Dành lại hai dĩa thức ăn Sở Giả Thần điềm đạm nói:
-Ngươi đã tốn sức làm thì trẫm sẽ bỏ chút sức ăn. Như vậy đã công bằng rồi chứ?

Thiên Băng Di trợn tròn mắt, đây là "công bằng" trong truyền thuyết sao? Còn có loại công bằng này?

Phụng phịu khuôn mặt đáng yêu rồi ngồi xuống bên cạnh hắn, nàng đói,nàng cũng phải ăn.

Thật sự mà nói món này nàng làm rất ngon, Sở Giả Thần ăn rất nhiều. Tâm trạng bỗng dưng giống như có một bông hoa xinh đẹp nở giữa lồng ngực hắn. Vô cùng ngọt ngào, vô cùng êm ái...

Sau bữa ăn, Sở Giả Thần lại quay về đại điện giải quyết chính sự. Hắn vừa làm việc miệng vừa tủm tỉm cười khiến các thuộc hạ bên cạnh đều cảm thấy kì lạ nhưng lại không dám nói ra.

______'''____'''___

Hôm sau tại Vĩnh Ninh Cung.

-Nô tài tham kiến thái hậu nương nương.

Thiên Băng Di tâm trạng hớn hở. Trong nguyên văn nói Thái Hậu nương nương là cô cô ruột của nguyên chủ... Và vô cùng yêu thương nguyên chủ. Nói vậy, nàng sắp được "phóng thích" rồi. Haha.

-Tất cả lui ra ngoài đi.

Thái hậu từ tốn lên tiếng. Khi tất cả đã lui thì bà lại dán chặt mắt vào hình bóng nhỏ bé mang trên mình y phục thái giám kia.

Đứa cháu gái này quả là hết cách đối phó rồi. Dám cải trang nhập cung, còn không thèm báo trước cho bà biết. Đến khi hôm qua nghe đại ca nói, bà mới biết chuyện có đứa lớn mật dám vào cung nghịch ngợm.

-Ngước đầu lên.

Thiên Băng Di ngẩng cao đầu rồi nở một nụ cười thật tươi cho bà.

Quả là không hổ danh thái hậu nương nương. Tuy lớn tuổi nhưng vẫn rất đẹp. Vẻ đẹp quý phái, nghiêm trang của người lãnh đạo..

-Đứa nhỏ này, con còn cười?

Lườm yêu Thiên Băng Di rồi ra giọng trách khứ. Định là sẽ dạy dỗ con bé một trận, ai đâu nhìn thấy nụ cười tươi sáng kia mà bà mủi mất lòng... Không nỡ gắt to tiếng.

-Cô cô....

Chạy nhanh tới phía Thái hậu, Thiên Băng Di nàng phải diễn cho thật giống nguyên chủ nha, có vậy mới nhanh thoát thân ra khỏi cái nhà to lớn này a.

-Lại đây cô cô xem Băng Nhi chút.. Lớn lên thật xinh đẹp lắm, đã mấy năm cô cô không được gặp ngươi rồi...

Trố mắt, hình như nàng đã quên mất nguyên chủ tên Phù Thiên Băng rồi... Phải tập làm quen với tên mới thôi....

-Cô cô, Băng nhi chơi chán rồi... Băng nhi muốn về..

Phù Thiên Băng phụng phịu khuôn mặt. Nàng rất muốn nhìn thấy "cha, mẹ" ở kiếp này... Rất muốn được "về nhà"...

-Mười ngày nữa sẽ đến sinh thần hoàng thượng, sau sinh thần ta sẽ đưa con về. Có chịu không?

Dịu dàng dụ dỗ tiểu bảo bối, thái hậu bà là đã thích tiểu hài tử này rồi.. Rất muốn đem vào hoàng cung ở lâu dài....