Lâm Dương từ bãi đỗ xe của “Khách sạn lớn Thiên Duyệt”

bước vào cửa chính.

Dọc theo đường đi có thể nhìn thấy không ít siêu xe. BMW, Audi chỉ là loại xe tầm thấp, Land Rover Jaguar cũng không được lên mặt bàn, dù sao thì những chiếc xe thể thao như Lamborghini hay McLaren cũng không ít, thậm chí anh còn thầy cả một chiếc Rolls-Royce Silver phiên bản kéo dài, cả Giang Thành không có được mấy chiếc.

“Có vẻ như khách sạn này mở ra cho những kẻ có tiền.” Lâm Dương nghĩ trong lòng, ánh mắt khinh thường của bảo vệ ở cửa trước mặt cũng bình thường trở lại.

“Thưa ngài, khách sạn Thiên Duyệt cũng chúng tôi đã được người ta đặt riêng, tạm thời không mở cho người ngoài, thực xin lỗi.” Một cô gái mặc sườn xám tiếp khách ở cửa mỉm cười nói.

“Tôi được cô Anna mời đến tham gia tiệc rượu.” Lâm Dương nói.

Hai mắt của cô gái tiếp khách sáng lên, vội vàng nói: “Vậy ngài có phải là cậu Lâm Dương không ạ? Mời vào mời vào, cô Anna nói cô ấy tạm thời có một số việc, một lát nữa sẽ tới, xin ngài chờ đợi một lát.”

“Được, cảm ơn.” Lâm Dương đi vào.

Tiệc rượu đã bắt đầu.

Âm nhạc du dương trong phòng tiệc sang trọng vang lên.

Tiệc rượu này theo hình thức tự mình phục vụ, mọi người lầy thức ăn một cách có trật tự, cả nam lẫn nữ mặc quần áo lộng lẫy cầm ly rượu nói chuyện với nhau, không khí rất là hài hòa.

Nơi này từ dụng cụ ăn, nguyên liệu nấu ăn đến bàn ghé, không có thứ nào không lộ ra sự sang trọng, thậm chí người phục vụ ăn mặc cũng rất đẹp đẽ.

Đây chỉ là khúc nhạc dạo của tiệc rượu thôi.

Chủ bữa tiệc còn đang chuẩn bị, những người khác đã đến có thể lấy chút rượu và đồ ăn lót dạ trước.

Lâm Dương không ăn cơm chiều, thấy Anna chưa đến, anh liền lấy cả một mâm tràn đầy đồ ăn, ngồi ở một chỗ trong góc để ăn.

“Lâm Dương?”

Giọng nói kinh ngạc vang lên.

Nghe thấy giọng điệu nhẹ nhàng và quen thuộc này, ngược lại Lâm Dương không khỏi bất ngờ.

Anh quay đầu lại, nhìn thấy hai người phụ nữ đứng bên cạnh, một người chính là chủ xe Porsche 718 màu đỏ trước đó, còn một người khác, chính là vợ của anh Tô Nhan.

Giờ phút này Tô Nhan mặc một bộ lễ phục dạ hội màu đen, tạo cho người ta cảm giác lạnh lùng và cao quý, phối hợp với làn da trắng nõn của cô, khiến cho cô trở thành tiêu điểm của cả bữa tiệc rượu, vô số ánh mắt xung quanh hầu như vẫn luôn : dừng trêи người cô, chưa từng rời mắt.

Lâm Dương buông dao nĩa trong tay xuống, mở miệng nói: “Không phải em nói đi bàn chuyện làm ăn sao? Tại sao lại ở đây?”

“Vấn đề này hẳn là tôi hỏi anh mới đúng! Tại sao anh lại chạy đến đây?” Sắc mặt của Tô Nhan hơi khó coi, tiền lại gần, đè thấp giọng nói: “Anh có biết đây là đâu không? Anh vào bằng cách nào? Có phải anh theo dõi tôi không?”

Tô Nhan nghĩ rằng Lâm Dương đi theo cô vào…

“Tiểu Nhan, người kia là ai?” Chị Mai ở bên cạnh đánh giá Lâm Dương, không nhịn được dò hỏi.

Tuy rằng Lâm Dương mặc vest giá rẻ, nhưng bắt kể là ngoại hình hay khí chất đều vô cùng xuất chúng, Tô Nhan nhìn quen gương mặt này của Lâm Dương rồi, trêи thực tế thì Lâm Dương vẫn được gọi một người đẹp trai đạt tiêu chuẩn.

