Một người đàn ông đẹp trai và lịch lãm trong bộ vest đang đứng trước cửa số sát sàn mặt kính trong suốt, lắc lư ly rượu trong tay, ngắm nhìn cảnh đêm của Giang Thành.

Đúng lúc này, cánh cửa được đẩy ra, Xương Bá mỉm cười bước vào.

“Tư Đồ thiếu gia, mọi việc đã xong xuôi rồi!”

“Tốt lắm, khi nào cây đại thụ lớn Dương Hoa này sẽ đổ?” Tư Đồ Kính hỏi mà không cần quay đầu.

“Ngày mai!” Xương Bá híp mắt cười nói: “Sáng sớm ngày mai, Tiêu Nghị sẽ đích thân đưa người đến khu chế dược của tập đoàn Dược Dương Hoa để phong tỏa điều tra. Người của chúng ta tối nay đã thu xếp xong tất cả rồi. Bắt đầu từ ngày mai, trong nội bộ của tập đoàn Dương Hoa sẽ có một số lượng lớn dược phẩm ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu không đạt quy cách. Tới lúc đó, chúng ta sẽ đưa người đến kiểm tra thuốc tại chỗ, tang chứng vật chứng đều có. Cho dù Lâm Đồng anh ta có lợi hại đến đâu cũng không thể chối cãi. Tôi đã mua chuộc một Ít phóng viên và một lượng lớn hải quân mạng, đổ thêm dầu vào lửa lan tỏa trong dư luận, nói rằng Tập đoàn Dương Hoa vì để tiết kiệm chỉ phí mà sử dụng dược liệu kém chất lượng, nhất định có thể khiến cho nhà máy của bọn họ phải đóng cửa hoàn toàn, khi nhà máy đóng cửa, chúng ta sẽ bắt đầu ra tay từ thị trường chứng khoán, lợi dụng tình hình để tấn công bọn họ.

Bảo đảm sẽ khiến cho Dương Hoa thất bại hoàn toàn! “

“Không tồi! Không tồi!”

Từ Đồ Kính gật đầu liên tục, thờ ơ nói: “Nhưng điều này vẫn chưa đủ.”

“Thiếu gia còn có cách nào nữa không?” Xương Bá vội vàng hỏi.

“Tôi không có ý kiến gì, nhưng thầy vừa mới gọi điện thoại nói với tôi rằng ông ấy rất quan tâm đến hai đơn thuốc của tập đoàn Dương Hoa. Ngày mai tập đoàn Dương Hoa sẽ thất thủ, ông hãy lấy đi quyền sử dụng hai đơn thuốc đó, sau này sẽ do Nam Phái của chúng tôi bán những loại thuốc này. ” Tư Đồ Kính nói.

Hơi thở của Xương Bá run lên, ánh mắt nóng rực, nhưng cũng nhanh chóng lắc đầu: “Thiếu gia, quyền sử dụng hai đơn thuốc đó, đừng nói là anh, trêи đời này ai mà không muốn có? Đó là một cái bánh lớn! Nhưng nghĩ xem làm sao có thể dễ dàng như vậy? Cho dù chúng ta có cướp cũng vô dụng thôi, pháp luật sẽ không thừa nhận, chúng ta không thể tiến hành sản xuất và tiêu thụt “

“Nếu luật pháp không thừa nhận, vậy thì cứ để luật pháp công nhận là được rồi chứ gì? Xương Bá, tôi luôn cho rằng ông là người thông minh. Bây giờ xem ra ông còn ngốc hơn so với trong tưởng tượng của tôi rất nhiều!”

Tư Đồ Kính hừ lạnh nói, sau đó đi về phía chiếc ghế sô pha bên cạnh.

Anh ta đã tập tễnh khi bước đi, rõ ràng là chấn thương lần trước vẫn chưa hồi phục hẳn.

Tuy nhiên, sau chấn thương nghiêm trọng lại có thể bước xuống giường và đi lại được trong thời gian ngắn như vậy quả là một kỳ tích rồi.

“Thiếu gia có kế hoạch gì không?” Xương Bá bối rồi hỏi.

“Tôi đã vạch ra một kế hoạch cho ông rồi. Ông hãy đến gặp Lạc Bắc Minh và yêu cầu ông ta phối hợp! Tố cáo Dương Hoal” Tư Đồ Kính lấy ra một vài mẫu giấy trêи bàn và đầy tới trước mặt Xương Bá.

Tố cáo Dương Hoa sao?

Xương Bá sửng sốt, liền vội vàng cầm tờ giấy trêи bàn lên nhìn, một lúc sau vẻ mặt ông ta vô cùng kinh ngạc.

