Lâm Dương trực tiếp lên xe, Từ Thiên có chút sợ hãi liếc nhìn người ngôi ở hàng ghê sau, sau đó cô nở ra một nụ cười: “Lâm tiên sinh, buổi tối tốt lành”

“Chỉ có một mình anh thôi sao?”

“Đưa quá nhiều người đến đó sẽ thu hút sự chú ý của bên kia, tới lúc đó tôi rất khó xử lý.” Từ Thiên gượng cười nói.

Trêи thực tế, ông cố ý không mang theo người, mục đích chính là muốn Lâm Dương biết khó mà lui.

Nhưng mà Lâm Dương lại lắc đầu: “Không thành vấn đề, một mình anh cũng được rồi.”

“Bây giờ đi làm gì vậy?”

“Chiếm lấy Giang Thành.”

Từ Thiên liên tục cười khổ.

Chiếm lấy Giang Thành sao!

Chỉ dựa vào hai người mình sao!

Vị Lâm tiên sinh này có phải là bị điên rồi không!

Không thể phủ nhận, y thuật của Lâm Dương có thể nói là đạt tới đỉnh cao, tỉnh Giang Nam, không, toàn bộ Trung Quốc, đó là sự tồn tại số một, nhưng khu vực xám này không phải là bệnh viện, những kẻ vô cùng hung ác kia cũng không phải là bệnh nhân. Bạn không thể dựa vào y thuật là có thể chơi lại được.

Từ Thiên cũng đã nhìn thấy Lâm Dương ra tay, ông ta tin Lâm Dương nhất định cũng có bản lĩnh, nhưng ở trình độ này, khua chân múa tay có thể đánh bại được dao pha sao? Có thể đánh bại được súng đạn sao!

Từ Thiên trong lòng liên tục rêи rỉ, suy nghĩ làm sao có thể khai sáng được vị Lâm Đồng này, nhưng nhìn thấy dáng vẻ nhắm mắt thư giãn của anh, lại không biết nên nói như thế nào.

“Sao anh lái xe chậm như vậy?” Lâm Dương dường như đã nhận ra điều gì đó, nhìn Từ Thiên hỏi.

“Ò, cái đó, Lâm tiên sinh, tôi nhớ ra cháu gái tôi vừa đúng lúc hẹn tôi ăn cơm, hay là chúng ta đi ăn cơm trước rồi đi.” Từ Thiên với dáng vẻ bừng tỉnh nói.

“Làm xong việc anh tự mình đi không được sao?” Lâm Dương cau mày.

“Bây giờ không phải sắp đến giờ ăn tối rồi sao? Hơn nữa nghe nói Xương Bá và những người khác vẫn đang ở bên ngoài, hình như vẫn chưa về. Chúng ta đi bây giờ không phải sẽ uỗng phí công sức sao?”

“Tin tức Mã Hải đưa cho tôi nói rằng hôm nay Xương Bá mới từ sân bay trở về. Làm sao ông ta có thể ở bên ngoài được?”

“Ò, cái đó, ông ta chính là đang ở sân bay bên đó, hiện tại vẫn chưa trở về”

“Khoảng bao lâu?”

“Sân bay ở ngoại ô phía bắc đó, vừa đang sửa đường, hơn nữa lại tắc đường, tôi đoán chừng ít nhất cũng phải sau 9 giờ!

Chắc vừa đúng lúc chúng ta ăn tối xong!” Từ Thiên cười nói.

Lâm Dương gật gật đầu, bình tĩnh nói: “Nếu đã như vậy, vậy thì được thôi!”

“Được rồi, Lâm tiên sinh, chúng ta đến đại học Giang Hoa đi!”

“Đại học Giang Hoa sao?”

“Đúng vậy, cháu gái tôi đang học tại Đại học Giang Hoa.”

“Là vậy sao”

“Lâm tiên sinh, chắc anh cũng đã nghe qua rồi chứ? Đại học Giang Hoa có rất nhiều mỹ nữ. Đây là nơi tập trung mỹ nữ của tỉnh Giang Nam. Hay là để tôi sắp xếp cho anh một đêm được không?” Từ Thiên cười hihi nói.

Dáng vẻ đó thật dung tục.

Lâm Dương cau mày nói: “Từ Thiên, anh cũng là một ông lớn của Nam Thành, từ lúc nào lại học dẫn mối rồi?”

Từ Thiên sững sờ một chút, liên tục cười khổ.

Đây còn không phải là hy vọng ông lớn như anh không đi tìm cái chết sao!



Từ Thiên có khổ cũng không thể nói ra được.

Chẳng máy chốc, xe đã chạy vào công trường đại học Giang Hoa.

Theo lý mà nói, xe ở ngoài khuôn viên nhà trường không được phép vào trong, nhưng để khiến Lâm Dương có phần bất ngờ Từ Thiên rốt cuộc lại tạm giữ chức tại Đại học Giang Hoa.

