*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Thần Y Lâm … Lâm thần y sắp đến bệnh viện sao?” Hoa Mãn Thần ngắn người.

Tô Nhan và Tô Quảng đều bị kinh ngạc không nói nên lời.

“Bệnh tình của bà Trương không mấy khả quan, cuộc phẫu thuật của chúng tôi cũng chỉ có thể ồn định tạm thời cho bà ấy, nếu như muốn chữa trị thì nguy cơ rất cao, nhưng nếu có Lâm thần y ra tay, bà Trương nhất định sẽ có thể xoay chuyển biến nguy thành an, cô Tô, bệnh viện của chúng tôi sẽ không từ bỏ mọi bệnh nhân, nhưng chúng tôi không thể làm gì được vết thương của cô Trương, lúc này chỉ có thể trông cậy vào Lâm thần y. Bệnh viện hy vọng cô đến giải thích rõ tình hình cho Lâm thần y, hy vọng cô có thể nắm lấy thật tốt cơ hội này! ” Chủ nhiệm nói.

Tô Nhan vẫn có chút bối rối.

Hoa Mãn Thần vội vàng kéo chủ nhiệm lại.

“Có chuyện gì vậy, chủ nhiệm? Đang yên đang lành, tại sao Lâm thần y lại tới đây khảo sát? Có phải là các anh đã nhằm lẫn cái gì không?” Hoa Mãn Thần trợn to mắt hỏi.

“Không thể nào nhầm lẫn được. Tuy rằng cuộc gọi của Hiệp y khoa đến rất đột ngột, nhưng cái này không thể sai được.” Chủ nhiệm mỉm cười bước đi.

Khi Hoa Mãn Thần vừa nghe thấy điều này, ngồi phịch xuống ghê.

Bác sĩ kia hào hứng chạy ra, hiển nhiên là dự định chuẩn bị một chút để có thể nhìn thấy thần tượng của mình.

ï Tắt nhiên, Tô Nhan là người kinh ngạc nhát.

Cô trợn tròn đôi mắt vô cùng kinh ngạc nhìn Lâm Dương.

“Là anh đã làm sao? Anh … quen biết Lâm thần y sao?” Cô không thẻ tin được hỏi.

“Làm sao có thể là anh ta?” Hoa Mãn Thần lập tức cướp lời nói: “Chắc chắn anh ta đã nhận được tin tức, biết được hôm nay Lâm thần y người ta sẽ đến, nên mới nói ra lời như vậy!

Hơn nữa Lâm Dương, tôi nói cho anh biết! Anh nói là anh mời Lâm Thần y! Nhưng đợi lát nữa Tiểu Nhan đi cầu xin Lâm thần y, vì vậy theo nguyên tắc mà nói, Lâm thần y không phải là do anh mời. Nếu thực sự muốn nói về chuyện thắng thua, vậy thì cũng là anh đã thua rồi! Anh đã thua rồi! “

Khi những lời này rơi xuống, Tô Nhan và Tô Quảng đều gật đầu.

Những gì Hoa Mãn Thần nói cũng có lý.

Lâm thần y từ trong chiến tranh Trung-Hàn, đã lâu sau đó không có tin tức, bên ngoài có rất nhiều người đồn đại Lâm thần y chính là chủ tịch Lâm của tập đoàn Dương Hoa, nhưng trước mắt hoàn toàn không có bằng chứng chính thức nào cả, vì vậy cũng có rất nhiều người không cho rằng hai người chính là một.

Làm sao Lâm Dương có thể quen biết được một người như Lâm thần y?

Nhưng một khắc tiếp theo, Lâm Dương đột nhiên nói: “Có phải là tôi mời hay không chuyện này không phải rất đơn giản sao?

Lâm thần y đến rồi! Hỏi thử anh ta, không phải sẽ biết được sao?”

Câu nói này giống như một nhát dao, ngay tức khắc đâm thẳng vào trái tim Hoa Mãn Thần!

Anh ta mở miệng nhưng một câu cũng không nói ra được.

Tô Nhan cũng với vẻ mặt kinh ngạc.

Lâm Dương đã có lời thề sắc son như vậy, không lẽ thật sự có thể mời được thần y danh tiếng chắn động trong nước kia đến được sao?