“Cái này …Tư Đồ thiếu gia, cái này … có thể được sao? Cưỡng hành nói hai đơn thuốc này đều thuộc về nhà họ Lạc sao? E rằng … sẽ không ai tinI”

“Tôi không quan tâm người khác có tin hay không, chỉ cần có thể thắng kiện, nếu thắng kiện, đơn thuốc đương nhiên là của chúng ta.” Tư Đồ Kính nói.

Xương Bá vẻ mặt bất lực, ngồi xuống ghế sô pha thở dài: “Thiếu gia, anh có biết đoàn luật sư của tập đoàn Dương Hoa là những ai không?”

“Khang Giai Hào!”

“Đúng vậy, Khang Giai Hào, luật sư số một Giang Thành! Một luật sư nổi tiếng ở Trung Quốc! Nhưng mà… anh cho rằng chỉ có Khang Giai Hào thôi sao? Anh nhầm rồi, ngoài anh ta ra, còn có một Kỷ Văn, còn có một nhóm luật sư ưu tú mà Lâm Đồng đã thu thập từ khắp nơi, đặc biệt là Kỷ Văn này, đừng thấy cậu ta tuổi tác còn trẻ, không có kinh nghiệm gì. Trêи thực tế, tài năng mà cậu ta thể hiện ra đến cả Khang Giai Hào cũng không bằng. Khang Giai Hào hiện tại mỗi ngày đều đang ở bên cạnh Kỷ Văn, giúp đỡ lẫn nhau. Đồng thời Kỷ Văn cũng học được rất nhanh chóng, mặc dù ngoại trừ vụ kiện vụ kiện với Khang Giai Hào ra, cậu ta không có thành tích gì đáng kinh ngạc, nhưng theo điều tra của tôi, trình độ hiện tại của anh ta đã không còn thua kém Khang Giai Hào nữa! Hiện tại một Khang Giai Hào chúng ta đã không thể đối phó được, mà còn phải đối phó với sự kết hợp của Khang Giai Hào và Kỷ Văn …

Tôi có thể nói rằng trêи toàn bộ Trung Quốc, trừ nhóm ba luật sư lớn của Yến Kinh ra, không ai có thể chiến thắng một đội như vậy! “

“Vậy thì nếu chính là một trong ba luật sư lớn của Yến Kinh thì sao?” Tư Đồ Kính đặt ly rượu xuống, điềm đạm hỏi.

Xương Bá thở gấp, trái tim gần như nhảy lên cỗ họng, phải một lúc lâu sau mới cân thận dè dặt hỏi: “Ai vậy?”

“Đội Phương Thị Dân!” Tư Đồ Kính điềm đạm nói.

Sau khi Lâm Dương rời đi, Mã Hải một mình ngồi trong văn phòng, có thể nói là ngồi không yên.



Khang Giai Hào được Kỷ Văn gọi trở lại văn phòng luật sư và bắt đầu chuẩn bị tài liệu liên quan đến Tiêu Nghị.

Mọi chuyện đã phát triển đến mức này, bọn họ đương nhiên không thể có bất kỳ sự kiêng nễ nào, cá chết lưới hỏng cũng phải làm.

Nhưng Mã Hải biết rằng cho dù bây giờ Khang Giai Hào có đầy đủ chứng cứ thì cũng không thể lật đỗ được Tiêu Nghị, dù sao thì phía sau Tiêu Nghị còn có toàn bộ Nam Phái, Nam Phái chỉ cần kéo lên vài ngày, Dương Hoa có thể sẽ xảy ra khủng hoảng lớn.

“Mã Hải!”

Cánh cửa được đầy ra.

Từ Thiên, thân quấn đầy băng gạc, bước vào.

“Ò? Sao anh lại đến đây?” Mã Hải hồi phục suy nghĩ.

“Tôi tới tìm Lâm Đồng.”

“Lâm Đồng, anh ấy đi rồi.”

“Đi đâu vậy?”

“Tôi không biết, anh ấy không nói với tôi.”

“Như vậy sao…”

“Anh làm sao vậy?”

Thấy biểu hiện của Từ Thiên có gì đó không đúng, Mã Hải vội vàng hỏi một câu.

“Tôi muốn về Nam Thành!” Từ Thiên trầm giọng nói.

“Nam Thành xảy ra chuyện rồi sao?”

“Chuyện tôi nhập viện đã truyền đến Nam Thành. Máy thuộc hạ của tôi không thể ngồi yên được nữa. Bây giò cha tôi và anh trai đang cố gắng trấn áp bọn họ, nhưng tình hình có chút xấu.

Tôi phải về sớm một chút để trấn áp bọn họ, nếu không Nam Thành sẽ có thể đại loạn. ” Từ Thiên thở dài nói.

