Lâm Ẩn liếc mắt nhìn Vương Hồng Lăng.

Anh vốn định nói không có thời gian uống trà.

Nhưng hôm nay Vương Hồng Lăng thực sự đã giúp anh một chuyện rất lớn, uống một ly trà xã giao cùng nhau cũng không sao cả.

Lâm Ẩn bước tới, ngồi vào ghế sau.

Khoé miệng Vương Hồng Lăng khẽ cong, hiện lên ý cười.

A Lục nhanh chóng chạy đến vị trí lái xe, khởi động chiếc xe lao vút đi.

“Đến cung đình quốc tế Sarola ở khu trung tâm." Vương Hồng Lăng nói.

Dứt lời, biểu cảm của cô ta mang nét đùa cợt nhìn sang Lâm Ẩn, cười như không cười, duỗi ra ngón tay trỏ vẫy vẫy.

"Đến đây, cho anh xem cái này."

"Thứ gì?" Lâm Ẩn hờ hững đáp, phớt lờ động tác ngả ngớn của cô ta.

"Hừ!" Vương Hồng Lăng hừ lạnh một tiếng, lườm anh, vứt ra một bản hợp đồng: "Anh tự mình xem đi."

Lông mày Lâm Ẩn hơi nhíu lại, liếc nhìn hợp đồng, đây là một bản thỏa thuận công việc trong năm năm.

Chức vị thoả thuận là phó tổng giám đốc của tập đoàn Minh Nhân, mức lương hàng năm là mười triệu và không có nghĩa vụ thực hiện công việc cụ thể.

"Tôi sớm đã nói với cô rồi, tôi sẽ không đến công ty cô." Lâm Ẩn nói một cách thờ ơ, đặt bản hợp đồng xuống.

"Anh dựa vào cái gì mà không đi?" Vương Hồng Lăng nghiêm túc hỏi: "Tôi giúp anh chuyện lớn như vậy, còn cho anh một công việc với mức lương hàng triệu mỗi năm, anh dựa vào đâu mà từ chối!"

Cô ta thực sự nghĩ không ra, đến bước này rồi, Lâm Ẩn có gì mà từ chối mình?

Đều đã bị người của nhà họ Trương ép buộc đến mức này, không lẽ anh còn muốn mặt dày tiếp tục làm trợ lý ở tập đoàn Trương thị?

"Tôi nói rồi, không có ai đủ tư cách để tôi phải làm việc giúp cho người đó." Lâm Ẩn đáp.

"Anh cứ tiếp tục giả vờ đi, tôi xem anh còn có thể ngang ngạnh đến lúc nào.” Vương Hồng Lăng bĩu môi.

Đúng là không hiểu nổi, thà làm một trợ lý giám đốc nhỏ bé chứ không chịu làm công việc với mức lương hàng triệu mỗi năm, anh ta đang giả vờ cái gì?

"Được, Lâm Ẩn, vậy tôi hỏi anh, nếu anh đã nói bản thân kiêu ngạo như thế, với một cô gái đã giúp đỡ nhiều lần như vậy, anh nên thể hiện như thế nào đây?" Vương Hồng Lăng bỡn cợt hỏi: "Một người kiêu ngạo như anh, lại đồng ý sự giúp đỡ của một cô gái?"

Lâm Ẩn cười một tiếng, đáp:"Chẳng phải tôi đang đi uống trà cùng cô sao?"

Vương Hồng Lăng cho dù không doạ cho Vương Tử Văn chạy mất, anh cũng đã sớm sắp xếp một nhóm người có năng lực ở gần nhà họ Trương, tổng cộng chất đủ mười mấy chiếc xe.

"Haha." Vương Hồng Lăng cười lạnh: "Ý của anh là, uống một ly trà cùng tôi là đã cất nhắc lắm rồi? Tôi giúp anh, còn mời anh uống trà, anh là nể mặt tôi mới đồng ý, vậy coi như là đã trả lại nhân tình? Anh đúng là rất lợi hại."

Lâm Ẩn rất thích thú, hoài nghi hỏi: "Vậy cô muốn tôi thể hiện thế nào?"

