Hai mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn Dương Hoal Quá tham lam rồi!

Đừng đánh giá thấp 20% này!

Cho dù là 2%, chỉ cần là cổ phiếu của tập đoàn Dương Hoa, gần như là một con số kinh người.

Cần phải biết, lợi nhuận thu được từ dòng vốn lưu động hàng ngày của Tập đoàn Dương Hoa đều là một con số thiên văn!

Hơn nữa điều quan trọng nhất là với hai đơn thuốc này, tập đoàn Dương Hoa đã được các tổ chức quốc tế liên quan đánh giá là một trong mười công ty triển vọng nhát thế giới!

Nếu nhà họ Tô có thể nhận được 20% cổ phần này, gần như có thể nói là trị giá trêи mười lần so với tập đoàn Thành Hoal So với hàng loạt những thứ cao cấp xa xỉ mà Tô Trân đã liệt kê ra, điều kiện này của bà cụ Tô không biết là gấp bao nhiêu lần so với bà tal “Bà cụ Tô, yêu cầu này của bà… có phải là có hơi quá đáng rồi không?” Mã Hải không ngồi yên được, sắc mặt trầm xuống, thấp giọng nói: “Hai mươi phần trăm cổ phần sao? Lễ vật hơn cả tỷ? Các người đang bán con gái sao? Nhưng cho dù là như vậy, cô Tô Nhan toàn thân trêи dưới đều được làm bằng vàng sao, e rằng cũng không thể bán ra với cái giá này, đúng không?



“Tình yêu đích thực là vô giá.” Tô Trân hoàn hồn lại, mỉm cười nói.

“Nếu bà lão này không gật đầu, cô gái này không thể gả cho bất cứ ai. Chủ tịch Lâm, Tiểu Nhan không chỉ xinh đẹp, hơn nữa còn có tính cách tốt, thông minh lanh lợi, huệ chất lan tâm, nếu anh cưới được nó, nó nhất định có thể trở thành một người vợ hiền, chắc chắn sẽ đưa sự nghiệp của anh lên một tầm cao mới. So với những thứ này, bà già này đưa ra điều kiện này thì có tính là gì? “Bà cụ Tô lãnh đạm nói.

“Cái này …” Mã Hải không nói nên lời.

Mọi người đều nhìn Lâm Đồng, chờ đợi câu trả lời của Lâm Đồng.

Mã Hải cũng ngừng nói.

Theo như ông ta thấy, có thể Lâm Đồng sẽ đồng ý, dù sao thì Tô Nhan này cũng có quan hệ đặc biệt với anh.

“Tôi từ chối!”

Cuối cùng, Lâm Đồng cũng lên tiếng rồi.

Ba từ rất rõ ràng và đơn giản!

Người nhà họ Tô đều sửng sốt.

Bà cụ Tô cũng hơi nhíu mày, sau đó khẽ nói: “Vậy thì 15% đi!

Bà già này lùi một bước, anh nghĩ như thế nào?”

“Không được.” Lâm Đồng lại lắc đầu.

“Mười phần trăm!” Bà lão hít sâu một hơi.

Nhưng … Lâm Đồng vẫn lắc đầu.

“Không lẽ năm phần trăm sao? Lâm Đồng, anh không phải là có hơi quá đáng rồi không? Chẳng lẽ trong mắt anh, nhà họ Tô của chúng tôi không là gì cả sao?” Bà cụ Tô bực bội, đột nhiên đứng lên lớn tiếng hỏi.

“Nhà họ Tô của các người không lẽ không phải chính là không là gì cả như vậy sao?” Lâm Đồng bình tĩnh nói.

“Anh nói cái gì?”

Bà cụ Tô bùng nổ tức giận, khuôn mặt già nua tức giận vặn vẹo, bất bình nói: “Lâm Đồng! Đừng trách tôi không nhắc nhở anh. Tuy rằng Tô Nhan có chút hiểu lầm với bà già này, nhưng nó rốt cuộc vẫn là họ Tô, còn cha của nó là con trai của tôi! Nó gả cho ai, gả hay không, bà cụ này nói một tiếng là xong! Nếu anh không đồng ý! Chỉ e rằng chuyện của anh và Tô Nhan sẽ rất khó thành! “

Lời này vừa nói ra, những người trong phòng không khỏi run lên.

Uy hϊế͙p͙!

Đây đã là một sự uy hϊế͙p͙ trần trụi rồi!



Bà cụ Tô có vẻ như rất có lòng tin, vì vậy lời nói của bà ta cũng trở nên không khách khí.