“Chuyện này sao… cũng được, anh về trước đi. Anh ở đây cũng không giúp được gì. Khi nào việc của công ty giải quyết xong xuôi, tôi sẽ nói cho Lâm Đồng biết chuyện của anh, tới lúc đó xem thử Lâm Đồng có giúp được gì không.”

“Không cần đâu, đây là chuyện của tôi. Không cần làm phiền Lâm Đồng. Nói ra cũng thật mắt mặt. Tôi vừa mới đi một lát, đám thuộc hạ đã làm ra chuyện náo loạn như vậy rồi. Đây là vấn đề của tôi.” Từ Thiên lắc đầu bất lực, sau đó nói với Mã Hải: “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Mã Hải, nếu như có thời gian rảnh, anh giúp tôi một chuyện, thay tôi nói chuyện với Lâm Đồng, nói anh ấy đến bệnh viện xem thử.”

“Xem cái gì?”

“Đương nhiên là cháu gái của tôi rồi!” Từ Thiên thở dài, “Mấy ngày nay nó đều không ăn uống gì.

Mã Hải nghe thấy, nhẹ nhàng gật đầu.

Chuyện của Từ Sương Huyền anh ta cũng từng nghe qua rồi, cả người từ trêи xuống dưới đều bị liệt, chuyện này đổi lại là ai đều không thể chấp nhận được, huống chỉ là một cô gái trẻ?

Từ Thiên vội vàng rời đi.

Mã Hải tiếp tục ngồi trong phòng làm việc, hồi hộp chờ đợi tin tức.

Ngồi một lúc lâu, cuối cùng ông ta cũng không kiềm chế được nữa nên đã ngủ trêи ghế sô pha.

Tuy nhiên, sáng sớm hôm sau, trời vừa mới sáng …



Cốc cốc cố!

c Có tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

“Tổng giám đốc Mãi! Tổng giám đốc Mã! không hay rồi!”

Mã Hải bừng tỉnh lập tức vội vàng mở cửa, lại nhìn thấy thư ký đã xông vào, lo lắng nói: “Tổng giám đốc Mã, vừa rồi có điện thoại từ nhà máy, nhà máy của chúng ta … bị phong tỏa rồi!”

“Cái gì?”

Mã Hải sắc mặt tái nhọt, hệt như trời sụp xuống.

“Mau, lập tức thông báo cho Khang Giai Hào, bảo bọn họ tức tốc đến nhà máy, lập tức chuẩn bị xe, đi cùng tôi một chuyến!”

“Vâng …vâng Mã Tổng!”

Cô thư ký vội vàng xuống thu xếp.

Trong chốc lát, một chiếc ô tô phóng nhanh về phía hai nhà máy sản xuất dược phẩm của Dương Hoa.

Khi Mã Hải vội vàng chạy tới nhà máy, toàn bộ nhà máy đã đóng cửa, rất nhiều người mặc đồng phục đi ra đi vào, một số lượng lớn công nhân đang tụ tập.

Nhà máy đã hoàn toàn bị tê liệt.

Làm sao có thể như vậy?

Mã Hải sắc mặt đờ đẫn, ngây người nhìn cảnh này.

Lúc này, một chiếc xe cảnh sát khác dừng lại trước nhà máy.

Hai cảnh sát xuống xe.

“Xin hỏi anh có phải là giám đốc Mã Hải của tập đoàn Dương Hoa không?” Một nhân viên cảnh sát hỏi.

“Là tôi, đồng chí, có chuyện gì sao?” Mã Hải cố hết sức kiềm chế lại cảm xúc thấp thỏm của bản thân mà hỏi.

“Chúng tôi đã nhận được báo cáo rằng anh bị tình nghỉ tham gia sản xuất thuốc giả cho tập đoàn Dương Hoa. Mời theo chúng tôi một chuyến, tiếp nhận điều tra.”

“Cái này…”

Mã Hải sửng sốt, còn muốn nói cái gì đó, nhưng đã bị cảnh sát đưa lên xe.

– “Tổng giám đốc MãI” Cô thư ký lo lắng gọi.

“Nhanh thông báo cho Khang Giai Hào, và Lâm Đồng!” Mã Hải hét lên, sau đó chiếc xe đã rời khỏi đây.

Ngoài cổng.

Một nhóm người đứng đây, quan sát tất cả mọi thứ.

“Tư Đồ thiếu gia, bây giờ anh hài lòng rồi chứ?” Tiêu Nghị mỉm cười hỏi.

“Hài lòng, rất hài lòng! Nhưng vẫn chưa đủ!” Đôi mắt của Tư Đồ Kính hung ác, lạnh lùng nói: “Hôm nay, tôi muốn Dương Hoa bị huỷ diệt hoàn toàn! Phương Thị Dân đã đến chưa?”

“Đã xuống máy bay rồi!”

“Được rồi, lập tức bắt đầu đi!”