Lúc này Trương Lan Phượng đang ở nhà để dưỡng vết thương, hôm qua bà ta đã bị Tạ Long và Hồ Uyển Loan đánh rất thảm thương, bây giờ khuôn mặt của bà ta đã bị sưng lên đến mức không còn ra hình thù gì nữa rồi.

Sau khi nghe xong điện thoại của Lâm Ngọc An, Trương Lan Phượng vô cùng bất ngờ.

“Ngọc An, con kêu mẹ đến cửa hàng đồ trang sức để làm gì vậy?”

Trương Lan Phượng tỏ ra nghỉ ngờ rồi hỏi cô.

“Mẹ mau đến đây một chuyến đi, con có một chuyện rất quan trọng muốn nói với mẹ.”

“Được rồi, bây giờ mẹ sẽ đến đó ngay.”

Trương Lan Phượng cúp máy, bà ta đeo khẩu trang và đội nón xong thì vội vàng đi ra khỏi cửa.

“Ngọc An, em kêu mẹ đến để làm gì?”

Hoàng Thiên hỏi Lâm Ngọc An bằng giọng điệu vô cùng thắc mắc.

Lâm Ngọc An kéo lấy tay của Hoàng Thiên rồi đáp: “Mẹ vẫn luôn trách lầm anh, bà ấy cứ tưởng rằng sợi dây chuyền kim cương ấy là do Trịnh Hiểu Phong mua cho bà ấy.

Cuối cùng bây giờ cũng đã làm rõ cả rồi, hoá ra sự thật là anh đã mua cho em.”

Lâm Ngọc An nói đến đây thì giọng nói của cô bỗng hơi chút run rẩy, cô cảm thấy thật sự Hoàng Thiên đã chịu quá nhiều oan ức trong chuyện này, nếu không có một tâm lý vững vàng thì chắc đã bị kìm nén đến chết mất.

Hoàng Thiên nhớ về chuyện này, trong lòng anh cũng cảm thấy hơi xót xa.

Lúc đó Trương Lan Phượng mở miệng ra là cứ khăng khăng nói đó là của Trịnh Hiểu Phong mua cho bà ta, cho dù anh có giải thích bao nhiêu đi chăng nữa cũng không có tác dụng. Con mẹ nó vụ này là gì đây chứ?

Tuy nhiên khi nghe thấy Lâm Ngọc An nói mấy lời này, trong lòng Hoàng Thiên cũng đã cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

“Chỉ cần em luôn tin tưởng anh thì cho dù cả thế giới này có hiểu lầm anh cũng chẳng hề hấn gì.” Hoàng Thiên nói với Lâm Ngọc An bằng giọng điệu rất nhẹ nhàng.

Lâm Ngọc An nghe thấy lời anh nói thì càng cảm thấy xấu hổ và áy náy hơn, bởi lẽ cả gia đình cô ai nấy cũng đều đang hiểu lầm Hoàng Thiên, nói rằng Hoàng Thiên mặt dày không biết xấu hổ, chỉ biết chém gió mà thôi, đặc biệt là mẹ cô, bà ta đối xử với Hoàng Thiên rất quá đáng.

Cảm giác bị người khác hiểu lầm mà không giải thích được thật sự rất khó chịu, cho dù Hoàng Thiên rất yêu cô nên đã chấp nhận chịu đựng những chuyện này, thế nhưng đây cũng không phải điều mà mọi người đều có thể chịu đựng nổi.

Người đàn ông của cô không những không phải là loại phế thải trêи miệng lưỡi của những kẻ khác, mà anh còn là một người có tâm lý vô cùng mạnh mẽ và vững vàng.

Tâm trí của Lâm Ngọc An nghĩ đến những điều này bởi trong lòng cô đang tỏ ra bất bình cho Hoàng Thiên, cô nghĩ rằng đợi mẹ của cô đến thì cô nhất định sẽ giải thích rõ ràng chuyện này với bà ta. Không thể để Hoàng Thiên bị hiểu nhầm thêm được nữa, cũng không thể để cái loại mặt dày như Trịnh Hiểu Phong toại nguyện được.

