Sáng sớm Tô Nhan đã chạy đến nhà ga đón người, còn về phần Lâm Dương, anh vẫn còn đang nằm ngủ trêи ghé sô pha.

Chờ đến khi Trương Tình Vũ chạy về đến nhà, dường như bà ta đang ở trong tình trạng sắp bùng nỗ.

“Lâm Dương!”

Trương Tình Vũ hét lên một tiếng chói tai.

Lâm Dương giật mình, bỗng nhiên nhảy dựng lên từ trêи ghế sô pha, chờ đến khi nhìn thấy người tới mới dụi mắt nói: “Mẹ, mẹ đã về rồi sao?”

“Cậu còn gọi tôi là mẹ sao?”

Trương Tình Vũ nỗi giận đùng đùng nói: “Sao cậu có thể làm như vậy được? Để cho Tiểu Nhan đi đón tôi, còn cậu lại ở nhà ngủ sao? Cậu cũng thật là an nhàn! Cậu thật sự nghĩ rằng cậu là người lớn nhất gia đình này sao?”

“Mẹ, tối hôm qua Lâm Dương về muộn, mẹ cũng đừng trách anh ấy.”

Tô Nhan đứng bên cạnh vội vàng khuyên.

Cô cũng từng trách mắng Lâm Dương rồi, nhưng cô lại không thể chấp nhận được việc để người khác trách mắng Lâm Dương.

“Con đấy, chính là quá tốt bụng! Giống mẹ, cho nên mới phải gả cho một kẻ vô dụng như thế! Số mệnh mẹ con chúng ta cũng thật là khổ, mẹ phải gả cho loại rác rưởi như bố của con, mà con lại gả cho tên rác rưởi Lâm Dương này, đây chính là số mệnh!”

Trương Tình Vũ thở dài, nói xong lại không nhịn được mà lau nước mắt.

Tô Nhan vội an ủi.

“Được rồi vợ ơi, sáng sớm cũng đừng khóc lóc gì cả, chúng ta nhanh chóng về nhà cũ đi, nếu không lát nữa mẹ sẽ sốt ruột.”

Bên cạnh một người đàn ông trung niên đeo kính gọng đen không nhịn được nói.

Đó chính là bố của Tô Nhan, Tô Quảng, thái độ làm người của ông cũng rất thành thật, không có tâm kế gì, bây giờ đang đi làm ở trong một ngành nào đó, chỉ là một người nhân viên bình thường, ban đầu ông cũng giống như Tô Bắc, Tô Cối, cũng đi làm ở trong tập đoàn Thịnh Hoa của nhà họ Tô, quan tâm đến sự nghiệp của gia tộc, nhưng bởi vì tính cách thật thà này của ông, cho nên ông mới bị đám người Tô Bắc đá ra khỏi công ty, chỉ là mỗi tháng sẽ chia cho ông một số tiền hoa hồng ít đến đáng thương, nếu không phải do Trương Tình Vũ cứng cỏi, chỉ sợ ngay cả số tiền hoa hồng này cũng không lấy được.

“Câm miệng! Nơi này có phần cho ông nói chuyện hay sao?”

Trương Tình Vũ trừng mắt nhìn một cái.

Tô Quảng sợ đến mức co rụt cổ lại, không dám hé răng.

Ông nổi tiếng là sợ vợ, cả cái tiểu khu này ai cũng biết.

Trương Tình Vũ hừ lạnh một tiếng, sau đó lại chỉ vào Lâm Dương nói: “Lâm Dương, cậu nghe đây cho tôi, về sau sớm muộn gì cũng sẽ phải ly hôn với Tiểu Nhan, nếu không phải do ông nội cố ý bắt hai người kết hôn, cậu cho là cậu có thể đi vào cửa nhà tôi được sao?”

Vẻ mặt Lâm Dương rất bát đắc dĩ.

Những lời này cũng không biết là Trương Tình Vũ đã nói với anh bao nhiêu lần rồi.

“Lâm Dương, anh kiên nhẫn một chút, chắc là mẹ lại bị bà nội chọc cho tức giận rồi.”

Tô Nhan chần chờ một lát, sau đó nhỏ giọng nói.

“Bị ức hϊế͙p͙? Phải chịu tức giận gì chứ? Bà của con còn dám chửi gì mẹ chứ? Cho đến bây giờ đều là mẹ bắt bọn họ phải xem sắc mặt, bọn họ còn dám khoa tay múa chân với mẹ sao?

Bọn họ định làm phản hay sao?”

Trương Tình Vũ nóng nảy, giọng điệu đề cao đến quãng tám.

Bà ta có tiếng là coi trọng mặt mũi, cả tiểu khu này ai cũng biết.

“Vâng vâng vâng.”

Lâm Dương cười khỗ gật đầu.

Trương Tình Vũ tiếp tục răn dạy.

Nhưng mà Lâm Dương cũng đã lười nghe, tự lấy cớ mình phải rời giường đánh răng.

Trương Tình Vũ thấy thế, răn dạy lại càng thêm hăng.

Nhưng mà một lát sau bà ta lại tự mình yên tĩnh lại.

