**********
Chương 74: Diệp sư phụ! Mau đến cứu ông Kim!
Diệp Thiên vừa nhìn, liền thấy một nữ một nam đứng ngoài cổng sắt của một biệt thự sang trọng bên cạnh, người phụ nữ lên tiếng không phải là nữ chủ của Dạ Vị Ương - Bạch Mẫu Đan sao? “Cha mẹ tôi sống trong khu này, vừa mới ăn trưa xong nên tôi đi dạo chút.

Diệp Thiên mỉm cười, chào hỏi.

“Thật là trùng hợp, tôi cũng sống ở khu biệt thự này
Bạch Mẫu Đan bước tới chỗ Diệp Thiên, cười nói.

Sau đó cô ta lại nói: "Nhân tiện, tôi đã suy nghĩ về một điều trong hai ngày qua.

Làm thế nào mà anh Diệp biết rằng đùi của tôi sẽ giống như da rắn khi tôi cởi tất ra?"
Diệp Thiên không khỏi nở nụ cười: "Tôi là bác sĩ, thành thạo mọi kĩ năng nhìn, nghe, hỏi.

Qua quan sát ngoại hình của cô, tôi có thể thấy được trong cơ thể của cô có kích thích tố sinh dục quá mạnh, cho nên lông sẽ phát triển mạnh mẽ, lỗ chân lông cũng tự nhiên to ra.

Đùi cũng nhiều năm không được tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, nó trở nên giống như da rắn”.

Bạch Mẫu Đan: "
Cô ta luôn hài lòng với vóc dáng và ngoại hình của mình, điều duy nhất cô ta không hài lòng chính là cặp đùi như da rắn, nếu không mang tất chân, cô ta không dám mặc váy ngắn đi ra ngoài nhìn người khác, điều này đã sớm trở thành tâm bệnh của cô ta.

“Không biết anh Diệp có cách nào chữa khỏi được cho tôi không?” Cô ngập ngừng hỏi.

“Có chứ.

Diệp Thiên nói: “Chỉ cần thải bớt một ít nội tiết tố nam trong cơ thể, để cho estrogen làm lu mờ nội tiết tổ nam, da rắn sẽ tự nhiên biến mất” “ồ” Bạch Mẫu Đan quan tâm, tiếp tục hỏi: "Làm thế nào để loại trừ nó?" "Rất đơn giản, nó có thể được loại bỏ bằng cách xoa bóp." "Anh Diệp Thiên đây có thể giúp tôi loại trừ không?" "Chậc chậc...!Diệp Thiên hỏi, "Tôi sợ nữ thần của mình biết được sẽ ghen mất."
Phì!
Bạch Mẫu Đan bật cười: "Cách massage này rất đặc biệt?" "Đúng vậy, cần phải massage toàn thân.

Cho đến khi tiết mồ hôi sẽ đào thải nội tiết tố nam."
Bạch Mẫu Đan: "....!
Đừng nói nữ thần của anh sẽ ghen, tôi chỉ sợ anh không kiềm lòng được trước tôi thôi.

Nhưng vì Diệp Thiên đã có cách để chữa khỏi làn da rắn của mình nên chắc chắn cô ta sẽ không muốn bỏ lỡ cơ hội này, cô ta không muốn phải đi tất cả vào mùa hè nữa.


"Tôi không nói, anh không nói, nữ thần của anh sẽ không biết." “Vậy được, đến phòng của cô đi, tôi sẽ giúp cô loại bỏ nội tiết tố.” Diệp Thiên suy nghĩ một chút, nghĩ cũng có lý nên đồng ý.

Chỉ là một bác sĩ, chẳng phải tất cả những bác sĩ phụ khoa đều là nam giới hay sao?
Bạch Mẫu Đan nửa tin nửa ngờ dẫn Diệp Thiên vào phòng của cô ta.

Cô ta cũng là một nghệ sĩ dũng cảm, không lo bị Diệp Thiên xâm phạm, nếu anh ta dám làm chuyện xằng bậy, cô ta tự tin có thể dùng lòng bàn tay tát anh một cái chết đi sống lại.

Đương nhiên, nếu Diệp Thiên không làm ra thứ rượu thần kỳ khiến cô ta ngưỡng mộ và thán phục, cô ta sẽ không tin Diệp Thiên có thể chữa khỏi bệnh da rắn cho mình.

Khi một người tôn thờ người khác thì mọi điều người ấy nói đều có vẻ đúng.

“Nằm lên giường, chỉ cần ba giờ đồng hồ” Vào đến phòng, Diệp Thiên nói.

"Hả? Ba giờ?" Bạch Mẫu Đan sững sờ.

“Ừ, không thì tôi xoa bóp huyệt cho cô kiểu gì.

Diệp Thiên khoát tay nói.

Bạch Mẫu Đan: "..."
Để thoát khỏi làn da rắn này, cô ta chỉ có thể làm theo lời Diệp Thiên.

Tiếp theo, Diệp Thiên ngồi ở mép giường.

Kỹ thuật linh hoạt đã giúp Bạch Mẫu Đan xoa bóp các huyệt khác nhau.

