Charlie nhìn mẹ. "Ai nói vậy?"

Trông mẹ nó hoang mang. "Ai nói? Nói cái gì, Charlie?"

"Có ông nào trong này hả mẹ?" Charlie hỏi.

Ngoại Maisie khúc khích, "Có mình con thôi, Charlie."

Bỗng Charlie cảm giác như có những móng tay nhọn hoắt ấn ngập xuống vai nó. Nội Bone cúi xuống, ra lệnh, "Nghe thấy gì vậy? Nói ta nghe nào!"

Charlie thưa, "Có những giọng nói. Con biết nói ra nội sẽ bảo là ngớ ngẩn, nhưng đúng là mấy giọng nói đó phát ra từ tấm hình này."

Nội Bone gật đầu. "Thế họ nói gì?"

"Lạy Chúa, bà Bone ơi, đừng có kỳ cục như vậy chứ!" Ngoại Maisie nói.

Nội Bone khinh miệt nhìn ngoại Maisie. "Tôi không kỳ cục đâu."

Charlie nhận thấy mẹ nó đã lẳng lặng rút lui. Bà kéo một cái ghế ra và ngồi xuống, mặt tái đi, lo âu.

Ngoại Maisie bắt đầu nện mấy cái chảo, miệng lầm bầm, "Đáng ra bà không nên khuyến khích nó. Toàn thứ rác rưởi. Tôi sẽ không để..."

"Suỵt!" Charlie ra hiệu. Nó nghe tiếng đứa bé khóc.

Người phụ nữ lạ lại cất tiếng. "Chú làm con bé sợ. Nhìn vô máy chụp hình này, Mostyn.

“Làm ơn ráng cười lên. Trông chú thiểu não quá!"

"Chứ chị muốn gì hơn nào?" Người đàn ông gắt.

Máy ảnh bấm một cái "tách".

"Rồi. Chụp tấm nữa nhé?"

"Muốn làm gì thì làm."

"Một ngày nào đó chú sẽ phải cám ơn tôi." Tiếng người phụ nữ sau ống kính. "Nếu chú định làm chuyện này thật, thì đó là thứ duy nhất để chú còn nhớ được về con bé."

"Ưmm."

Charlie để ý thấy trong tấm hình có một con mèo thò đầu ra từ phía sau chiếc ghế người đàn ông ngồi. Con mèo có màu hết sức lạ kỳ: đồng đỏ, rực lên như một ngọn lửa.