Bà ta đã quen rồi, Lâm Dương cũng đã quen rồi.



“Đánh răng rửa mặt nhanh lên, ăn xong sớm một chút để còn đi sang bên bà nội của con nữa!”

Lúc này, Tô Quảng cũng nói một câu.

“Là bà nội bảo hai người đến đây gọi tôi đi sao?”

Lâm Dương vắt chiếc khăn mặt lên trêи giá rồi nói.

“Suốt đêm hôm qua bà nội đã ký mấy cái hợp đồng rồi, hôm nay cũng có khách quý đến nhà cũ, bà ấy bảo cậu phải xuất hiện!”

Sắc mặt Trương Tình Vũ trầm xuống, lạnh lùng nói.

Bàn tay nhỏ bé đang nấu mì của Tô Nhan cứng lại, kinh ngạc nhìn Trương Tình Vũ.

“A2”

Khóe miệng Lâm Dương giơ lên, cười nói: “Nhà họ Tô phát đạt ghê? Thế mà còn có nhiều ông chủ tìm đến cửa như vậy sao? Bà cụ nằm mơ cũng muốn để cho nhà họ Tô xâm nhập vào trong hàng ngũ những thế gia hàng đầu của thành phố Trường Giang, bây giờ xem ra, giấc mộng này của bà ấy sắp thành hiện thực rồi!”

“Nói ít thôi, ăn nhanh đi để còn xuất phát!”

Trương Tình Vũ hừ lạnh nói, vội vàng chạy đi tắm rửa.

Hai người vừa mới xuống tàu, nên sửa sang lại một chút.

Tô Nhan bưng một bát mỳ vừa mới nấu xong lên, Lâm Dương cũng không khách khí, ngồi xuống ăn luôn.

“Những người đó đến tìm bà nội để hợp tác, hơn phân nửa là vì muốn thông qua bà nội để bắt một con đường sang anh, muốn tham gia vào hạng mục của khu Thanh Sơn đúng không?”

Tô Nhan nhìn Lâm Dương ăn từng ngụm mỳ lớn, không nhịn được mà nói.

“ÙƑ:?

Lâm Dương trả lời một cách mơ hồi.

“Thế ý của anh là gì đây?”

“Không dây dưa với em gái mưa.”

“Hả?2”

“Không liên quan gì đến anh.”

“Vậy bây giờ phải làm cái gì đây? Bà nội đã đi lại với những người đó rồi, chỉ sợ là hợp đồng cũng đã ký được vài bản rồi…”

Tô Nhan lo lắng nói.

“Anh nói là, chuyện này không liên quan đến anh.”

Lâm Dương nuốt hết đồ ăn trong miệng xuống, buông bát đũa rồi nói: “Vợ à, anh phải đính chính lại với em một chút, cỗ đông thật sự của hạng mục khu Thanh Sơn cũng không phải là anh, anh cũng không có nhiều tiền như vậy, tối hôm qua Ninh Long chỉ cho anh chút mặt mũi mà thôi, trêи thực tế anh cũng không thể sắp xếp cho hạng mục khu Thanh Sơn được, cho nên bà cụ Tô đã nghĩ sai rồi.”

Tô Nhan vừa nghe thế, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhọợt đi, bàn tay cầm chiếc đũa đã nhẹ nhàng run rấy.

Cô còn định nói cái gì nữa, nhưng cô cũng không biết phải mở miệng như thế nào.

Trong một số chuyện, quả thật là Lâm Dương sẽ giúp Tô Nhan, thậm chí chính anh chịu chút oan ức cũng không có vấn đề gì, nhưng với loại chuyện này, anh không có nghĩa vụ, mà nó cũng không quan trọng.

Lâm Dương đảo mắt liếc nhìn cô một cái, thản nhiên nói: “Cho nên lát nữa anh cũng sẽ không đến nhà cũ nhà họ Tô, em có thể đi cùng với bố mẹ, thừa dịp lỗ hổng của bà cụ Tô vẫn chưa quá lớn, bảo bà ấy nhanh chóng rút lại đi, nếu không để cho mọi chuyện ngày càng nghiêm trọng, chờ đến khi không thể cứu vãn được nữa, thì nhà họ Tô cũng sẽ xong đời.”

Nói xong, Lâm Dương thu dọn lại chén bát, sau đó ngồi lên ghế sô pha tiếp tục xem TV.

Tô Nhan có chút ngắn người.

Một lát sau, giọng nói sang sảng của Trương Tình Vũ lại vang lên, biết được Lâm dương không đi nhà cũ, bà ta lại hùng hùng hỗ hổ, giống như là một người đàn bà chanh chua.

Nhưng mà cũng may là Tô Nhan đã lôi bà ta đi.

Ba người lái xe đi, có chút không yên lòng mà đi về phía nhà cũ.

Lâm Dương không đến, Trương Tình Vũ vẫn đang nghĩ nên bàn giao với bà cụ như thế nào.



Tô Nhan lại đang suy nghĩ nên ngăn bà cụ lại như thế nào.

Tô Quảng tiếp tục ngây ngốc.

Nhà họ Tô.