“Tiểu Nhan, em hãy chăm sóc cho bồ thật tốt. Trước tiên anh sẽ quay lại phòng khám của Lạc Thiên để giúp đỡ. Lát nữa Lâm thần y sẽ đến, đương nhiên sẽ tiến hành phẫu thuật cho mẹ. Em yên tâm đi!”

Lâm Dương nói xong liền đi ra khỏi bệnh phòng.

“Lâm Dương!”

Tô Nhan hét lên một tiếng, nhưng người đã đi xa rồi.

Hoa Mãn Thần sắc mặt vô cùng khó coi, chỗ xanh chỗ trắng, anh ta cũng không ở lại lâu, vội vàng rời khỏi bệnh phòng.

“A Dũng!”

Sau khi rời khỏi bệnh phòng, Hoa Mãn Thần lập tức gọi cho tài xế của mình.

“Cậu chủ, có chuyện gì vậy?”



“Trước đó anh gọi điện cho bó tôi, bố tôi đã nói thế nào?” Hoa Mãn Thần lạnh lùng hỏi.Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần - Chương 148: Ngăn cảnChàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần - Chương 148: Ngăn cản

Chuyện này nếu như để ông chủ biết được, ông ấy và cậu chủ sẽ chịu không nỗi…

“Đồ ngốc, ra tay bí mật chút thì sẽ không sao chứ gì?” Hoa Mãn Thần tức giận nói: “Tóm lại anh nhanh chóng sắp xếp cho đám người anh Lang ra tay. Lâm Thần Y sắp đến bệnh viện thành phố rồi. Tôi muốn anh ta phải nằm xuống tại bệnh viện thành phố ngay hôm nay. Hiểu chưa? “

“Cái này … vâng …” tài xế gật đầu một cách khó khăn.

“Lâm thần y xảy ra chuyện, thời gian điều trị tốt nhất bỏ lỡ, Trương Tinh Vũ cũng sẽ kết thúc rồi. Tới lúc đó Tô Nhan chắc hẳn rất đau lòng, cho rằng là Lâm Dương đã trì hoãn chuyện điều trị của mẹ cô ấy. Vậy thì, cuộc hôn nhân của bọn họ chắc chắn sẽ chấm dứt. Chỗ đau lòng này, tôi sẽ nhân cơ hội mà lọt vào, cô gái này tôi còn không bắt được sao? “

Hoa Mãn Thần híp mắt, trong con ngươi tràn đầy kɧօáϊ cảm, dường như anh ta đã nhìn thấy được dáng vẻ Tô Nhan nằm ở trêи giường chờ anh ta.

Sau khi rời khỏi bệnh viện thành phó, trước tiên Lâm Dương trở về công ty khôi phục lại dáng vẻ ban đầu của mình, cũng chính là dáng vẻ của chủ tịch Lâm, sau đó đội mũ, lên xe, cùng với Mã Hải hướng đến bệnh viện thành phố.

Anh thực sự không muốn công bố danh tính của mình cho Tô Nhan.

Trong trường hợp đó, Yến Kinh nhất định sẽ để ý đến anh, điều này cực kỳ bát lợi cho kế hoạch sau này của anh.

Mục đích của anh là lật đỗ nhà họ Lâm và trả thù cho mẹ mình!

Trước khi bước này còn chưa thành công, anh không thể đề lộ bản thân quá nhiều.

Chỉ là vì mọi chuyện đã đến nước này, nên lộ ra một chút thủ đoạn rồi.

Xe đi được nửa đường, Lâm Dương nhận được một cuộc điện thoại, là của Hiệp hội Y khoa Giang Thành, lần này đến Bệnh viện Nhân dân thành phó, Hiệp hội Y khoa cũng sắp xếp vài người tới học hỏi.

Bọn họ đã nhận được tin tức nói Lâm thần y sẽ ra tay, đối với bọn họ mà nói, cơ hội học hỏi này là vô cùng quý giá.

Lâm Dương không từ chối, liền gặp mặt người của Hội Y học ở trước cầu bắc qua sông, hai xe trực tiếp đi dọc theo con đường ven sông.

Nhưng đi được không lâu sau…

bùm!

Một tiếng động lạ phát ra.

Lâm Dương và Mã Hải trêи xe thân đỗ tới trước rồi mới ổn định lại.

“Có chuyện gì vậy?” Lâm Dương cau mày hỏi.