Thật ra Lâm Ngọc An không biết được rằng, Trịnh Hiểu Phong và cha của anh ta là Trịnh Hải bây giờ đã bay đến Châu Phi rồi, mỗi ngày họ đều phải đào mỏ hai mươi tiếng đồng hồ, còn phải đào đến hết cuộc đời này, quả đúng là một đám người thảm thương.

“Chồng à, chỉ cần anh có lòng như vậy là được rồi, chúng ta đừng có mua sợi dây chuyền này nữa.” Lâm Ngọc An nhìn Hoàng Thiên với ánh mắt dịu dàng tình cảm, một sợi dây chuyền như vậy có giá hơn ba trăm triệu đồng, cô cảm thấy mắc quá nên đã quyết định kêu Hoàng Thiên đừng mua nữa.

Nhưng đối với Hoàng Thiên, ba trăm triệu đó có là gì đâu chứ. Chỉ cần vợ anh thích thì anh có thể mua hết toàn bộ những món đồ trang sức ở trong cửa hàng này, sau đó dùng xe để chở hết về nhà cho cô.



“Hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn của chúng ta mà em không muốn mua gì cả sao?” Hoàng Thiên cười dịu dàng rồi nhìn Lâm Ngọc An và hỏi.

Lâm Ngọc An cũng bật cười, sau đó cô đáp lại: ‘Em thấy hay là thế này đi, mỗi năm đều là em mời anh ăn, hôm nay anh mời em ăn đi, có được không?”

“Ha ha ha, được rồi anh sẽ mời em, nhưng anh vẫn muốn tận tay đeo sợi dây chuyền kim cương này lên cho em.” Hoàng Thiên vừa dứt lời thì lập tức kêu nhân viên bán hàng đem sợi dây chuyền kim cương đó ra.

Nữ nhân viên tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ Lâm Ngọc An vì đã có được một người chồng yêu thương cô hết mực như vậy, điều quan trọng nhất là chồng của cô có rất nhiều tiền.

Một sợi dây chuyền hơn ba trăm triệu mà có thể mua đứt trong chớp mắt, quả đúng là đại gia mà.

Lúc Hoàng Thiên đang định cầm lấy sợi dây chuyền kim cương đó để đeo lên cho Lâm Ngọc An thì bỗng nhiên có một giọng nói của một thiếu niên truyền đến.

“Anh không được phép đụng vào, sợi dây chuyền này là của tôi.” Giọng nói ấy rất rành rọt, tất cả mọi người trong cửa hàng trang sức đều nghe thấy và ai nấy cũng đều ngoảnh mặt lại nhìn.

Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy một cậu thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi đi cùng một cô gái xinh đẹp mặc trêи mình bộ yếm đang bước lại gần.

Cậu thanh niên này trông rất sáng sủa, cậu ta mặc một bộ quần áo mang hiệu Armani và trêи tay đeo một chiếc đồng hồ hàng xịn với giá hàng tỉ đồng. Nhìn sơ qua thì đây là một cậu ấm con nhà quyền quý.

Cô gái mặc yếm kia trông cũng khoảng tầm mười tám mười chín tuổi, cô ta có một thân hình mảnh mau cùng với khuôn mặt ửng hồng, chỉ có điều là khuôn mặt ấy có một vẻ rất phong trần, nhìn là biết đây là kiểu người có thể ăn chơi thâu đêm suốt sáng trong hộp đêm.

Hoàng Thiên nhìn đôi nam nữ đang tiến về phía sau lưng mình, trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu. Đáng lẽ ra phải có trước có sau chứ, sợi dây chuyền này cậu ta nói muốn lấy là lấy hay sao. Còn dám kêu mình không được đụng vào?

Nghĩ vậy nên Hoàng Thiên không thèm để ý đến cậu thanh niên đó, anh cầm lấy sợi dây chuyền rồi chuẩn bị đeo lên cổ cho Lâm Ngọc An.

“Tôi đã nói anh không được đụng vào sợi dây chuyền đó rồi mà. Anh không hiểu tiếng người à?”

Cậu thanh niên đó nhìn thấy Hoàng Thiên cầm vào sợi dây chuyền thì bỗng nhiên nổi giận đùng đùng, sau đó cậu ta bước đến đẩy Hoàng Thiên ra.