Cũng may là hắn đã sống lâu năm, đã từng đi xem nhiều nơi trên đời, nếu không hẳn nhất định sẽ không nhịn được trong tình huống này mà nóng quá chảy máu mũi.

Nhưng Bạch Mẫu Đan thì khác,
Cô ta phải tự cắn vào lưỡi để giữ cho mình tỉnh táo nếu không sẽ không kiểm soát được sự kích động của bản thân
Khoảng một giờ sau, Diệp Thiên ngừng xoa bóp, Bạch Mẫu Đan như được câu lên khỏi mặt nước, cả người ướt sũng mồ hôi.

“Để xem đã hết da rắn chưa." Diệp Thiên kéo một cái ghế ngồi xuống nói.

Bạch Mẫu Đan ngồi dậy và nhìn vào đùi mình.


Một giây tiếp theo, cô ta kêu lên.

"Không thể tin được! Da rắn đã biến mất! Hay quá!"
Cô ta cao hứng, chỉ cảm thấy đùi mình như được thay thế hoàn toàn mới, trắng nõn mịn màng, không có da rắn, như là vừa mới lột.

“Cảm ơn anh Diệp, cảm ơn anh rất nhiều.” Bạch Mẫu Đan xuống giường, không ngừng cúi người cảm ơn Diệp Thiên.

"Khụ khụ...!Diệp Thiên họ khan nói: "Cô còn không chịu mặc quần áo thì tôi thực sự không khống chế được bản thân nữa đâu đó." “Hả?” Bạch Mẫu Đan phát hiện mình đang mặc bikini, nhanh chóng lấy một bộ quần áo từ trong tủ thay ra, đi vào phòng tắm.

Diệp Thiên không muốn nuôi một người phụ nữ sau lưng Tần Liên Tâm, nếu không Bạch Mẫu Đan sẽ là lựa chọn tốt nhất.

Vừa ra khỏi phòng, Bạch Mẫu Đan đã đụng phải một người phụ nữ lạnh lùng.

Người phụ nữ này hai lăm hai sáu tuổi, cao ráo, dáng người mảnh khảnh được thể hiện qua chiếc áo khoác da và quần dài.

Gương mặt lạnh lùng, cao ngạo, tạo cho người ta cảm giác như không thể chạm đến.

Có hai thanh niên đi sau cô.

Một người đẹp trai và một người lạnh lùng.

Tên của ba người họ lần lượt là: Hồng Thiên Kỳ, Bạch
Chỉ Phiến, Phích Lịch Hổ.

Lúc này, ánh mắt của ba người đều nhìn qua lại Diệp Thiên và Bạch Mẫu Đan "Sư tỷ, hai vị sư huynh, sao mọi người lại đến đây!" Bạch Mẫu Đan hơi kinh ngạc, sau đó vội vàng giải thích: "Anh ấy tên là Diệp Thiên, là bác sĩ, tôi vừa nhờ anh ấy giúp tôi chữa bệnh." “Trong phòng đóng cửa lại cần chữa bệnh gì?” Hồng Thiên Kỳ cười lạnh, dáng vẻ nhìn như muốn nói cô đừng dối tôi làm gì.

“Sư tỷ, thật sự là chữa bệnh.” Bạch Mẫu Đan bất lực cong môi.

“Thật sao?” Hồng Thiên Kỳ chế nhạo: “Vậy trên mặt em sao lại đỏ lên thế kia?” “Hả?” Bạch Mẫu Đan vô thức lấy tay ôm lấy khuôn mặt của mình, nói: “Chắc do ban nãy bị bốc hỏa, giờ chưa dứt.

Cảnh tượng này bị lọt vào mắt tên lạnh lùng như Phích Lịch Hổ, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo, bước tới năm lấy cổ áo Diệp Thiên, tức giận nói: “Đồ đê tiện, mày dám làm như vậy với đàn em tao, tin tạo giết mày không.

Hả?"
Diệp Thiên liếc mắt một cái, lạnh lùng nói: "Rút cái tay chó của mày lại, nếu không mày sẽ chết rất thảm đấy!”

Phích Lịch Hổ dặn ra bốn từ: "Chỉ dựa vào mày?" "Ba" "Hai." "Sư huynh, anh làm sao vậy, bỏ tay ra đi, em thật sự không làm như vậy với anh Diệp.” Bạch Mẫu Đan sợ Diệp Thiên sẽ kích động khiến Phích Lịch Hổ bị thương, tức giận đánh vào tay Phích Lịch Hổ.

Sau đó, cô ta xin lỗi Diệp Thiên: "Anh Diệp, xin lỗi, hay là để tôi tiễn anh ra ngoài trước “Không cần.” Diệp Thiên nói hai chữ, sau đó sải bước rời đi.

“Các người.

Sau khi Diệp Thiên rời đi, lồng ngực Bạch Mẫu Đan run lên: “Anh Diệp tốt bụng giúp tôi trị bệnh, nếu như mọi người hiểu lầm, em không biết phải giải thích thế nào với anh ấy nếu lần sau gặp lại.

“Em có muốn lần sau không?” Phích Lịch Hồ nói với vẻ ghen tị.