Nhưng mà nghĩ lại cũng đúng là vậy, Tô Nhan quả thực rất ưu tú, muốn nhan sắc có nhan sắc, năng lực cũng không thua kém, nếu Lâm Đồng lấy được cô thì sự nghiệp và tình yêu sẽ bội thu, đổi lại là ai khác e rằng đều sẽ đồng ý, đúng không?

Tuy nhiên, Lâm Đỗng lại hừ lạnh một tiếng, mở miệng nói: “Bà cụ Tô, người nhà họ Tô mấy người có phải là làm sai cái gì rồi không? Lâm mỗ tôi từ đầu đến cuối chưa từng nói muốn cưới Tô Nhan, my người là có ý gì đây?”

Câu nói này, giống như một tảng đá lớn, hung hăng đập vào đầu của mọi người, tạo ra tiếng vang ong ong…

Tô Trân sững sờ rồi.

Tô Bắc há to miệng.

Tô Quảng ngạc nhiên vô cùng.

Chén trà trêи tay bà cụ Tô trực tiếp rơi xuống đất, loảng xoảng một tiếng rồi vỡ tan tành.

Tô Nhan ngây người nhìn Lâm Đồng, trong lòng cũng sửng sốt Vô cùng.

“Chủ tịch Lâm, anh… câu này của anh là có ý gì?” Bà cụ Tô run rẩy hỏi.

“Tôi không nói muốn kết hôn với cô Tô Nhan. Từ đầu đến cuối, tôi cũng chưa từng nói qua điều này! Tôi không biết nhà họ Tô của các người rốt cuộc là có ý gì. Lâm mỗ tôi, tới đây chỉ là muốn hợp tác với tập đoàn Thành Hoa. Còn chuyện về cô Tô Nhan tôi rất rõ, tôi cũng rất hiểu, cô ấy đã kết hôn rồi, càng huống hồ các người từ đâu mà nhìn ra tôi không cưới cô Tô Nhan thì không được vậy? Tôi còn chưa nói gì, các người đã đến hỏi tôi lễ vật là có ý gì? Lâm Đồng lạnh lùng hỏi.

“Làm sao có thể như vậy…”

Người của nhà họ Tô toàn bộ đều chết lặng rồi.

Không ai ngờ rằng tình tiết vỡ kịch lại đảo ngược như vậy!

Đặc biệt là bà cụ Tô, sau khi nghe xong tin này, toàn thân run rẩy, huyết áp lại tăng cao.

Bà ta vốn dĩ muốn lợi dụng Tô Nhan để leo lên ngọn núi lớn của tập đoàn Dương Hoa, tuy rằng nhà họ Tô có gây chuyện không vui với tập đoàn Dương Hoa, nhưng người của toàn bộ Giang Thành đều biết rằng chủ tịch Lâm thích Tô Nhan.

Đã là như vậy, người làm bà nội như bà ta có quyền lớn dẫn dắt cuộc hôn nhân của Tô Nhan.

Nếu bà ta không gật đầu, Tô Nhan có thể gả được sao?

Cho nên bà cụ Tô muốn lợi dụng Tô Nhan để cắn một miếng thịt béo bở trêи người của tập đoàn Dương Hoa.

Tuy nhiên, trăm tính vạn tính, bà ta chưa bao giờ tính được chuyện này … Lâm Đồng trong truyền thuyết không có ý định kết hôn với Tô Nhan …

Tất cả mọi thứ, đều chỉ là bọn họ tự cho mình thông minh …

“Người của nhà họ Tô, tôi không thích thái độ vừa rồi của các anh và cách các anh mặc cả với tôi, hơn nữa việc hợp tác của tôi với cô Tô hình như cũng đã gây ra nhiều hiểu lầm không đáng có. Tôi muốn sự hợp tác của chúng ta sẽ dừng lại ở đây!”

Lâm Đồng xua tay, mặt không biểu cảm nói: “Mã Hải!”

“Lâm Đồng có chỉ thị gì không?” Mã Hải vội vàng hỏi.

“Lập tức đình chỉ mọi hợp tác với Tập đoàn Thành Hoa và nhà họ Tô, đồng thời rút vốn ngay lập tức, hủy bỏ mọi phương hướng họp tác chiến lược tiếp theo!”

“Được rồi, Lâm Đồng!”

Mã Hải gật đầu.

Một lời thiếu chút nữa doạ đám người của nhà họ Tô phát điên lên.

Tô Nhan cũng hoàn toàn kinh ngạc.

Rút vốn sao? Ngừng hợp tác sao?