“Tôi đã chuẩn bị mua sợi dây chuyền này rồi, tại sao lại không được đụng vào?” Hoàng Thiên sầm mặt lại, sau đó anh hỏi ngược lại cậu thanh niên đó.

Cậu thanh niên này thấy Hoàng Thiên dám cãi lý với cậu ta, với tính cách kiêu ngạo thường ngày thì sao cậu ta có thể chịu đựng được chứ?

“Anh chỉ đang muốn mua thôi, không phải là vẫn chưa mua đó sao? Có tên não tàn nào mà Cảnh Thiên Phong tôi nói một câu lại không nghe răm rắp đâu?”

Cảnh Thiên Phong cười chế giêu rồi đưa tay lên võ vai Hoàng Thiên, khuôn mặt cậu ta tỏ đầy vẻ khiêu khích.

Hoàng Thiên thấy vậy thì chau mày lại, trong lòng anh nghĩ đây đúng là một tên nhóc trẻ trâu mà, thành phố Bắc Ninh bé như vậy, sao đi tới đâu cũng gặp mấy thể loại này nhỉ?

Hôm nay là kỉ niệm ngày cưới của Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An, vì thế Hoàng Thiên không muốn rước thêm phiền phức, nếu không thì anh đã cho tên Cảnh Thiên Phong này một vả bay ra ngoài rồi.

“Cảnh Thiên Phong? Chưa nghe tên này bao giờ.”

Hoàng Thiên nở một nụ cười lạnh lùng.



Cảnh Thiên Phong nghe thấy anh nói vậy, ánh mắt cậu ta loé lên một tia sắc bén hung hãn. Tuy nhiên ngay sau đó anh ta lại bật cười mỉa mai: “Hơ hơ, danh tiếng của cậu đây làm sao tên nhà quê như anh biết được chứ, xã hội của những người trong giới thượng lưu thì sao anh có thể tiếp xúc được chứ?”

Nói xong, ánh mắt của Cảnh Thiên Phong liếc qua nhìn chăm chú vào Lâm Ngọc An, cậu ta tỏ vẻ thèm thuồng đến nỗi suýt nữa thì chảy cả nước dãi.

Với thân thế là con trai một của nhà họ Cảnh tại Hà Nội, quả thực mà nói gia thế nhà cậu ta quá sức ưu việt, vừa có quyền vừa có thế như vậy có người phụ nữ xinh đẹp nào mà cậu ta chưa từng qua gặp đâu?

Thế nhưng Cảnh Thiên Phong lớn đến nhường này tuổi vẫn chưa bao giờ gặp được một người phụ nữ nào có nét đẹp và thân hình đầy khí chất như Lâm Ngọc An. Điều quan trọng nhất là, Lâm Ngọc An không chỉ xinh đẹp, thân hình quyến rũ mà ở cô còn toát lên vẻ đẹp đơn thuần, điều này mấy người phụ nữ hám tiền vây xung quanh của Cảnh Thiên Phong làm sao có thể có được chứ?

Vì thế vừa nhìn thấy Lâm Ngọc An là Cảnh Thiên Phong đã bị cô thu hút ngay, lại còn nhìn thấy cách ăn mặc bình thường của Hoàng Thiên nữa, đúng là một lão già nhà quê mà, một người đàn ông như vậy sao xứng đáng có được một người phụ nữ cực phẩm như thế kia chứ?

Hoàng Thiên không có ý định để ý đến Cảnh Thiên Phong, lúc này anh đã đeo sợi dây chuyền kim cương ấy lên chiếc cổ thon trắng nõn nà của Lâm Ngọc An. Một sợi dây chuyền lấp lánh đầy màu sắc như vậy, khi đeo lên người của Lâm Ngọc An quả đúng là đẹp mê hồn.

Nhìn Lâm Ngọc An thêm một lần nữa, thật sự nét đẹp ấy làm cho người ta phải ngạt thở.

Cảnh Thiên Phong cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, lúc này cậu ta mới cất giọng nói với nữ nhân viên của cửa hàng: “Này, cậu đây muốn mua sợi dây chuyền này.” Cậu ta nói với nữ nhân viên bằng vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo, sau đó Cảnh Thiên Phong vừa cười vừa nheo mắt nhìn Lâm Ngọc An rồi nói: “Nếu như cô gái xinh đẹp này thật sự thích sợi dây chuyền này thì sau khi tôi mua tôi có thể tặng cho cô ấy, hơ hơ.”