"Anh..." “Được, được rồi.” Bạch Chỉ Phiến nãy giờ chưa lên tiếng đã cắt ngang cuộc cãi vã của hai người, nói: “Tiểu sư muội, nói chuyện làm ăn đi.

Ba người buôn lậu đã bị cảnh sát biển ngăn chặn.

Sau đó có ba người đến Giang Châu, em có biết họ ngã xuống biển hay không không? "
Bạch Mẫu Đan lắc đầu: "Cho tới nay tung tích cũng không rõ.

Em đã phải người đi tìm một ngày một đêm rồi cũng không tìm thấy chút dấu vết nào.”
Người nói: "Sư phụ đã nói rồi, chuyện này đã kinh động đến chúng ta, vì vậy sư phụ đã cử ba người chúng tôi đến giúp em tìm ba người càng sớm càng tốt và tiêu diệt chúng, để không gây tổn hại cho Giang Châu “Vậy chúng ta hãy đến đồn cảnh sát và để cảnh sát hỗ trợ chúng ta điều tra.” Bạch Mẫu Đan nói.

"Ừ"
Sáu giờ chiều, Diệp Thiên đúng giờ đến trước tòa nhà tập đoàn Tần Thị.

Không lâu sau, Tần Liên Tâm đã ngồi vào ghế phụ.

“Em nói tối nay sẽ đãi anh một món ngon, anh muốn ăn gì, em sẽ đãi anh.” Tần Liên Tâm cười.

"Anh muốn ăn bào ngư." "Được rồi.

Vậy chúng ta hãy đến nhà hàng hải sản Gold Coast.

Em sẽ đãi anh ăn bào ngư Úc tươi."
Trong hai ngày tiếp theo, buổi sáng Diệp Thiên đưa Tần Liên Tâm đi làm, buổi tối đón cô đi về, chỉ khác là lần này anh trở về nhà họ Tần.

Khoảng mười giờ tối, Tần Liên Tâm nép vào trong ngực Diệp Thiên, hai người bắt đầu trò chuyện, không ngừng nói những lời yêu thương.

Cùng lúc đó, tại câu lạc bộ giải trí Hoàng gia số 1 Giang Châu, Kim Thiện Hùng và một doanh nhân giàu có từ bên ngoài thành phố đang hoàn tất các cuộc đàm phán kinh doanh của họ.

Đột nhiên, ba bóng người bước xuống từ một chiếc Land Rover, họ bay về phía Kim Thiện Hùng như những bóng ma.

"Không ổn! Bảo vệ ngài Kim!" Lãnh Hổ kinh ngạc thốt
Cả chục vệ sĩ lập tức rút súng.


Bang bang bang!
Không phải là tiếng súng, mà là tiếng đá.

Giây tiếp theo! lên.

Kim Thiện Hùng chưa kịp phản ứng đã bị một bàn tay to bóp mạnh vào cổ.

"Khụ khụ...!Kim Thiện Hùng không nói được vì bị nằm quá chặt.

Lúc này, Chung Nguyên liếc nhìn Lãnh Hổ, nói: “Nếu không muốn ông chủ của anh chết, hãy gọi Diệp sư phụ, kẻ đã giết con trai tôi Chung Cường đến trung tâm Kim Phượng Lake, nhân tiện gọi tất cả những thành viên chủ chốt của Kim Thiện Hùng đến.

Nếu đến sáng tôi còn không thấy người, thì đợi mà thu thập xác cho Kim Thiện Hùng đi.

"
Nói xong, Chung Nguyên hộ tống Kim Thiện Hùng lên chiếc Land Rover, rồi rời đi.

Lãnh Hổ nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, gọi cho Diệp Thiên.

Lúc này, Diệp Thiên đang định ăn nhẹ rồi đi ngủ, điện thoại trong quần vang lên.

“Mẹ kiếp” Diệp Thiên nóng nảy chửi thề, xuống giường, thấy là Lãnh Hổ, hắn nghe điện thoại, tức giận nói: “Đã nửa đêm, gọi cái gì.”
Nhưng trong giây tiếp theo, sắc mặt hắn thay đổi.

"Cái gì? Ừ rồi, đừng khóc, tôi sẽ tới ngay"
Tiếng bíp kéo dài...!
Cúp máy, Diệp Thiên liền mặc quần áo vào.

"Diệp Thiên xảy ra chuyện gì?” Tần Liên Tâm cau mày "Là Lý Tế Thế gọi, nói có một bệnh nhân đang hấp hối, hỏi.

ông ấy đang khóc.

Anh cần đến giúp ông ấy.

Em đi ngủ trước đi, ngoan, nghe lời anh."
Vừa nói, Diệp Thiên đã mặc xong quần lót, lập tức rời khỏi phòng, sau đó lái xe Harley đi tìm Lãnh HỔ.

Chưa đầy mười phút sau khi Diệp Thiên rời đi, vụ việc Kim Thiên Hùng bị trói đã lan truyền khắp xã hội thượng lưu ở Giang Châu với tốc độ cực nhanh.

Gây ra một làn sóng chấn động rất lớn.