Cố Phi Dương chưa từng leo cây, trong lòng có hơi

run sợ, may mà có Hoắc Khải giúp đỡ, vừa lôi vừa kéo

mãi mới chậm chạp leo lên đến chóp tường.

Chỉ là lúc xuống cô ấy không nhìn rõ mặt đất, cũng

không dám nhảy. Đối với một người phụ nữ không có

kinh nghiệm mà nói thì độ cao hơn hai mét và độ cao

hai mươi mét đều khiến người ta sợ hãi vô cùng không

khác gì nhau.

Hoắc Khải chỉ có thể tự mình nhảy xuống trước,

sau đó mở rộng cánh tay gọi với lên: “Xuống di, tôi đỡ

được cô mà!”

Cố Phi Dương nhìn Hoắc Khải đang đứng dang đôi

tay dưới đó, hơi do dự một chút rồi cuối cùng cũng

cắn răn nhảy xuống.

Cô ấy kiên cường không hét lên tiếng nào, cũng

không có quá nhiều thời gian để cảm thấy hoang

mang thì đã được một đôi tay đỡ lấy, ôm chặt.

Cánh tay đó không dùng quá nhiều lực, có hơi trĩu

xuống một chút, dường như lúc đỡ lấy có chút tốn

sức. Nhưng anh rất vững, có trïu đến thế nào cũng

không ngã.

“Không sao đâu”.

Một giọng nói dịu dàng truyền đến bên tai, Cố Phi

Dương ngẩng đầu lên nhìn, màn đêm đen tối lại thêm

cả mũ áo mưa che mất làm cô không nhìn rõ được

mặt của anh.

Chỉ có đôi mắt lấp lánh như ánh sao ấy chiếu rọi

thẳng vào trong lòng cô.

Khoảnh khắc đó, trong lòng Cố Phi Dương cảm

thấy ấm áp vô cùng, cô hy vọng biết bao có thể có

được cơ thể dịu dàng này, có được một người đàn ông

đáng dựa dẫm ở bên cạnh

Nhưng đáng tiếc là, người đàn ông này lại thuộc

về một người phụ nữ khác.

Còn cô ấy, đã định sẵn chỉ là vị khách qua đường.

“Chúng ta mau đi tìm cô bé đi, nếu may mắn thì có

lẽ sẽ tìm ra nhanh thôi. Cô có thể mở phần mềm bản

đồ trong điện thoại ra, chắc sẽ nhìn thấy vị trí cụ thể

của khu quanh đây, như thế dễ tìm hơn một chút”,

Hoắc Khải nhắc nhở.

Cố Phi Dương hoàn hồn lại, vội đứng thẳng lên,

gật đầu đáp lại.

Hoắc Khải cũng không nói nhiều nữa, anh chọn đi

đến khu hải cẩu và khu cá heo, còn Cố Phi Dương thì

chọn chạy đến khu cá voi trắng.

Công viên hải dương rất rộng lớn, cho dù Hoắc

Khải chạy rất nhanh, nhưng muốn tìm hết một lượt

những nơi có liên quan đến nước ở nơi này không hề

Ngay lúc này, ở dưới cửa ra vào nơi đường hầm

thủy cung có một bóng hình bé nhỏ đang cuộn tròn

lại.

Đấy chính là Nhạc Văn Văn đã mất tích được mấy

tiếng đồng hồ, cô bé đang ôm lấy cặp sách của mình,

cả người ướt đẫm nước mưa, lạnh run cầm cập.

Trên trời không ngừng xuất hiện tiếng sấm ùng

ùng, sét đánh chớp giật, chốc chốc lại trắng xóa cả

một mảng trời.

Tiếng sấm đinh tai nhức óc làm cô bé bất giác bịt

kín đôi tai mình, co quắp tại chỗ không dám động đậy.

Từ buổi trưa đến giờ, đã hơn 10 tiếng đồng hồ cô

bé chưa được ăn cơm, sớm đã đói bụng không chịu

nổi, nước mưa cùng gió lạnh làm cô bé run lẩy bẩy.

Vừa đói vừa rét, lại bị mưa gió sấm chớp dọa sợ,

Nhạc Văn Văn mới bảy tuổi chỉ có thể sợ hãi mà nhìn

ra thế giới đen tối bên ngoài.

Cô bé vốn đã thiếu thốn tình thương của bố từ

nhỏ, tính cách hơi hướng nội, thậm chí còn có xu

hướng tự kỷ, hôm nay bị dọa sợ đến mức này, đương

nhiên càng hoang mang, càng hoảng loạn.