“Không còn cách nào khác, vốn dĩ muốn để Sương Huyền học ở Đại học Nam Thành. Dù sao thì nơi đó cũng là địa bàn của nhà họ Từ tôi, nhưng con bé này tính tình bướng bỉnh, cứ phải đến đây. Để bảo vệ sự an toàn của nó, tôi đã tặng một tòa nhà cho ngôi trường này, treo tên của nó.” Từ Thiên cười nói.

Lâm Dương gật đầu, không nói gì.

Sau khi vào đại học Giang Hoa, xe dừng lại trước một nhà hàng ở cổng phía nam.

Đây là một nhà hàng trong khuôn viên trường có môi trường rất tốt, nghe nói cũng là do phụ huynh học sinh giàu có tặng, đặc biệt dùng để tổ chức tiệc tùng hoặc là sự kiện.

Hôm nay, ở đây trang trí vô cùng đẹp mắt, mang vẻ treo đèn kết hoa rất náo nhiệt phồn thịnh.

Sau khi vào nhà hàng, Lâm Dương mới biết hôm nay là sinh nhật của cháu gái Từ Thiên là Từ Sương Huyền.

Khi hai người bước vào thì bữa tiệc sinh nhật vừa đúng lúc sắp bắt đầu.

“Chú hai !!”

Chỉ nghe thấy một giọng nói vui mừng vang lên, sau đó nhìn thấy một cô gái xinh đẹp ăn mặc như một chú thiên nga trắng nắm lấy chiếc váy nhỏ mà chạy đến.

Lâm Dương nhìn vào, ngoại hình của Từ Sương Huyền khá giống với chị gái Từ Thu Huyền, nhưng so với Từ Thu Huyền thì càng trong sáng và xinh đẹp hơn.

Chiếc mũi thanh tú, làn da trắng nõn, khuôn miệng nhỏ nhắn như hoa anh đào, mái tóc đen dài buông xuống áo choàng, phối với chiếc váy trắng kiểu mới hàng độc, quả thực làm tôn lên vẻ đẹp khiến cho cô ấy trông giống như một nàng tiên từ trêи trời rơi xuống.

Với tiếng gọi này của Sương Huyền, tất cả sinh viên trong bữa tiệc đều lần lượt nhìn về phía cửa.

“Chú hai sao? Vị này không lẽ chính là Từ Thiên của Nam Thành?”

“Trời ơi, người gánh vác của Nam Thành?”

“Trông dáng vẻ rất nhã nhặn”

“Suyt, cậu nhỏ tiếng một chút. Nếu làm Từ Thiên nồi giận, ông ấy sẽ khiến cho cậu biến mắt chỉ trong nháy mắt!”

Các bạn bàn tán rất sôi nỗi, ai nấy đều nhìn Từ Thiên bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, có ngưỡng mộ, có sợ hãi, có kϊƈɦ động, cũng có chán ghét.

Từ Thiên đã quen với các trường hợp này, dù sao ông ta cũng Ä: gIÁ nồi tiêng.

“Sương Huyền, sinh nhật vui vẻ, chú hai đến vội vàng cũng không mang quà gì cho cháu, đợi khi về thì cháu tự đến cửa hàng của chú hai mà chọn, muốn cái nào cũng được.” Từ Thiên cười haha nói.

“Cảm ơn chú hai!” Đôi mắt Từ Sương Huyền cong lên, cười rất xinh đẹp.

Từ Thiên được đưa đến bàn trước để ăn tối. Những người ngồi ở đây đều là những người có mối quan hệ tốt với Từ Xương Huyền hoặc là gia thế không tồi, những người có quan hệ bình thường hoặc là gia cảnh bình thường thì ngồi ở các bàn khác.

Trêи sân khấu phía trước còn có màn biểu diễn của các bạn cùng trường, mọi người vừa hát vừa nhảy, ăn ăn uống uống, không khí rất tốt.

Lâm Dương được Từ Thiên sắp xếp ngồi ở bàn trước cùng dùng bữa chung, nhưng mà cái ʍôиɠ của anh vừa mới rơi xuống.

“Anh đang làm cái gì đấy?”

Có tiếng giận dữ hét lên.

Tất cả mọi người đều run lên.

Lâm Dương cũng không ngoại lệ.

Anh cau mày nhìn nguồn phát ra âm thanh, lại nhìn thấy một nam sinh đầu chải chuốt, đeo kính tiến lên vài bước, kéo Lâm Dương dậy.

“Phó Vũ, anh lại làm cái gì vậy?” Từ Sương Huyền cau mày ngay lập tức chất vần.