"Ký hợp đồng, sau này theo tôi làm việc." Vương Hồng Lăng nghiêm túc đáp.

"Không cần phải bàn nữa." Lâm Ẩn lạnh nhạt.

Vương Hồng Lăng hít ngược một hơi thật sâu, căm tức nhìn Lâm Ẩn, tên này đúng là cứng mềm đều không được, dầu muối không vô.

"Vậy được thôi. Lần sau tôi sẽ không giúp anh nữa." Vương Hồng Lăng thách thức nói, bắt chéo đôi chân dài.

Trừ khi Lâm Ẩn tìm cô ta, nếu không lần sau còn xảy ra chuyện cô liền khoanh tay đứng nhìn.

Lâm Ẩn cười mà không nói.

Lúc này, xe đã rời khỏi đường Trương Phát, không biết là tình cờ hay không, lúc chiếc xe rẽ vào đường khác, lại vừa vặn gặp phải nhà Trương Kỳ Mạt đi ngang qua.

Lâm Ẩn không thấy nhưng Vương Hồng Lăng thì lại nhìn thấy, đặc biệt quăng cho Trương Kỳ Mạt một ánh mắt khiêu khích.

Trương Kỳ Mạt tức tới ngứa răng ngứa lợi, lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Hồng Lăng, siết chặt nắm đấm.

"Ơ?"

Lư Nhã Huệ nhìn thấy Lâm Ẩn cùng Vương Hồng Lăng ngồi trên chiếc xe vừa đi qua, vẻ mặt rất kỳ quặc.

"Con gái, con đã nhìn thấy chưa, đó là Lâm Ẩn đúng không? Cậu ta lại cùng người phụ nữ kia, đi……" Lư Nhã Huệ muốn nói gì lại thôi, nhìn Trương Kỳ Mạt.

Trương Kỳ Mạt cắn môi, khuôn mặt đỏ bừng, tức giận không thôi. Nếu như xe dừng lại, cô sớm đã xông lên đá cửa rồi.

Thực sự là quá đáng ghét, Vương Hồng Lăng kia dựa vào đâu mà hung hăng càn quấy như vậy, bản thân cô mới là vợ trên danh nghĩa của Lâm Ẩn!

"Đây là tình huống gì? Xem bộ dạng này, Lâm Ẩn đúng là thật sự có tư tình với Vương Hồng Lăng rồi." Trương Tú Phong khẽ cau mày, phỏng đoán nói: “Cái cô Vương này rốt cuộc có ý đồ gì với tên vô dụng như cậu ta?”

Sắc mặt vợ chồng Trương Tú Phong trở nên vô cùng cổ quái, Lâm Ẩn – tên phế vật mà gia đình mình vẫn luôn muốn đá ra khỏi cửa, làm sao có thể trở thành khách quý của cô cả nhà họ Vương, còn được người ta coi là bảo bối.

Điều này khiến tâm tình bọn họ nhất thời vô cùng kỳ lạ, nghĩ không ra Lâm Ẩn có bản lĩnh gì.

“Nếu Lâm Ẩn đã ngồi lên thuyền của cô chủ nhà họ Vương, tại sao còn mặt dày không muốn ly hôn?” Trương Tú Phong nghi hoặc: “Vương Hồng Lăng đã nói cậu ta hiện tại là tổng giám đốc của một công ty đồ cổ, có chỗ dựa là nhà họ Vương, vậy tại sao còn sống chết bám lấy Kỳ Mạt không buông.”

“Hừ, điều này mà ông còn chưa hiểu sao?” Lư Nhã Huệ hừ lạnh một tiếng, bộ dạng ta đây hiểu rõ: “Thằng nhóc Lâm Ẩn này muốn một chân đạp hai thuyền, đứng núi này trông núi nọ. Cậu ta là một tên bám váy phụ nữ chuyên nghiệp, trong lòng hiểu rõ, biết bản thân không có bản lĩnh gì, chỉ có chút tướng mạo, kiểu cô cả nhà quyền thế như Vương Hồng Lăng cùng lắm chỉ là chơi đùa với cậu ta mà thôi, có khi ngày mai không còn hứng thú nữa liền đá cậu ta đi.”