“Bị người ta đụng vào đuôi xe rồi!”

Mã Hải rối rắm nói xúi quầy, lập tức mở cửa xuống xe.

Đúng lúc này, một người đàn ông đầu ngắn đeo kính cũng từ chiếc xe thương vụ màu đen phía sau bước xuống.

“Xin lỗi, thật xin lỗi! Tôi hơi mất tập trung, thật xin lỗi!” Người đàn ông xuống xe liên tục xin lỗi, sau đó đưa cho Mã Hải một điều thuốc.

“Không sao, không sao, hiện tại tôi đang rất gấp, lát nữa sẽ giao cho đoàn cảnh sát giao thông xử lý.” Mã Hải liếc nhìn xe, thấy cũng không nghiêm trọng lắm cũng không định nghiên cứu sâu.

Lâm Dương ở hàng ghế sau liếc mắt nhìn người đàn ông đó, đột nhiên giống như nhìn thấy cái gì đó, sắc mặt trầm xuống, thấp giọng nói: “Mã Hải, mau quay lại!”

“Cái gì?”

Mã Hải sửng sốt.

Nhưng một giây tiếp theo, người đàn ông đeo kính đó đột nhiên bóp cổ Mã Hải, trực tiếp kéo ông ra phía sau xe, cùng lúc đó, bốn, năm người đàn ông to lớn từ trong xe thương vụ lao xuống, bọn họ ai nấy đều như thỏ xông về phía Lâm Dương.

Lâm Dương ánh mắt lạnh lùng.

“Hoa Mãn Thần gọi các anh đến đây đúng không?”



“Đừng nói nhảm nữa, đưa anh ta lên xe, nhanh!”

Một người đàn ông thắt bím sau lưng hét lên.

“Vâng, anh Lang!”

Mấy người xông tới, lập tức mở cửa xe của Lâm Dương, lôi anh xuống xe.

Nhưng ngay khi cánh cửa vừa mở ra.

Lâm Dương một chân đá tới.

Bùm!

Có một âm thanh khó chịu vang lên.

Người đàn ông không kịp phòng bị, bị đá vào ngực, văng ra ngoài, ngã nặng xuống lề đường phía sau, ngất xỉu tại chỗ.

“Cái gì?”

Anh Lang sững sờ.

“Hoa Mãn Thần đã làm như vậy, vậy thì đừng trách tôi! Là các anh ép tôi!”

Lâm Dương lạnh lùng nói, một tay dễ dàng đắm vào người đàn ông khác.

Người đàn ông vội vàng giơ tay chống cự.

Nhưng sức mạnh của cánh tay này đã vượt qua tất cả, làm gãy cánh tay của anh ta chỉ trong tích tắc và đập vào mặt anh ta.

Răng rắ!

c Người đàn ông mặt mày tan nát ngay tại chỗ, lật người trêи không sau đó ngã xuống đất, không ngồi dậy nỗi.

Thật tàn nhẫn!

Đồng tử của đám người Anh Lang giãn ra, trêи mặt lộ ra vẻ kinh hãi.

Những người này đều là lính đánh thuê đã giải ngũ của quốc tế, lại bị đối phương một quyền một cước đánh ngã sao?

Chuyện này là thế nào vậy? Không phải cậu Hoa nói đối phương chỉ là một bác sĩ sao? Tại sao sức chiến đấu lại kinh khủng đến như vậy?

Loảng xoảng!

Lúc này, cửa xe đã được mở ra hoàn toàn.

Lâm Dương xuống xe với vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, sải bước đi về phía anh Lang kia.

Anh Lang thở gấp, nhưng cũng không lo sợ mà hạ giọng nói: “Là người luyện võ sao, không được nương tay!”

Ngay khi giọng nói cất lên, mọi người toàn bộ đều hướng về phía eo của bọn họ.

Kendgl Một con dao sắc bén xuất hiện trong tay bọn họ!

“Anh Lâm, cần thận!” Mã Hải bị kéo lên xe lo lắng hét lên.

Nhưng giây tiếp theo …

Vút vù vùi!

Vô số ánh sáng lạnh như sao băng bay ra khỏi tay Lâm Dương, xuyên qua một cách chuẩn xác vào nhóm người kia.

Ngay lập tức, tất cả mọi người tại hiện trường ngoại trừ Anh Lang ra đều không thể di chuyển …