Tiếng quát tức giận của Tô Trân, có thể nói là khiến cho nhà họ Tô từ đầu đến cuối đều sảng kɧօáϊ.

Vừa rồi vị Lâm Đồng này còn cao cao tại thượng vênh váo tự đắc, hiện tại lại có thể chỉ vào mũi của anh mà bảo anh cút!

Đây là truyền thuyết của Giang Thành!

Đây là vị thần mà vô số người phải ngưỡng mội Lại bị bọn họ chà đạp như vậy.

Nhà họ Tô chưa bao giờ nghĩ rằng mình cũng có được giây phút như vậy!

“Hừ, nếu không phải là vì anh, nhà họ Tô của chúng tôi sớm đã dựa vào đơn thuốc mà lên thẳng mây xanh rồi. Anh không chỉ hủy hoại tương lai của nhà họ Tô chúng tôi, lại còn muốn tiêu diệt toàn bộ nhà họ Tô của chúng tôi. Haha, đã như vậy thì nhà họ Tô của tôi cũng không cần phải khách sáo với anh. Chủ tịch Lâm, ra khỏi cánh cổng này, chúng ta chính là kẻ thù! Anh, nhanh cút khỏi đây cho tôi! “

Bà cụ Tô cũng đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Lâm Đồng mà cười lạnh nói.

“Các người…khốn kiếp! Đồ khốn kiếp!” Mã Hải tức giận đến toàn thân run rẫy, chỉ vào đám người nhà họ Tô, tức giận nói: “Mấy người chờ đó, chúng tôi sớm muộn gì cũng giải quyết xong món nợ này với mấy người, sớm muộn!”

“Được rồi! Chúng ta cứ chờ xeml” Tô Bắc cười khinh thường nói.

– Với sự hậu thuần của Tập đoàn Quỗc tế Thượng Vũ, bọn họ đã không có gì phải lo sợ gì nữa.

“Bà nội, cô, các người …” Tô Nhan tức giận cả người run lên, trừng mắt nhìn máy người không nói nên lời.

“Cô cũng cút đi cùng với bọn họ, nhà họ Tô của tôi không có loại bất hiếu như cô!” Tô Bắc chế nhạo nói.

“Không lẽ thật sự không có chỗ để thương lượng sao?” Tô Nhan lo lắng.

“Đến nước này rồi, còn có thể nói gì nữa?”

“Các người…”

Tô Nhan không nói nên lời, trực tiếp chạy ra khỏi văn phòng.

“Tiểu Nhan!” Tô Quảng vội vàng đuổi theo.

“Mấy người nhất định sẽ hối hận, nhất định sẽ như vậy!” Mã Hải cũng tức giận đến toàn thân run rầy.

Lâm Dương lắc đầu, bình tĩnh nói: “Mã Hải, chúng ta đi thôi.”

“Vâng, Lâm Đồng.”

Mã Hải nghiền răng nghiền lợi đi theo chủ tịch Lâm.

“Chủ tịch Lâm, chờ một chút!”

Lúc này, Trương Thanh Hằng đột nhiên hét lên một tiếng.

“Còn có chuyện gì nữa sao?”

“Ba ngày!” Trương Thanh Hằng giơ ngón tay ra.

“Ba ngày cái gì?”

“Trong ba ngày, tôi sẽ làm cho tập đoàn Dương Hoa của cậu phá sản hoàn toàn!” Trương Thanh Vũ mỉm cười nói.

“Thật sao? Nếu muốn làm cho tập đoàn Dương Hoa của tôi phá sản, trước tiên phải đóng cửa hai nhà máy bên dưới của tôi. Nhà máy của tôi thủ tục đầy đủ, tất cả đều đã hoàn tất, dây chuyền vốn cũng hoàn toàn đầy đủ, anh nói đóng là có thể đóng được sao? “Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Ha ha, chỉ là hai nhà máy nhỏ bé mà thôi. Chúng tôi muốn đóng cửa nó thì nó nhất định phải đóng cửa, chủ tịch Lâm, anh vẫn không biết Nam Phái mà anh đang đối mặt rốt cuộc là có năng lượng như thế nào sao? Cứ chờ xem thì biết thôi!”

Trương Thanh Vũ mỉm cười nói…

Lâm Dương lẳng lặng liếc anh ta một cái, sau đó xoay người rời đi.

Bước ra khỏi tập đoàn Thành Hoa, Mã Hải vội vàng mở của, sau đó đích thân lái xe đưa Lâm Dương đi.