“Chị Mai, vị này là…Chồng của em…” Tô Nhan do dự, cần thận nói.

“Chồng của em?” Chị Mai sửng sốt, cau mày: “Chị nhớ ra rồi, có phải là tên ở rễ đến nhà em ăn cơm mềm phải không?”

Tô Nhan vô cùng xấu hỗ.

“Sao em lại dẫn cậu ta đến?”



“Chị Mai, em cũng không biết anh ấy sẽ đến…” Tô Nhan khóc không ra nước mắt.

“Bây giờ đừng nói chuyện này, mau kêu cậu ta về đi! Nếu để cậu Sở thấy được, vậy thì không tốt.” Sắc mặt của chị Mai hơi trầm xuống nói.

“Này…Được rồi…” Tô Nhan khó xử đi tới, thấp giọng nói: “Lâm Dương, anh mau trở về đi.”

“Không phải em nói muốn bàn chuyện làm ăn sao? Cậu Sở kia là ai2” Khuôn mặt Lâm Dương không có biểu tình gì mà hỏi.

“Chờ tôi về rồi giải thích với anh.” Tô Nhan nóng nảy.

“Trở về? Không thể nói ở đây sao? Hơn nữa cũng không phải là anh theo em tới đây, anh được người ta mời tham gia tiệc rượu này.” Lâm Dương nói.

Anh cảm giác hình như Tô Nhan có chuyện gì đó gạt anh, mà…Nhát định có liên quan đến cậu Sở kia.

Tuy rằng tình cảm của Lâm Dương đối với Tô Nhan còn chưa nhiều đến mức gọi là khắc cốt ghi tâm, nhưng chung quy thì cô vẫn là vợ của anh.

Con người Lâm Dương ghét nhất chính là bị cắm sừng, nếu việc này không làm rõ, sao anh có thể rời đi?

“Được người ta mời đến? Hừ, Lâm Dương, cậu đừng có ở đây khoác lác, cậu là cái thứ gì, toàn bộ Giang Thành ai mà không biết? Loại trường hợp này cậu có thể tới sao? Nhanh lên đi, đừng làm chậm trễ Tiểu Nhan!” Chị Mai ở bên cạnh nhìn không vừa mắt, trực tiếp đi tới mắng.

Lâm Dương nhăn mày lại, trực tiếp cầm lấy dao nĩa bên cạnh ăn hết thức ăn.

Anh không giỏi cãi nhau với phụ nữ, cũng không thức thời.

“Cậu…” Nhìn thấy Lâm Dương làm lo mình, chị Mai tức giận đến đỏ mặt, cả người run lên.

“Chị Mai, nếu không thì để anh ấy ở lại ăn chút gì đó đi, muộn một chút anh ấy sẽ đi về.” Tô Nhan thấy không khuyên được Lâm Dương, chỉ có thể thỏa hiệp, vội vàng lôi kéo chị Mai nói.

“Đồ chó rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!” Chị Mai nghiến răng nghiến lợi, hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Dương, lạnh lùng nói: “Nếu cậu muốn ở lại đây, tôi đây sẽ để cậu ở lại, chỉ hy vọng lát nữa cậu đừng hồi hận!”

“Được, tôi chờ chị.”

Lâm Dương ưu nhã cầm một ly rượu vang đỏ rồi nhẹ nhàng uống một ngụm.

Chị Mai nỗi giận đùng đùng, vung tay trực tiếp rời khỏi.

“Chị Mai! Chị Mail”

Tô Nhan vội vàng muốn đuổi theo, nhưng cũng vô ích.

Bỗng nhiên cô quay đầu, khuôn mặt nhỏ tối sầm trừng mắt nhìn Lâm Dương.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Nếu em muốn người đầu tư hùn vốn để làm ăn thì không cần, anh có tiền.” Lâm Dương lấy ra một tắm thẻ ngân hàng từ trong túi, thản nhiên nói: “Ở đây có hai nghìn vạn, đủ cho em dùng làm vốn khởi nghiệp.”

“Đến lúc này, anh có thê đừng giả điên nữa được không!”

Bỗng nhiên Tô Nhan cầm lấy chiếc thẻ ngân hàng trêи bàn, hung hăng ném về phía Lâm Dương.

Cô chắc chắn không tin Lâm Dương có thể có máy nghìn vạn.

Hốc mắt của cô đỏ lên, vừa tức vừa giận.

Vì sao cô phải tới tham gia tiệc rượu này? Vì sao phải ăn mặc như vậy? Không phải vì gây dựng sự nghiệp, vì cuộc sống, vì duy trì gia đình nhỏ kia sao?