Không thẻ, tuyệt đối không thể đượ!

c Một khi Tập đoàn Dương Hoa rút vốn thành công rồi, Tập đoàn Thành Hoa sẽ phải đối mặt với thâm hụt tài chính nghiêm trọng, ngoài ra, một số dự án mà Tập đoàn Thành Hoa đang tiến hành chắc chắn sẽ bị dừng hoạt động.

Tới lúc đó biết bao nhiêu tiền đã đầu tư vào đó lại không kiếm được lợi nhuận, tập đoàn Thành Hoa sẽ không lấy lại được vốn ban đầu mà thua lỗ, e rằng đến lúc đó không thể không tuyên bố phá sản đượ!

c Không đượ!

cTuyệt đối không thể như vậy đượ!

c “Chủ tịch Lâm, anh không thể như vậy được, chúng ta đã ký hợp đồng rồi! Nếu như anh tùy tiện rút vốn, sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý!” Tô Nhan lo lắng đứng dậy hét lên…

“Một số điều khoản trong hợp đồng đã được chỉ định rõ rồi, trêи đó có rất nhiều điều khoản chỉ có giá trị đơn phương đối với các cô. Tập đoàn Dương Hoa của chúng tôi không bị hạn ché, bao gồm cả quyền tự do rút tiền!”

Tô Nhan vừa nghe thấy, ngây người tại chỗ.

Bản hợp đồng này, cô đã đích thân đọc.

Lúc đầu cô cũng có chút lo lắng, nhưng cân nhắc đến việc một công ty lớn như Dương Hoa sẽ không chống lại mình, dù sao Dương Hoa cũng đã giúp đỡ tập đoàn Duyệt Nhan của mình rất nhiều, cộng thêm với tin đồn Lâm Đồng thích mình nên Tô Nhan cũng không vướng bận với điểm này, nhưng không bao giờ ngờ rằng … những gì mà bản thân đã bỏ qua lại trở thành vết thương chí mạng của nhà họ Tô …

“Làm sao có thể như vậy… làm sao có thể như vậy ??”

Tô Nhan sắc mặt tái nhợt, môi không còn chút máu, run lẫy bẫy nói, sau đó yếu ớt ngồi xuống ghé.

“Chủ tịch Lâm, anh không thể làm như vậy!”

“Chủ tịch Lâm, anh có thể suy nghĩ lại một chút đi!”

“Chúng ta sẽ không nói về lễ vật nữa! Xin anh đừng hủy hợp đồng, không được đâu!”

“Chủ tịch Lâm, cầu xin anhI”

Tô Bắc, Tô Trân và những người khác lo lắng, ai nấy đều chạy tới, giọng nói run rầy gần như hét lên nói.

Nếu Lâm Đồng thực sự làm như vậy, bọn họ sẽ hoàn toàn kết thúc.

Bây giờ bọn họ đang dựa vào số cổ phần ít ỏi này của nhà họ Tô để tồn tại, nếu như tập đoàn Thành Hoa cũng sụp đỏ, bọn họ phải lấy cái gì mà sống đây?

Ai có thể nghĩ rằng sẽ xảy ra chuyện như vậy? Vốn dĩ, mọi người còn kϊƈɦ động hân hoan mà nghĩ đến việc tống tiền đứa con rễ rùa vàng này và lấy thêm chút tiền lễ vật từ trêи người anh ta, nhưng bọn họ chưa bao giờ nghĩ rằng … người ta thậm chí còn không có dự định kết hôn với con gái của nhà họ Tô …

Nhà họ Tô đã hoàn toàn tuyệt vọng, ai nấy đều lo sợ bắt an.

Bà cụ Tô cũng không thể ngồi yên, được sự dìu đỡ của Tô Cối, bà ta run rẫy đi về phía Lâm Đồng.

“Chủ tịch Lâm … không thể cho nhà họ Tô của chúng tôi một con đường sống sao? Tôi… Tôi không cần lễ vật nữa…”

“Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi không nói là muốn cưới Tô Nhan, ngoài ra tôi đã cho nhà họ Tô của bà quá nhiều con đường sống rồi, nhưng có lần nào các người trân trọng không?” Lâm Đồng hơi ngẳng đầu lên, lễ phép một chút, đôi mắt mơ hồ mà tuần tú…

Bà cụ Tô thở gấp, cơ thể đung đưa, đã có chút không đứng vững được nữa.

“Mẹ!”

“Bà nội…”

Mọi người đều lo lắng.

“Mã Hải, ngay lập tức tiến hành đi. Về phần cuộc họp này, cũng không cần phải bắt đầu nữa!” Lâm Đồng phất tay, trực tiếp tuyên án tử hình cho nhà họ Tô…