“Diệp Thiên, em rất cảm ơn vì anh đã cứu em.

Em cũng không phủ nhận anh đã làm em cảm động, nhưng em không muốn lừa anh, em không thể khống chế hôn nhân của mình.

Nói thật với anh, ông nội em đang lên kế hoạch chọn rể cho em.

Mấy ngày nữa là đến ngày sinh của ông nội, ông sẽ chọn một chàng rể hiền để thành hôn với em.

Thế nên em rất xin lỗi vì đã lừa anh.

Tần Liên Tâm nghiêm túc nói với Diệp Thiên.

Lúc nói câu này, trong lòng cô rất bất đắc dĩ.

Có cô gái nào không ước ao tìm được một chàng trai mà mình thật lòng yêu đầu? Diệp Thiên là người con trai đầu tiên khiến cô rung động.

Thế nên cô cũng có ý định tiếp tục kết giao với Diệp Thiên, chẳng qua hiện thực quá nghiệt ngã.

Diệp Thiên thản nhiên cười nói: “Không sao đâu.

Anh có thể tham gia chọn rể, không chừng cũng sẽ có hy vọng cưới được em đấy “Ha ha ha!” Tần Liên Tâm bật cười: “Thôi đi, anh sống ở khu bình dân, ông nội em lại muốn chọn một cậu công tử nhà giàu, cho nên ông sẽ không cho anh tham gia chọn rể đâu”
Diệp Thiên lại tự tin cười đáp: “Đừng khinh thiếu niên nghèo.

Tay nghề chữa bệnh của anh có thể chữa khỏi mọi loại bệnh đấy.

Em cứ kêu ông nội em cho anh tham gia chọn rể đi.”
Tần Liên Tâm trợn mắt khinh thường, nhưng vẫn nói: “Được rồi, em sẽ thuyết phục ông nội cho anh một cơ hội.

Nhưng anh phải chuẩn bị tâm lý sẽ bị đào thải bất cứ lúc nào đấy nhé.

Cô không muốn khiến trái tim Diệp Thiên nguội lạnh.

Dù sao hắn cũng đã cứu mình mà.

“Được rồi, anh chắc chắn sẽ trở thành người ở rể nhà em” Diệp Thiên mỉm cười, đỡ Tần Liên Tâm dậy, sau đó hai người rời khỏi dốc thoải, đi lên đường cái
Bí bo bí bo...!
Tiếng còi báo động bỗng vang lên dồn dập.


“Cảnh sát đến rồi! Tuyệt quá Diệp Thiên! Chúng ta thoát hiểm rồi!” Tần Liên Tâm kích động nhảy nhót.

“Vốn đã thoát hiểm rồi mà.

Đám sát thủ kia đều bị anh cho nổ văng lên trời hết rồi.” Diệp Thiên nói.

Tần Liên Tâm: “...!“Đúng rồi, em còn chưa biết anh đã bỏ bom họ bằng cách nào đâu.” Tần Liên Tâm hỏi.

Diệp Thiên bèn kể lại cho cô nghe cả quá trình.

Tần Liên Tâm lập tức giơ cao ngón cái: “Không ngờ anh lại thông minh và dũng cảm đến thế.

Anh từng đi lính hả?" “Không.

Xem nhiều phim kháng chiến nên học được kỹ năng ném bom ấy mà.

Tần Liên Tâm lại cạn lời.

Thế mà cũng được à? Lúc này, một đoàn xe với một chiếc Rolls-Royce dẫn đầu, đằng sau là hơn hai mươi chiếc Mercedes-Benz S350 đỗ lại trước mặt Tần Liên Tâm và Diệp Thiên.

“Ông nội?” Thấy xe của ông nội, Tần Liên Tâm vui vẻ chạy tới.

Sau đó là một ông lão bước xuống từ ghế phụ của chiếc Rolls-Royce.

“Ông nội, cuối cùng ông cũng đến rồi! Cháu suýt nữa cho rằng không thể gặp ông lần nữa!” Tần Liên Tâm lập tức nhào vào lòng ông.

“Không sao là tốt rồi, cháu không có việc gì thì tốt rồi.

Ông lo gần chết.” Thân thể Tần Chí Thành run rẩy, cưng chiều vỗ về lưng Tần Liên Tâm, mừng đến mức rơi nước måt.

Hai ông cháu ôm nhau hàn huyện một phen.

Nghe Tân Liên Tâm kể xong, Tần Chí Thành mới biết lần này nguy hiểm cỡ nào.

Nếu không có Diệp Thiên thì chắc hẳn ông sẽ không bao giờ được gặp lại cô cháu gái cưng của mình.


“Cảm ơn cậu Thiên đã cứu Liên Tâm nhà tôi.” Tần Chí Thành chắp tay với Diệp Thiên.