“Cái gì? Tên khốn Lâm Dương kia thế mà lại không đến?”

Tô Trương Dương đang mặc một bộ đồ tây hãng Armani, gương mặt tối sầm lại hừ lạnh rồi nói: “Bà nội mời cậu ta đến đây, thế mà cậu ta còn bày đặt sĩ diện?

Đây không phải là làm phản hay sao?”

Tối hôm qua bà cụ Tô đã ký một hơi bảy hạng mục, Tô Bắc tiếp nhận bốn hạng mục, bốn hạng mục này để cho người nào đó tùy tiện làm cũng có thể lãi được một triệu, để tự thưởng cho chính mình, tối ngày hôm qua Tô Trương Dương đã mua một bộ đồ tây hãng Armani có giá chục nghìn tệ.

“Đúng vậy, đừng có tưởng rằng cậu ta quen biết với nhà họ Ninh và nhà họ Từ thì có thể lên trời được, nói luôn rằng bây giò cậu ta vẫn là người đến ở rễ ở nhà họ Tô chúng ta!”

Tô Mĩ Tâm cũng lên tiếng một cách kỳ quái.

Tô Dư đứng bên cạnh cũng mở miệng nói: “Mĩ Tâm, nói như vậy không tốt lắm đâu, Lâm Dương chính là đại cỗ đông của hạng mục khu Thanh Sơn đấy…”

“Đại cỗ đông thì giỏi lắm sao? Anh ta lớn hay là bà nội lớn?

Chẳng lẽ bây giò anh ta gặp may mắn, thì có thể không quan tâm đến bề trêи nữa sao?”

Tô Mĩ Tâm đề cao giọng lên đến quãng tám nói.

Tô Dư không nói gì.

Lúc này Trương Tình Vũ mới biết được tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, khiến bà ta bị sốc trong thời gian ngắn.

Tô Bắc, Tô Thái cũng chưa đến, dường như là đang đi ra ngoài để qua lại với những ông chủ kia, nơi này cũng chỉ có vợ con của bọn họ và bà cụ Tô.

“Cho nên, Nhan Nhị, tên ranh con Lâm Dương kia định mặc kệ chúng ta hay sao?”

Bà cụ Tô tức giận nên sắc mặt cũng không được tự nhiên lắm.

“Bà nội, thừa dịp chuyện này vẫn còn chưa ầm ï lên, lỗ hổng này vẫn còn có thể khống chế được, chúng ta nên nhanh chóng ngăn lại đi!”

Tô Nhan lo lắng nói: “Nếu như cứ để chuyện này phát triển thêm, chỉ sợ sẽ không thể cứu vãn được!”

“Đây chính là cơ hội để cho nhà họ Tô chúng ta vùng lên, sao có thể cứ buông tha như vậy được?”

“Nhưng mà…Bà nội…”

“Nhan Nhi, cháu không cần phải nói nữa, chuyện đã làm rồi, sao bà nội có thể thu tay lại được chứ? Hơn nữa, tính cách của tên Lâm Dương này như thế nào bà vẫn hiểu được, trong ba năm nay tính cách cậu ta như thế nào các cháu còn không biết sao? Tính tình yếu đuối, còn có chút nóng nảy, hơn nữa ý chí cũng không kiên định, tuy rằng không biết cậu ta đã dùng cách gì để trở thành cổ đông lớn nhất, nhưng bà nội tin rằng, đến khi nhà họ Tô chúng ta đến thời điểm máu chốt, thì cậu ta nhất định sẽ không thấy chết mà không cứu!”

“Bà nội, ý của bà là…”

“Cứ to gan mà làm, không cần băn khoăn gì hét! Lâm Dương sẽ ra tay! Đôi mắt nhìn người của bà nội sẽ không lầm đâu! Bà không tin kẻ này có thể trơ mắt nhìn nhà họ Tô xong đời, cậu ta chính là người ở rễ nhà họ Tô, nếu như nhà họ Tô chúng ta không còn, cậu ta còn có thể sống tốt được không?”

“Bà nội, bà không thể làm như vậy được!”

Tô Nhan gấp đến mức sắp khóc luôn rồi.

Nhưng bà cụ lại giả vờ mắt điếc tai ngơ.

Nhìn thái độ này của bà, bộ dạng giống như là đã nắm chắc được Lâm Dương rồi vậy.

Tô Nhan vội vàng khuyên răn, cuối cùng vẫn không có tác dụng.

“Tình Vũ, trở về hãy làm công tác tư tưởng cho Lâm Dương!

Mẹ biết cậu ta vẫn còn yêu Tiểu Nhan, nói cho cậu ta biết, nếu như dám không nghe theo ý của nhà họ Tô, thì ngay lập tức sẽ khiến cho cậu ta ly hôn với Tiểu Nhan, đến lúc ấy nhất định cậu ta sẽ chịu thua!”

“Vâng, mẹ chồng.”

“Trở về đi.”

Bà cụ vung tay lên, trực tiếp chống gậy rời đi.

Tô Nhan ngơ ngác nhìn bóng dáng bà cụ, cả người đều là hoang mang lo sợ….