vừa rồi vẫn đang mỉm cười, đột nhiên cả người đều là sát khí mãnh liệt.

Điều này làm Quan Tôn Sắc thường gặp qua bao nhiêu sóng to gió lớn, đột nhiên có cảm giác rất không tốt.

Sát khí!

Dương Chấn muốn giết ông ta!

“Cậu muốn làm gì?” Quan Tôn Sắc tức giận quát.

Lập tức, mười mấy cao thủ nhà họ Quan đều bao vây Dương Chấn và Mã Tuân.

“Cháu ông muốn đối phó với tôi, không ngờ lại đi bắt cóc con gái tôi, thậm chí còn tuyên bố muốn tôi phải đối mặt với sự trả thù vô tận.”

Dương Chấn dường như đang kể một câu chuyện không liên quan tới anh: “Nhưng anh ta thật bất hạnh khi để tôi tìm được con gái, mà anh ta chỉ có thể nhận lấy cơn giận của tôi.”

“Ban đầu tôi tới đây chỉ muốn xem thái độ của nhà họ Quan, rồi mới quyết định sẽ trừng trị thế nào.”

“Nhưng đáng tiếc là thái độ của ông khiến tôi rất bất mãn. Nếu đã vậy, Giang Châu sau này sẽ không có nhà họ Quan nữa.”

Dương Chấn bình tĩnh nói ra những lời này.

“Ha ha!”

Lời Dương Chấn nói khiến Quan Tôn Sắc giận dữ cười ngược.

Nụ cười trên mặt Quan Tôn Sắc dần biến mất, sau đó trở nên vặn vẹo, vẻ mặt dữ tợn nói: “Thằng nhóc không biết gì lại nói ra những lời nói ngông cuồng, thật đúng là vô cùng kiêu căng. Làm nhà họ Quan tôi biến mất à?”

“Hình như cậu còn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình.”

Ông ta vừa dứt lời, hơn mười cao thủ bao vây Dương Chấn và Mã Tuân đều rút súng lục tự động Colt từ trong áo vest ra.

Từng họng súng đen ngòm lập tức ngắm chuẩn vào Dương Chấn.

Không hề nghi ngờ, chỉ cần Quan Tôn Sắc ra lệnh một tiếng, Dương Chấn sẽ lập tức bị bắn thành cái sàng.

Cả sảnh tiệc lặng ngắt như tờ, mọi người nhìn cảnh tượng này đều chấn động.

Duy nhất chỉ có Dương Chấn và Mã Tuân hoàn toàn không có cảm giác, giống như không phải súng đang chỉ vào bọn họ mà là món đồ chơi thùng rỗng kêu to thôi.

“Thằng nhóc, tôi thừa nhận cậu rất lợi hại, ngay cả Chín Ngón mạnh nhất nhà họ Quan tôi cũng không phải là đối thủ của ngươi.”

Trong đôi mắt Quan Tôn Sắc đầy thâm độc: “Dù vậy, đây không phải là thời đại vũ khí lạnh, chỉ dựa vào thực lực cá nhân lại có thể muốn làm gì thì làm, mà đây là thời đại vũ khí nóng hoành hành. Không phải cậu rất ngông cuồng sao? Tiếp tục đi!”

Dương Chấn giễu cợt: “Có phải ông cho rằng dựa vào mấy thứ sắt vụn đó thì thật sự có thể giết chết được tôi không?”

“Sắt vụn à? Thằng nhóc, chẳng lẽ cậu cho rằng với khoảng cách gần như vậy, hơn hai mươi khẩu súng chĩa vào cậu, cậu còn có thể sống được à?” Quan Tôn Sắc cười lạnh.

“Ông có thể thử xem.”

Dương Chấn cười nhạt.

Mã Tuân đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Nhìn Dương Chấn bình tĩnh, trong lòng Quan Tôn Sắc đột nhiên có một dự cảm xấu.

Nhưng ông ta nhanh chóng ném cảm giác này đi, đập bàn tức giận nói: “Thằng nhóc, tôi không muốn lại lãng phí thời gian với cậu nữa. Bây giờ tôi cho cậu hai con đường, một là quỳ trước mặt cháu tôi nhận tội, có lẽ tôi có thể suy nghĩ cho cậu được chết toàn thây, hai là tôi lập tức ra lệnh một tiếng, bắn cậu thành cái sàng.”

“Nếu tôi đều không chọn thì sao?” Dương Chấn nói với vẻ trêu tức.

“Vù vù vù…”

Dương Chấn vừa dứt lời, bên ngoài sảnh tiệc đột nhiên vang lên những tiếng động lớn, đồng thời còn kèm theo gió mạnh kéo tới.

Lúc này, đèn chùm pha lê ở giữa trần của sảnh tiệc không ngừng lắc lư, phát ra từng tiếng thủy tinh va chạm lanh lảnh vang lên.

“Đây là tiếng gì vậy?”

“Từ trên đỉnh đầu vọng đến, hình như là máy bay trực thăng?”

“Sao có thể có máy bay trực thăng ở đây được?”

Mọi người kinh ngạc, Quan Tôn Sắc thoáng biến sắc. Tiếng máy bay trực thăng rất gần, nghe âm thanh thì không chỉ có một cái đâu.

“Ầm ầm!”

Theo một tiếng động vang lên, một chiếc xe Jeep màu xanh bất ngờ lao qua cửa lớn của sảnh tiệc.

Theo sát phía sau còn có mấy chiếc xe Jeep, từng người đàn ông vạm vỡ xông vào.

Mười người!

Ba mươi!

Một trăm!

Chỉ mấy giây ngắn ngủi, một trăm người đàn ông đều mặc đồng phục xông vào trong sự khiếp sợ của mọi người.

Bọn họ lập tức bao vây đám người Quan Tôn Sắc vào giữa, một trăm nòng súng trường tự động đều chĩa về phía Quan Tôn Sắc và hơn hai mươi tay súng của nhà họ Quan đang cầm súng.

“Lập tức bỏ súng xuống, bằng không giết không tha!” Người đàn ông dẫn đầu lạnh lùng quát.

“Rắc! Rắc!”

Tiếng trăm khẩu súng lên đạn đột ngột vang lên trong sự yên tĩnh chết chóc ở đây. Mọi người hình như đều ngửi thấy được một mùi thuốc súng nồng nặc.