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc đến.” Diệp Thiên hào phóng xua tay.

Sau đó Tần Chí Thành phải mấy nhân viên ở lại đây phối hợp với cảnh sát điều tra vụ việc rồi mời Diệp Thiên lên một chiếc Mercedes-Benz, đoàn xe rời khỏi hiện trường.

Ở nơi khác...!“Phế vật! Một đám phế vật! Bố trí kỹ lưỡng thế mà ngay cả một con đàn bà cũng không giết được! Quả lực là lãng phí tao bỏ ra mấy chục triệu đô la Mỹ thuê chúng về!
Trong phòng sách của một trang viên xa hoa, gã đàn ông trung niên nghe tin kế hoạch đã thất bại thì tức giận đạp lên ghế, vẻ mặt tràn đầy dữ tợn.

“Ông chủ bớt giận.

Tôi có một chiều, có lẽ sẽ diệt trừ được cả Tần Liên Tâm lẫn Tần Chí Thành.

Một lão già khom lưng nói.

“Chiêu gì?” Gã đàn ông trung niên hỏi.

“Tần Chí Thành đã phải tất cả lực lượng tinh nhuệ của nhà họ Tần ra ngoài, chúng ta có thể thừa dịp này phải một cao thủ lẻn vào nhà họ Tần.

Chỉ cần Tần Chí Thành vừa về nhà thì có thể tấn công ông ta một cách bất thình lình” Lão già khom lưng nói.

“Ý kiến hay!” Gã đàn ông trung niên mừng rỡ: “Tần Chí Thành đang bị bệnh, thực lực không còn như trước kia, chỉ cần phải võ sĩ nội kình đại thành là có thể xử lý lão ta.

Tuy nhiên để bảo đảm an toàn, ông không thể đi, lỡ kế hoạch thất bại, Tần Chí Thành biết ta phải người ám sát lão ta thì không ổn.

Phải tìm một kẻ lạ mặt mới được.

“Ông chủ yên tâm, tôi đã chọn được người rồi.” Lão già cười nham hiểm.

"Ai?" “Sư đệ của tôi.” Lão già đáp: “Gã thường xuyên hoạt động ở vùng Nam Bàn, mấy ngày trước đến Giang Thành gặp tôi, bây giờ còn chưa quay về, tôi có thể cho gã đi.

Với thực lực nội kình đỉnh phong của gã, một khi đã lẻn vào nhà họ Tần thì có thể lấy mạng Tần Chí Thành một cách dễ dàng” “Vậy ông mau gọi gã ta đi đi.

Nói với gã, chỉ cần gã diệt trừ Tần Chí Thành và Tần Liên Tâm thì ta sẽ cho gã 200 tỷ! Còn nữa, triệu hồi hết đám lính đánh thuê ở bên ngoài về đây, bí mật diệt khẩu chúng, không thể để sót một đứa nào.” “Vâng, tôi biết rồi, tôi sẽ đi làm ngay đây
Trong xe Rolls-Royce...!“Ông nội, Diệp Thiên nói anh ấy cũng muốn tham gia chọn rể.


Ông có thể cho anh ấy tham dự được không?” Tần Liên Tâm kéo tay ông nội hỏi.

“Cái gì?” Tần Chí Thành kinh ngạc: “Chỉ bằng cậu ta mà cũng đòi tham gia chọn rể ư?”
Hồi sáng khi thời sự đưa tin, Tần Chí Thành cũng phải cấp dưới đi điều tra Diệp Thiên, biết hắn là thắng rể phế vật của nhà họ Trương, hơn nữa còn từng ly hôn, sống trong khu bình dân, có thể nói là con kiến sống dưới đáy xã hội.

Loại người này mà cũng có tư cách tham gia sự kiện chọn rể cho hòn ngọc quý của nhà họ Tần ư? Tin này mà lan truyền ra ngoài thì người khác sẽ cười bể bụng mất “Vâng.

Ông có thể nể tình anh ấy đã cứu mạng cháu mà cho anh ấy tham gia chọn rể được không?” Tần Liên Tâm hỏi.

"Không được không được.” Tần Chí Thành dứt khoát lắc đầu: “Những người tham gia chọn rể đều là con em của các gia tộc lớn ở thủ đô và Đề Ngạn.

Nếu không phải nể tình cậu ta đã cứu cháu thì ông thậm chí còn không cho phép cậu ta bước chân vào nhà mình ấy chứ.

Ông sẽ không bao giờ cho phép cậu ta tham gia lễ chọn rể đâu.” “Ông ơi...!“Cháu đừng nói nữa, ông sẽ không đồng ý đâu.

Nhà họ Tần không thể bị mất mặt được.

Tần Liên Tâm: “
Xem ra cô chỉ có thể xin lỗi Diệp Thiên thôi.

