“Cái gì? Lâm Ẩn dám đánh Hắc Xà, anh ta bị điên rồi à?”

“Thôi xong, chúng ta bị tên vô dụng kia hại chết rồi. Hắc Xà khét tiếng hung ác, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn mất.”

Mọi người trong phòng đều lộ vẻ không thể tin được.

Đồng thời, bọn họ vừa kinh hoàng vừa hãi hùng, sợ rằng vì việc này mà Hắc Xà sẽ giận cá chém thớt lên họ.

Mặt Lâm Ẩn không biểu tình nhìn Hắc Xà, hỏi: “Ông là đàn em của Thẩm Tam?”

“Đúng! Tao là người của Thẩm Tam Gia Nam Thành! Phàm là người lăn lộn trong thành phố Thanh Vân này, hẳn là đã nghe qua danh tiếng của Thẩm Tam Gia rồi?” Mặt Hắc Xà tràn ngập phẫn hận, lạnh giọng uy hiếp: “Bây giờ mày quỳ xuống xin lỗi, tao còn có thể bỏ qua cho mày một lần, nếu không, đợi người hốt xác mày đi.”

Chát!

Lâm Ẩn vung một tay tát vào mặt Hắc Xà, tát mạnh đến mức mặt hắn nóng rát, khóe miệng ứa máu.

“Mày! Mày muốn chết à?” Mặt Hắc Xà đầy căm phẫn, hắn không ngờ sau khi nói ra tên Thẩm Tam rồi mà Lâm Ẩn vẫn dám đánh hắn.

“Mẹ nó, thứ không biết trời cao đất rộng! Buông anh Xà ra, nếu không hôm nay đừng nghĩ tới việc rời khỏi Tử Kim Vương Triều!”

Em họ của Hắc Xà cùng vài tên đàn em kêu gào, cầm gậy thép chỉ vào Lâm Ẩn, rục rịch muốn xông lên liều mạng với anh.

“Các người thử xem.” Lâm Ẩn nói rất dửng dưng, một tay siết chặt cổ họng Hắc Xà.

“Đừng… Bọn bây đừng đừng đến đây…”

Mặt Hắc Xà đỏ rực, bị Lâm Ẩn bóp cổ đến mức không thở được, toàn thân run lên, bộ dáng cứ như thể sẽ tắt thở bất cứ lúc nào.

Thật sự không biết Lâm Ẩn lấy đâu ra sức lực lớn như vậy, chỉ dùng một tay là đã có thể giữ chặt hắn.

Hắn đã lăn lộn nhiều năm như vậy, cũng được tính là một tay đấm hung hãn, nhưng khi đối diện với Lâm Ẩn lại không có sức phản kháng.

“Lâm Ẩn, mày có biết mình đang làm gì không? Mày tưởng mình mạnh lắm à? Tao đã gọi điện cho Thẩm Tam Gia rồi, Tam Gia mà đến, tao nói cho mày biết, cho dù là người đứng đầu nhà họ Trương - Trương Hồng Hiên có đến cũng không bảo vệ được mày!” Em họ của Hắc Xà uy hiếp bảo: “Toàn bộ các người, ai cũng đừng hòng chạy thoát!”

“Á! Họ gọi Tam Gia đến rồi à? Còn muốn giữ chúng ta ở lại đây hết?”

“Lâm Ẩn, anh có muốn chết thì cũng đừng kéo theo bọn tôi!”

Vừa nghe tên Thẩm Tam Gia, bạn học của Trương Kỳ Mạt trong phòng đều lộ ra vẻ kinh hoàng, cảm thấy vô cùng sợ sệt, nhao nhao trách móc Lâm Ẩn, cho rằng Lâm Ẩn đang hại bọn họ.

Thẩm Tam Gia của Nam Thành là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, thủ đoạn thấu trời. Thành phố Thanh Vân có lưu truyền một câu nói, trên đất Nam Thành, không có chuyện gì Thẩm Tam Gia không thể giải quyết.

Người như vậy sao bọn họ dám đắc tội!

Lâm Ẩn lắc đầu, cười đáp: “Thẩm Tam rất ghê gớm sao?”

“Ngay cả Thẩm Tam Gia mà anh cũng không biết? Thế mà dám tuỳ tiện đánh người, đúng là ngu xuẩn!”

“Quả nhiên, Lâm Ẩn không biết gì sất mà đã động đến đàn em của Thẩm Tam Gia. Lần này anh coi như xong đời rồi.”