“Bởi vậy, trong lòng cậu ta cũng biết Kỳ Mạt mới chính là bát sắt của mình, liền sống chết không ly hôn với bên này, còn Vương Hồng Lăng bên kia cậu ta cứ ổn định như vậy trước. Loại đàn ông không có mặt mũi này, lạ lùng không cơ chứ!”

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa!” Trương Kỳ Mạt nén giận nói.

Chuyện này càng nhắc tới càng phiền lòng, trong lòng cô cũng bắt đầu hoài nghi Lâm Ẩn đã hoàn toàn trở nên tồi tệ, không thành thực như trước đây nữa rồi.

“Nhã Huệ, nghe bà nói như vậy rất có lý, tâm tư của Lâm Ẩn quá xấu, còn muốn bám dính lên Kỳ Mạt nhà chúng ta, hôm nay không muốn ly hôn, còn khiến phụ nữ bên ngoài đến giúp cậu ta xả giận, thực sự đúng là một bụng tâm địa gian trá.” Cặp mày Trương Tú Phong nhíu chặt nói: “Thật sự không thể giữ cậu ta lại được, phải nhanh chóng nghĩ biện pháp ly hôn, tìm luật sư đưa ra tòa cũng được.”

“Đừng ra tòa, cứ giữ lại cậu ta.” Lư Nhã Huệ thần bí đắc ý nói:” Cậu ta có thể chơi bời như vậy, nhà chúng ta lại không thể chơi lại một ván sao?”

“Kỳ Mạt, hai ngày nữa con tìm thời gian gọi điện cho Lâm Ẩn, bảo cậu ta quay về ăn bữa cơm, muốn cậu ta dọn về đây sống.”

Trương Kỳ Mạt sửng sốt nhìn Lư Nhã Huệ, mẹ cô từ trước tới nay vẫn luôn coi thường Lâm Ẩn, lần trước bà ấy còn sống chết muốn đuổi anh đi, hôm nay làm sao còn bảo cô mời Lâm Ẩn dọn về sống chung nhà?

“Đây, đây là có ý gì?” Mặt Trương Tú Phong tràn ngập nét hoài nghi hỏi.

“Cậu ta hiện giờ không phải đi theo Vương Hồng Lăng vô cùng tốt sao? Còn muốn dây dưa với Kỳ Mạt, vậy nhà chúng ta thuận theo cậu ta.” Lư Nhã Huệ cười lạnh nói: “Nhìn dáng điệu của cô chủ nhà họ Vương hôm nay, Lâm Ẩn ở bên cạnh cô ta chắc chắc kiếm được không ít, xe xịn nhà đẹp chắc hẳn không cần nói đến nữa, tiền cũng sẽ không ít. Nhân lúc cô ta còn chưa chơi chán cậu ta, còn có giá trị lợi dụng, cậu ta không phải muốn quay trở lại ở bên cạnh Kỳ Mạt sao, cho cậu ta về, sau đó nghĩ cách lấy hết tài sản của cậu ta!”

“Đợi đến lúc nói chuyện ổn thỏa với cậu Vương Tử Văn rồi, lúc ấy hãy ly hôn, bảo cậu ta đưa hết gia sản ra. Đến lúc đó, phỏng chừng cô cả nhà họ Vương cũng lười quan tâm đến cậu ta, dựa vào bản thân cậu ta thì lấy gì đấu với chúng ta!” Lư Nhã Huệ lạnh giọng tiếp tục: “Cũng phải xả hết cơn giận của ngày hôm nay!”

Khuôn mặt Trương Kỳ Mạt tái nhợt: “Đây là cách nghĩ gì vậy, mẹ, chuyện này thật vô lý.”

Trong mắt mẹ cô hoàn toàn chỉ có tiền.

“Con quá ngây thơ, bị Lâm Ẩn lừa cho quay mòng mòng, cậu ta có thể làm mùng một, chúng ta lại không thể làm ngày rằm sao?” Nhã Huệ hừ lạnh: “Việc này phải thực hiện càng sớm càng tốt, con không thể gọi điện, mẹ liền bảo bố con gọi điện kêu Lâm Ẩn dọn về nhà. Sau đó dạy dỗ cậu ta thật tốt!”