Trong lòng Tô Nhan vô cùng đau khổ và thất vọng.



Bản thân vất vả lắm mới tranh thủ được cơ hội này, chịu đựng mọi sự chua xót để làm mọi thứ, chồng của cô lại chỉ biết gây rồi, làm loạn…

Tô Nhan cảm giác bản thân sắp gục ngã.

“Cậu là… Tiểu Nhan?”

Lúc này, bất ngờ có một giọng nói vang lên.

: Tô Nhan âm thầm lau nước mắt, quay đầu qua, lại nhìn thấy mấy thiếu gia tiểu thư mặc quần áo lộng lẫy đứng phía sau mình.

“Tiểu Nhiễm, Trương Hi? Là mọi người sao?” Vẻ mặt của Tô Nhan kinh ngạc.

“Ha ha, xem ra tin đồn là sự thật.” Người phụ nữ tên Tiểu Nhiễm mặc lễ phục dạ hội trễ ngực cười bí ẩn: “Thật không ngờ chúng ta đã tốt nghiệp nhiều năm như vậy, lại có thể gặp mặt ở chỗ này.”

“Đúng vậy… Tớ cũng không ngờ, vừa rồi cậu nói tin đồn gì?”

“Ha ha, cậu thật sự không biết gì sao?” Người đàn ông mặc vest tên Trương Hi cầm ly rượu cười nói.

“Biết cái gì?” Vẻ mặt của Tô Nhan vẫn sững sờ.

Lại thấy Tiểu Nhiễm tiến lại gần hơn, đè thấp giọng nói: “Tiệc rượu này là làm vì cậu đấy!”

Lời này rơi xuống, Tô Nhan lập tức đơ ra.

Lâm Dương đang cắt bò bít tết cũng không khỏi nhíu mày, nhìn về phía Tiểu Nhiễm.

“Tiểu Nhiễm, chuyện này rốt cuộc là sao?” Tô Nhan dò hỏi.

“Hì hì, cậu không cần hỏi nhiều, một lát nữa cậu sẽ biết.” Tiểu Nhiễm thần bí chớp mắt: “Tớ bảo đảm buổi tối hôm nay, sẽ trở thành kỷ niệm không thể quên trong cuộc đời của cậu!”

“Thật sao…” Tô Nhan hơi bất an.

“Tiểu Nhan, chúng tớ thấy cậu vẫn luôn nói chuyện với người đàn ông này, anh ta là ai vậy?” Lúc này, ánh mắt của Trương Hi nhìn về phía Lâm Dương.

Khuôn mặt của Tô Nhan lộ vẻ khó xử.

Lâm Dương lập tức đứng dậy, thản nhiên nói: “Xin chào, tôi tên Lâm Dương, tôi là chồng của Tô Nhan.”

Nhưng lời này vừa rơi xuống, Trương Hi không chỉ không bắt ngờ chút nào, ngược lại còn dùng giọng nói cực kỳ khoa trương hô: “Cái gì? Anh chính là Lâm Dương tên ở rễ ăn cơm mềm của nhà họ Tô? Ái chà, thật là nghe danh không bằng gặp mặt! Hân hạnh hân hạnh!”

Tiếng kêu khoa trương này của anh ta lập tức thu hút ánh mắt chú ý của vô số người xung quanh.

“Ăn cơm mềm? Người này sao?”

“Thoạt nhìn lớn lên cũng không tệ lắm, hóa ra là tiểu bạch kiểm.”

*Tôi từng nghe nói về cậu ta, người này cưới được nữ thần Tô Nhan, kết quả ham ăn lười làm, là một tên vô dụng thực sự!”

Những người khách xung quanh khe khẽ nói nhỏ.

Lâm Dương nhíu mày lại, anh biết người này cố ý nói lớn tiếng như vậy là để khiến cho anh xấu hỗ.

Nhưng anh cũng không để ý.

Chỉ có điều đúng lúc này, Tiểu Nhiễm ở bên kia tiến lên vài bước, khuôn mặt không có biểu cảm gì nhìn Lâm Dương nói: “Lâm Dương đúng không? Tôi nhớ rõ tiệc rượu hôm nay không có mời anh, anh vào bằng cách nào?”

“Đây là tiệc rượu tư nhân, không được mời thì không thể vào, chúng tôi chỉ mời một mình Tiểu Nhan, cho nên anh không có tư cách ở đây, cút đi!” Trương Hi cũng híp mắt, trực tiếp la to.