Trong lòng cô bé càng sợ hãi, thì lại càng muốn

gặp một số người.

Lúc này, một tia chớp vụt sáng, Nhạc Văn Văn

bỗng thấy một bóng hình từ nơi không xa kia đang

chạy về phía này.

Bóng hình đó đã từng xuất hiện rất nhiều lần trong

giấc mơ của cô bé, cũng làm cô bé nhớ mong đã lâu.

Cô bé đã bàn với mẹ không biết bao nhiêu lần,

muốn đi tìm chú Lý biết nấu ăn kia, nhưng mẹ cô bé

chẳng bao giờ đồng ý.

Lại thêm chuyện mẹ cô bé cãi nhau với ông bà

ngoại làm hai người bị đuổi ra ngoài, cả việc hôm nay

mẹ không kịp đến đón cô bé về nhà, từng chút một

tích tụ lại làm đứa trẻ này tràn đầy sự oán giận.

Nhưng bây giờ, bóng hình quen thuộc kia đã làm

cho tất cả oán giận trong lòng cô bé nhanh chóng

chuyển thành ngờ vực.

Mình nhìn nhầm rồi ư?

Hình như đó là chú Lý, nhưng sao chú ấy lại ở đây

được?

Nhạc Văn Văn đột nhiên nghĩ tới cô bé bán diêm,

cô bé ấy cũng gặp phải tình cảnh khó khăn giống

mình, trước khi chết, cô bé còn thấy cả gà quay, thấy

bánh bao, thấy cả người bà mất đã lâu của mình.

Cho nên, mình sắp chết rồi sao?

Nếu không sao mình lại nhìn thấy chú Lý được.

Ánh chớp ban nãy cũng làm Hoắc Khải nhìn thấy

được Nhạc Văn Văn đang co ro nơi cửa ra vào đường

hầm hải dương, trong lòng anh vui mừng, vội chạy

qua đó gọi lớn: “Nhạc Văn Văn!”

Nếu cảnh tượng là giả, thì âm thanh cũng là giả

sao?

Lại một tia chớp xé ngang bầu trời, lóe sáng cả

một vùng, Nhạc Văn Văn đã nhìn rõ được người mặc

áo mưa đang chạy lại gần.

Mà âm thanh như trong mơ kia lại làm cô bé vô

thức đứng dậy.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn là đôi mắt to tròn đang

mở lớn hết cỡ, cô bé ngạc nhiên nhìn người đó, sau

vài giây trôi qua liền chẳng nói chẳng rằng mà xông ra

bên ngoài.

Lúc chạy cặp sách bị rơi xuống đất cô bé cũng

không quan tâm, chỉ muốn mình chạy nhanh hơn nữa.

Thế là Hoắc Khải nhìn thấy cô bé đang xông đến

dưới làn mưa, dường như cũng nghe thấy tiếng gọi xé

cả tâm can của cô bé: “Chú Lý!”

Hoắc Khải vội chạy lên đón lấy cô bé. Nhạc Văn

Văn lại gần rồi không hề do dự mà lao bổ vào lòng

anh.

Cho dù áo mưa rất lạnh, cô bé cũng không hề có

bất kỳ chống cự hay do dự nào.

Nhạc Văn Văn ôm chặt lấy người đàn ông này, ngửi

thấy mùi hương dịu dàng trên người anh truyền đến,

cô bé vẫn có chút không dám tin mà ngẩng đầu lên

nhìn.

Cho dù đã nhìn rõ mặt Hoắc Khải, cô bé vẫn ngờ

vực hỏi: “Chú Lý, thật sự là chú sao?”

“Chú đây”, Hoắc Khải đáp lại.

Nhạc Văn Văn sững người mất mấy giây, rồi đột

nhiên òa lên khóc lớn.

Cô bé khóc rất thương tâm, cứ như muốn giải tỏa

hết những cảm xúc tiêu cực ra, tuy rằng không gào

thét, nhưng bàn tay nhỏ nắm chặt lấy áo mưa Hoắc

Khải không buông, sợ rằng đây chỉ là một giấc mộng,

buông tay là sẽ biến mất.

Hoắc Khải giơ cao áo mưa, không hề né tránh

nước mưa trên người cô bé mà ôm chặt vào lòng rồi

che chắn cho cô bé bước đến nơi có mái hiên.

Nhạc Văn Văn từ đầu đến cuối luôn nắm chặt lấy

anh, một khắc cũng không buông.