“Không có gì cả, chỉ là có người không hiểu quy định thôi. Tôi đến nói cho anh ta biết mà thôi.” Nam sinh tên Phó Vũ kia trừng mắt nhìn Lâm Dương, sau đó cười với Từ Thiên nói: “Chú Thiên, thuộc hạ của chú nên ngồi ở vị trí bên cạnh. Đây là ghế của chủ nhân. Để anh ta ngồi ở đây sẽ khiến rất nhiều người không vui. Bảo anh ta tránh sang một bên đi! “

“Ai nói với cậu anh ta là thuộc hạ của tôi?”



Từ Thiên tức giận, đột nhiên đứng lên, quát lớn.

Người đó không khỏi sững sờ, kinh ngạc nhìn Từ Thiên.

“Cậu buông tay ra cho tôi!” Từ Thiên lôi cánh tay Phó Vũ ra khỏi tay Lâm Dương.

Vì sự kϊƈɦ động của Từ Thiên, ông ta dùng lực có phần mạnh mẽ, hung hăng lôi tay của Phó Vũ ra tạo thành một dấu ấn.

Phó Vũ rùng mình vì đau đón.

“Chú hai!” Từ Sương Huyền cũng lo lắng, vội vàng đứng dậy nắm lấy tay Từ Thiên.

Từ Thiên bây giờ mới buông Phó Vũ ra.

Ông ta xua tay, lạnh lùng nói: “Cậu nhóc tóc vàng, chú Thiên lười tính toán với cậu. Đến đây chính là để tôi ăn ngon uống ngon. Đừng có tọc mạch, người của tôi cậu cũng có thể động đến sao?”

Phó Vũ nghe thấy, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Được rồi, chú hai, Phó Vũ cũng là có lòng tốt. Chú cũng biết những người ngồi đây đều là người có gia thê ở Giang Thành, nếu như chú sắp xếp một thuộc hạ ngồi ở đây, không chỉ ảnh hưởng đến danh tiếng của chú mà đối với mọi người cũng không được hay lắm! Anh ấy cũng vì tốt cho chú.”

“Nhưng anh ta không phải là thuộc hạ của chú, mà là bạn của chú! Người không phân biệt cao thấp sang hèn, càng huống hồ các cháu còn trẻ như vậy đã coi trọng cái này rồi? Còn ra thể thống gì nữa?” Từ Thiên tức giận nói.

“Ôi, được rồi, được rồi, đều ngồi xuống, đều ngồi xuống đi, vị này xưng hô thế nào đây? Bỏ đi không quan trọng, ngồi xuống ăn cơm đi!”

Từ Sương Huyền cười bất lực nói.

Từ Thiên bây giờ mới kiềm chế một chút muốn xin lỗi Lâm Dương, Lâm Dương đã vẫy vẫy tay trước: “Ngồi xuống đi.”

“Được.”

Từ Thiên ngồi xuống.

Nhưng đúng lúc này, điện thoại di động của ông ta lại vang lên.

Từ Thiên lấy điện thoại ra nhìn, có hơi sửng sốt.

“Có chuyện gì thì đi giải quyết trước đi, không cần quan tâm đến tôi.” Lâm Dương sau khi uống ly nước trái cây nói.

“Thất lễ rồi, Lâm Tiên Sinh.”

Từ Thiên cười xin lỗi, cầm điện thoại di động vội vàng bước ra khỏi cửa.

“Nhị ngốc, cậu đang ở đâu?” Từ Thiên cầm điện thoại thấp giọng hỏi.

“Chú Thiên, cháu đang ở cổng đại học Giang Hoa, chú nhanh tới đây, cháu đã phát hiện ra một bí mật lớn liên quan đến Xương Bái! Nó có thể là huyết mạch trong đường dây buôn bán của Xương Bá!” Đầu dây bên kia điện thoại là Nhị Ngốc là người nghe ngóng của Từ Thiên ở Giang Thành.

Từ Thiên nghe vậy rất kϊƈɦ động, vội vàng thấp giọng nói: “Chờ tôi! Tôi lập tức tới ngay!”

Nói xong ông ta vội vã đi ra cỗng trường.

Tuy nhiên, sau khi ra khỏi cổng trường, Nhị Ngốc đã không thấy bóng dáng đâu.

Từ Thiên cau mày, gọi điện thoại hỏi lại Nhị Ngốc “Cậu đang ở đâu? Sao tôi không nhìn thấy cậu?”

“Chú Thiên, chú tới bên đường, cháu lái xe đến đón chú.”

“Bên đường sao?”

Từ Thiên sửng sốt một chút, nhìn con đường xe cộ qua lại không nhiều và cổng trường thưa thớt, đột nhiên trong lòng trào dâng lên một linh cảm không hay.

Từ Thiên đột ngột xoay người để quay lại cổng trường, nhưng đúng lúc này, sau lưng đã xuất hiện một người đàn ông mặc áo khoác chỉnh tề, ngoài ra còn có một con dao trêи thắt lưng của anh ta.

“Chú Thiên, chú Long muốn gặp chú!”

Một giọng nói khàn khàn vang lên.