“Thật ngại quá cậu chủ Thiên Phong, kiểu dây chuyền kim cương này chỉ còn lại một sợi thôi, sợi này đã được anh Hoàng Thiên mua rồi.”

Nữ nhân viên giải thích với Cảnh Thiên Phong với vẻ mặt lo lắng, cô ấy biết rất rõ về gia thế của Cảnh Thiên Phong, cũng biết đây là một cậu ấm con nhà giàu đến từ Hà Nội, lại còn quen biết với Lã Việt- ông chủ cửa hàng của cô ấy nữa.

“Chỉ còn lại một sợi ư? Hơ hơ, vậy thì cô chỉ có thể bán cho tôi thôi. Hơn nữa, tên nhà quê khố rách áo ôm này mà cũng mua nổi sao? Sợi dây chuyền này chắc khoảng hơn ba trăm triệu nhỉ? Không phải là tôi xem thường anh ta nhưng cô cứ hỏi thử xem anh †a có nổi số tiền lớn như vậy không?”

Cảnh Thiên Phong càng nói càng tỏ ra đắc chí, sau đó cậu ta nhìn về phía Hoàng Thiên tỏ vẻ khinh thường.

Cô gái mang yếm ấy mỉm cười rồi hứ một tiếng rồi nói: ‘Cậu chủ Phong à anh không biết được đâu, bây giờ có rất nhiều loại người nghèo kiết xác như vậy đến cửa hàng trang sức lén la lén lút chụp trộm mấy bức ảnh để đăng lên tường để giả bộ giàu có chứ thực tế là không mua nổi đâu.”

Lúc này Cảnh Thiên Phong buông cô gái mang yếm ấy ra, cậu thanh niên này đúng là yêu ma quỷ quyệt, vừa nhìn thấy Lâm Ngọc An là tâm trí cậu ta lại chỉ nghĩ về Lâm Ngọc An mà thôi.

Để có thể thể hiện được mức độ giàu có của cậu ta trước mặt Lâm Ngọc An, cậu ta vội vàng đưa tay gọi nữ nhân viên: “Cô gói sợi dây chuyền kim cương này lại cho tôi, với lại tất cả những món đồ trang sức ở trong tủ này cô gói hết lại cho tôi, tôi muốn mua hết.”

“Trời ạ, cậu chủ Thiên Phong này có nhiều tiền đến vậy ư?”

“Đúng vậy, mấy món trang sức trong tủ này ít nhất cũng phải ngốn hết mấy tỉ, má ơi.”

“Mấy người còn chưa thấy sao? Cậu chủ Thiên Phong này đã mê vợ của tên nhà quê kia rồi, nếu không sao cậu ta phải nhắm vào tên nhà quê đó làm gì chứ?”

“Đúng quá rồi còn gì nữa, tôi thấy tên nhà quê họ Hoàng kia sắp rơi vào thảm kịch rồi, vợ đẹp như vậy anh ta có giữ nổi không đây?

Tôi cá hôm nay cô ấy sẽ bị cậu chủ Thiên Phong cướp đi mất.”

Những người khách trong cửa hàng trang sức bắt đầu xì xào bàn tán với nhau.

Người sốt ruột nhất vẫn là nữ nhân viên bán hàng, cô ấy biết rằng Hoàng Thiên là bạn của Lã Việt, thế nhưng cậu chủ Thiên Phong đây cũng có quen biết với Lã Việt, hai hôm trước Lã Việt còn dẫn cậu chủ Thiên Phong đến đây để chọn đồ trang sức nữa.

Cảnh Thiên Phong nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, cậu ta càng trở nên đắc ý hơn. Lúc này, cậu ta chỉ vào sợi dây chuyền trêи cổ của Lâm Ngọc An rồi nói với nữ nhân viên: ‘Làm phiền cô tháo sợi dây chuyền này xuống, tôi muốn sao khi mua xong sẽ tận tay đeo lên cho cô gái xinh đẹp này.”