“Đáng ghét, Lâm Đồng, cái bản mặt của đám người đó thật sự khiến người ta phẫn nộ! Còn có cái tên Trương Thanh Vũ đó, tập đoàn Dương Hoa của chúng ta không liên quan gì đến tập đoàn quốc tế Thượng Vũ, bọn họ sao lại vô duyên vô cớ chống lại tập đoàn Dương Hoa của chúng ta? Giữa chúng ta không có xung đột lợi ích nào cả! “Mã Hải tức giận đập mạnh vào tay lái.



“Tập đoàn quốc tế Thượng Vũ này là bị tôi khiêu khích. Những gì họ đang làm bây giờ, bao gồm cả việc nhà máy bị buộc ngừng sản xuất, cũng là một loạt các hành động để chống lại tôi. Đừng phàn nàn nữa. Vì đối phương đã hành động rồi, vậy thì chúng ta sẽ cũng không cần nương tay. “

“Chủ tịch Lâm, tôi sẽ lập tức tăng cường quản lý nhà máy, kiểm tra lại nhân viên và kiểm tra từng đợt hàng!” Mã Hải vội vàng nói.

Nếu đối phương thực sự muốn tấn công nhà máy, vậy thì chỉ có thể tiến hành hãm hại từ nội bộ, dù sao tất cả mọi thứ trong nhà máy của tập đoàn Dương Hoa đều hợp pháp, vô duyên vô cớ tuyệt đối không thể bị đóng cửa.

Lâm Đồng nghe thấy, lại trầm mặc một lát, đột nhiên nói: “Không cần, anh không cần phải làm gì cả.”

“Chủ tịch Lâm, chuyện này… nếu như bọn họ thu mua nhân công của chúng ta, lén lút đụng tay đụng chân trong đó, rồi tiến hành báo tin, vậy thì chúng ta cho dù có vô tội cũng không thể rửa sạch được.” Mã Hải vô cùng lo lắng.

“Nam Phái đã quyết định tiến hành ra tay chống lại tập đoàn Dương Hoa, có thể thấy bọn họ đang cho thấy thái độ muốn chúng ta chết không có chỗ chôn thân. Tôi nên phản kϊƈɦ lại rồi!”

“Lâm Đỗng có cách nào không?” Mã Hải hỏi.

: “Anh cứ việc cho tôi xuống ở trạm xe phía trước là được rôi.

Anh về công ty trước đi, tôi đi gặp một người!”

“Cái này… được.”

Mã Hải mang tâm thái mờ mịt, đưa Lâm Dương tới trạm xe phía trước.

Sau khi xuống xe, Lâm Dương ra hiệu cho Mã Hải trở về công ty trước.

Mã Hải vừa đi thì xe buýt số 2 đã tới. Lâm Dương lên xe, ngồi thẳng cho đến ga cuối rồi xuống xe ở ngoại ô phía bắc.

Anh thuận theo con đường hiếm hoi người qua lại để đến viện dưỡng lão phía trước và gõ cửa.

“Chào anh, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho anh?”

Cánh cửa mở ra, một người mặc trang phục y tá tươi cười hỏi.

“Xin chào, tôi muốn đến đây làʍ ȶìиɦ nguyện viên.” Lâm Dương mỉm cười nói.

“Thật không? Xin hỏi anh có chứng chỉ chưa? Hoặc là đã làm các thủ tục liên quan chưa?” Cô y tá hỏi.

“Có rồi!”

Lâm Dương cười nói, sau đó muốn từ trong túi lấy ra thứ gì đó, nhưng một lúc sau, anh đột nhiên lộ ra dáng vẻ kinh ngạc và do dự.

“Hả? Sao lại không thấy nữa? Rõ ràng vừa nãy vẫn còn ở đây mà… chạy đi đâu rồi?”

Anh với một dáng vẻ vô cùng lo lắng, hai tay lật lên lật xuống, túi áo cũng đều bị lật hết một lượt.

“Mất đồ rồi sao?” Cô y tá hỏi.

“Hình như là vậy.”

Lâm Dương vẻ mặt bát lực cởi bỏ mũ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú như nam thần.

Cô y tá sững sờ trong giây lát.

Đôi mắt thất thần, ngơ ngác nhìn khuôn mặt này, toàn bộ hồn phách như muốn bay ra ngoài.

“Tiểu thư, cô không sao chứ?”