Sau khi Lâm Ẩn nói xong, các bạn học trong phòng đều lộ vẻ kinh ngạc, làm mặt khinh thường, còn tưởng rằng Lâm Ẩn có tài cán gì mới dám đánh Hắc Xà, thì ra là một tên không biết trời cao đất rộng.

“Hừ! Đúng là điếc không sợ súng, Lâm Ẩn anh ỷ vào bản thân mình biết chút đấm đá đã dám đánh anh Xà. Anh có biết Thẩm Tam Gia ở Nam Thành là người như thế nào không?” Lã Huy lạnh lùng lên tiếng, còn chịu khó hùa vào hơn cả em họ của Hắc Xà.

Bọn họ đều sợ Thẩm Tam Gia đến tính sổ, một khi Thẩm Tam Gia đến thì tối nay chắc chắn sẽ có một màn gió tanh mưa máu, nên ai cũng muốn mau chóng thoát thân.

“Anh đúng là đồ không biết điều.”

Chát!

Lâm Ẩn vung tay tát vào mặt Lã Huy, đánh mạnh đến mức hắn phải xoay hai vòng, sau đó lăn ra khỏi phòng bao.

“Lâm Ẩn, thôi bỏ đi, chúng ta mau rời đi thôi.” Trương Kỳ Mạt có vẻ lo lắng.

Theo như cô quan sát, lần này Lâm Ẩn làm như thế chắc hẳn là vì quá kích động, nhìn anh như hành vi của mấy tên côn đồ, chẳng màn bản thân có gánh được hậu quả không mà đã đánh Hắc Xà ngã ngửa, chẳng mấy chốc đã kết thành mối tử thù.

Bạo lực vốn dĩ không thể giải quyết được vấn đề, giờ tình hình đã loạn tùng phèo đến mức này, cô cũng không biết phải thu dọn như thế nào.

Nhưng trong lòng cô có một chút cảm động, dù gì Lâm Ẩn cũng vì cô mới dám đứng ra liều mình như thế.

“Bọn bây còn muốn chạy à? Tao nói cho bọn mày biết, hôm nay đừng hòng rời khỏi đây!” Tên em họ xăm trổ đầy tay của Hắc Xà ra vẻ kiêu căng hung hãn mà rằng.

Bộp!

Lâm Ẩn không nói nhiều lời, anh đi đến giơ chân lên đạp bay tên xăm đầy tay kia ra khỏi phòng bao.

Tiếp đó, anh quay sang nhìn Trương Kỳ Mạt, vẻ mặt rất bình thản, còn mỉm cười nói với cô: “Kỳ Mạt, không sao đâu, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi. Em đợi anh vài phút, anh xử lý xong ngay.”

Nói xong, Lâm Ẩn xách Hắc Xà như xách gà rồi ra khỏi phòng bao.

“Lâm Ẩn…” Trương Kỳ Mạt nhìn bóng lưng rời đi của Lâm Ẩn, cô muốn nói gì đó nhưng lại không thốt thành lời được.

Ngoài phòng, trên hành lang được trang trí xa hoa.

Hắc Xà cùng Lã Huy ngoan ngoãn quỳ xuống đất, trên mặt là vẻ không phục, nhưng dù muốn đứng lại không thể nhấc người lên được, gân cốt trên đầu gối đã bị Lâm Ẩn đá tê liệt rồi, không còn chút sức lực nào cả.

Lâm Ẩn chống tay đứng dậy, mặt lạnh tanh không biểu cảm.

Ở đằng xa, vài tên đàn em của Hắc Xà không dám tiến lại gần, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào anh bằng ánh mắt hung tợn.

Bọn họ đang đợi, đợi Thẩm Tam đích thân dẫn người tới, đừng nói Lâm Ẩn mạnh đến đâu, mà dù anh có là rồng đi nữa cũng phải ngoan ngoãn nghe lời.

Ước chừng qua ba phút.

Vài chục tên đô con mặc đồ tây rất chỉnh tề đi đến.

Trong mười mấy tên vệ sĩ này có một người đàn ông trung niên thân hình mảnh khảnh, mặc bộ đồ thời Đường màu đỏ, trong tay cầm một chuỗi phật châu, thoạt nhìn vô cùng nổi bật.

“Tam Gia! Cuối cùng anh cũng đến rồi, anh nhất định phải giải quyết việc này giúp em!” Hắc Xà nhìn thấy cứu tinh đến hét lớn.

Thẩm Tam dường như không đếm xỉa đến Hắc Xà, gã nhìn sang bóng lưng trẻ tuổi đang đứng chắp tay ở đằng kia, con ngươi bỗng co lại, mặt hiện lên vẻ chần chừ.

“Anh… anh Lâm?”