Vào đến trong phòng rồi, Hoắc Khải mới bỏ mũ áo

mưa xuống, rồi rút điện thoại ra gọi cho Cố Phi

Dương.

“Tìm thấy cô bé rồi, ở chỗ đường hầm hải dương”,

Hoắc Khải nói.

“Tôi, tôi đến ngay!” Cố Phi Dương ngạc nhiên vui

mừng lẫn lộn đáp lại anh, nghe giọng nói của cô run

lên trong điện thoại như vậy cũng có thể đoán được

cô đang chạy nhanh đến mức nào.

Sau khi cúp điện thoại, Hoắc Khải hơi mở áo mưa

ra, nhìn Nhạc Văn Văn vẫn đang nức nở không ngừng

mà nói: “Không phải sợ, có chú ở đây rồi, không sao

đâu”.

Nhạc Văn Văn càng khóc lớn, ôm chặt lấy eo anh

mà nói: “Cháu không cho chú đi! Chú Lý, cháu không

muốn chú đi đâu!”

“Chú sẽ không đi đâu mà, chú ở đây đợi mẹ cùng

cháu”. Hoắc Khải có thể cảm nhận được sự hoảng

loạn sâu trong lòng cô bé, có lẽ mãi đến tận bây giờ,

cô bé vẫn chưa dám hoàn toàn tin rằng, chú Lý mà

mình vẫn luôn nhớ mong hàng ngày đã thật sự xuất

hiện.

Không bao lâu sau, Cố Phi Dương cũng đã chạy

đến.

Cô thậm chí còn quên không bỏ điện thoại vào túi

mà cứ cầm vậy, mặc cho nước mưa chảy thành dòng.

Cô vội vã xông qua hỏi: “Văn Văn đâu?”

Hoắc Khải giơ một góc áo mưa ra để cô ấy thấy rõ

Văn Văn, nói: “Ở đây này”.

“Văn Văn!” Cố Phi Dương chạy nhanh đến, thậm

chí vì quá vội vã mà suýt chút nữa đã vấp ngã.

Hoắc Khải vội vươn tay ra đỡ lấy cô ấy, mà Cố Phi

Dương sau khi đứng vững xong, hơi dừng lại một chút

rồi lập tức giơ cao tay, cứ nhằm mông Nhạc Văn Văn

mà đánh.

Vừa đánh, cô vừa khóc mà nói: “Ai cho con chạy

lung tung hải! Ai cho con chạy lung tung!”

Cô đánh rất mạnh, bởi vì hoảng, vì sợ.

Cô cũng khóc rất thương tâm, bởi vì cô khổ quá.

Nhạc Văn Văn bị đánh mấy cái, tiếng khóc khó

khăn lắm mới kìm xuống được, nay lại lập tức cất lên.

Hoắc Khải vội khuyên can: “Thôi được rồi, đừng

đánh nữa…”

Không đợi anh đi ngăn, Cố Phi Dương đã ngồi thụp

xuống, ôm chặt lấy con gái, nước mắt hòa lẫn cùng

nước mưa, men theo khuôn mặt mà chảy, giọng cô

làm người ta không khỏi đau lòng: “Con dọa mẹ sợ

chết mất thôi! Sao lại chạy lung tung thế hả, có biết là

con dọa mẹ sợ lắm không!”

Tất cả sự quan tâm và yêu thương, hoảng sợ và lo

lắng của mẹ, cô bé Nhạc Văn Văn đều cảm nhận

được.

Cô bé xoay sang, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con

xin lỗi!”

Hai mẹ con ôm lấy nhau mà khóc, gọi tên lẫn

nhau.

Mối liên hệ máu mủ tình thân là năng lực ấm áp

nhất thế gian, thời khắc này càng làm Hoắc Khải cảm

nhận được điều đó một cách sâu sắc.

Đánh, là bởi vì sợ, khóc, cũng là bởi vì sợ.

Có những lúc, sợ không phải là từ mang nghĩa

xấu, ngược lại là sự thể hiện đặc biệt của tình yêu.

Chỉ có người yêu thương bạn sâu sắc, mới sợ mất

đi bạn.

Hoắc Khải nhìn hai mẹ con, trong lòng không khỏi

thở dài, cuộc sống khó khăn làm người ta cảm khái

muôn phần.

Cố Phi Dương dù gì cũng là người lớn, phương

diện khống chế cảm xúc vẫn tốt hơn con trẻ. Sau khi

cảm giác hoảng sợ qua đi, thay thế nó chính là sự áy

náy đối với con gái.