Lâm Dương đội mũ lại và cần thận hỏi.

Tuy nhiên, người phụ nữ lại không phản ứng.

Anh thở dài trong lòng.

Thật ra anh không muốn dùng mỹ nam kế, nhưng lúc này thật sự cũng không còn cách nào, đành phải gọi máy tiếng.

*A… tôi… tôi không sao!” Cô y tá cuối cùng cũng hoàn hồn, vội nói.



“Thật là ngại quá, tài liệu của tôi có thể đã bị rơi mắt rồi, hay là tôi về làm bản bỗổ sung trước rồi quay lại.”

“Ò, vậy thì phiền phức quá. Anh là một tình nguyện viên đến làm việc thiện. Làm sao có thể để anh mắt công chạy một vòng như vậy được? Như vậy đi, anh trước tiên cứ làm ở đây. Tài liệu ngày mai làm bỗ sung cũng được! ”Cô y tá xua tay ngượng ngùng nói.

“Thật không? Vậy thì cảm ơn nhiều.”

“Anh đi cùng tôi, tôi dẫn anh đi làm quen một chút với viện dưỡng lão của chúng tôi.”

“Được … à, bụng của tôi có chút không thoải mái, xin hỏi nhà vệ sinh ở đâu?”

“Ò …ở phía nam, tôi sẽ đưa anh đến đó?”

“Không cần đâu, tôi tự đi được rồi.”

“Được rồi, nhưng mà anh đến phía nam đừng chạy lung tung, đặc biệt là khu rừng trúc nhỏ ở đẳng kia. Tuyệt đối không được đi vào, biết chưa?”

“Tại sao?”

“Ở đó có một nhân vật lớn đang ở, người bình thường không thể vào được.” Y tá vẻ mặt nghiêm khắc nói.

“Ò, tôi hiểu rồi.”

Lâm Dương mỉm cười bước đi.

Nụ cười này lại mê hoặc cô y tá.

Đôi mắt cô y tá hiện ra các vì sao, Lâm Dương đã đi về hướng rừng trúc nhỏ kia.

Mục đích mà anh đến đây, chính là vì nhân vật lớn ở nơi này.

Tuy nhiên, khi anh đến gần khu rừng trúc nhỏ …

“Cút đi! Cút hết đi cho tôi! Ông đây không điều trị nữa! Không trị nữa!”

Âm thanh thịnh nộ từ khu rừng trúc vang lên, sau đó là tiếng vỡ, một loạt các dụng cụ rơi trêи mặt đất.

Lâm Dương cau mày, nhìn thấy một số bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng đang vội vã bước ra với vẻ mặt bắt lực và sợ hãi.

“Thủ Trưởng! Ông không thể như vậy được. Nếu cứ tiếp tục như vậy, thương tích của ông… chỉ có thể trở nên tồi tệ hơn …”

Một giọng nói lo lắng và bắt lực vang lên.

Và ngay sau khi lời này nói ra, giọng nói tức giận kia lại phát ra.

“Ông đây sợ cái gì? Ông đây tung hoành ngang dọc, đã giết không biết bao nhiêu người rồi? Lần nào đều không phải là thập tử nhất sinh? Không có viên đạn hay thanh gươm nào có thể giết được tôi! Một chút thuốc độc nhỏ bé này cũng có thể giết chết ông đây sao? Không thể nào… âu!”

Chưa nói được vài câu, một ngụm máu lón từ trong miệng nôn ra.

“Thủ Trưởng !!”

“Nhanh, nhanh đi gọi bác sĩ! Nhanh!”

“Vâng…”

Một giọng nói hoảng hót vang lên, rồi hai người đàn ông mặc quân phục chạy tới.

Lâm Dương nghe thấy tiếng, lập tức từ trêи thắt lưng lấy ra túi kim châm, vội vàng nói với hai người: “Tôi là bác sĩ, tình huống của Thủ Trưởng thế nào rồi?”

“Anh sao?”

Hai người bối rối nhìn Lâm Dương, khi nhìn thấy túi kim tiêm trong tay Lâm Dương, có hơi sửng sốt: “Đông y sao?”

“Mặc kệ đi, anh cùng chúng tôi đi qua đó trước đi, Thủ Trưởng lại nôn ra máu rồi! Anh nhất định phải khống chế được bệnh tình của Thủ Trưởng!”

Hai người vì bệnh nặng chạy chữa khắp nơi, trực tiếp kéo Lâm Dương đi vào trong …