Ơn cứu mạng đành phải bảo đáp bằng cách khác vậy.

Khoảng 40 phút sau, đoàn xe tiến vào một trang viên lộng lẫy.

Nhưng không ai biết, 10 phút trước khi đoàn xe chạy vào trang viên thì đã có một bóng dáng âm thầm lẻn vào.

“Cô chủ an toàn trở về rồi, thật tốt quá!” “Cảm ơn trời đất, cuối cùng Liên Tâm cũng đã về nhà an toàn!” “Ông trời còn chưa muốn tuyệt đường nhà họ Tần.”
Thấy Tần Liên Tâm về nhà an toàn, các thành viên và người giúp việc trong nhà họ Tần đều rất mừng rỡ.

“Chị làm em sợ gần chết.

Em còn tưởng không bao giờ được gặp lại chị nữa chứ.” Tần Lâm Văn vui vẻ chạy đến trước mặt Tần Liên Tâm.

Đột nhiên, cậu ta nhìn lướt qua một vòng rồi dừng lại trên người Diệp Thiên, bỗng cảm thấy choáng váng mặt mày.

“Chúng ta lại gặp nhau rồi.” Diệp Thiên cười nói.

Nghe vậy, Tần Lâm Văn tức khắc nổi quậu: “Sao mày lại ở đây?!” “Người đầu! Đánh gãy chân thằng này cho tao!”
Lúc ở bên ngoài, Tần Lâm Văn không thể đánh thắng Diệp Thiên, nhưng bây giờ là ở nhà họ Tần của cậu ta, cao thủ nhiều như mây, lúc này mà không báo thù thì còn chờ tới khi nào?
Chẳng qua không một ai ra tay với Diệp Thiên.

“Đứng ngơ ra đấy làm gì? Đánh nó cho tao!” Tần Lâm Văn hổn hển quát.


Tần Liên Tâm bất mãn nói: “Anh ấy đã cứu mạng chị của em đấy, em không cảm ơn anh ấy thì thôi, còn dám kêu người ta đánh anh ấy, sao chị lại có thằng em khờ khạo như em thế nhỉ! Chị đánh chết em bây giờ!”
Nói xong, Tần Liên Tâm không thèm bận tâm tới hình tượng thục nữ mà đè Tần Lâm Văn xuống đánh cho một trận, khiến Tần Lâm Văn chạy trối chết.

“Xin lỗi anh Diệp Thiên, em trai em đáng ăn đòn quá
Tần Liên Tâm áy náy nói.

“Không sao không sao.” Diệp Thiên cười đáp.

Thế là Tần Liên Tâm mời hắn vào phòng khách.

“Ông ơi, ngay cả cụ Lý cũng tặng biển hiệu cho Diệp Thiên, có thể thấy y thuật của anh ấy còn cao hơn cả cụ Lý.

Ông để anh ấy bắt mạch xem liệu anh ấy có cách nào chữa khỏi bệnh của ông không.

Tần Liên Tâm nói.

“Được rồi.” Tần Chí Thành kéo tay áo lên: “Sáng nay ông đã gọi điện thoại cho Lý thần y, ông ấy cũng bảo y thuật của Diệp thần y cao hơn ông ấy nhiều.

Mặc dù ông ấy nói là không có nhiều hy vọng chữa khỏi bệnh của ông đây, nhưng có thử một lần.

Nếu Liên Tâm đã mời Diệp thần y đến nhà mình thì ông sẽ thử một lần”
Nói đoạn, ông đặt tay lên bàn.

“Không được đầu ông nội!” Đúng lúc này, Tần Lâm Văn chạy vào nhà.

“Lâm Văn, em chán sống rồi hả?” Tần Liên Tâm lập tức liếc xéo cậu ta.

Tần Lâm Văn hừ lạnh, nói: “Mặt của em là do chính hắn đánh sưng, em không phủ nhận y thuật của hắn rất cao, nhưng hắn là người của Kim Thiện Hùng, Kim Thiện Hùng chỉ ước sao ông nội chết sớm mà thôi.

Nếu để hắn chữa bệnh cho ông nội thì khác nào đẩy ông nội vào hố lửa!” “Cái gì?” Tần Chí Thành và Tần Liên Tâm đều kinh hãi.

“Em chắc không?” Tần Liên Tâm hỏi.

“Mặt em bị hắn vả sưng lên đấy, sao em có thể nhận nhầm người chứ!" Tần Lâm Văn khẳng định.

Nghe vậy, sắc mặt Tần Liên Tâm trở nên lạnh lẽo.

Thì ra kẻ bắt em trai mình gọi “anh rể” chính là hắn!
Khóe mắt Tần Chí Thành cũng co giật, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Bầu không khí tức khắc đông cứng, khí thế lạnh lẽo tràn ngập khắp phòng..