Vừa đúng lúc, Hoắc Khải bưng nồi cháo ra khỏi

phòng bếp, hỏi bừa: “Cái gì đáng ngạc nhiên?”

Sắc mặt Cố Phi Dương càng đỏ hơn. Vỗn dĩ cố ấy

rất cẩn trọng trước mặt Hoắc Khải, bây giờ càng cảm

thấy thẹn thùng hơn.

Ninh Thần hừ một tiếng: “Chuyện của phụ nữ với

nhau, sao phải nói cho anh biết!”

“Được thôi. Đường Đường, con muốn uống sữa

hay canh trứng gà?” Hoắc Khải quay đầu hỏi.

Đường Đường không trả lời ngay mà nhìn Nhạc

Văn Văn: “Cậu chọn cái nào?”

“Tớ muốn ăn cháo…“ Nhạc Văn Văn đáp.

Đường Đường quay đầu lại nói: “Bố, bọn con muốn

ăn cháo”.

Hoắc Khải bất lực, con gái dù ở độ tuổi nào, tư duy

trả lời câu hỏi luôn lệch hướng như vậy sao?

May là Ninh Thần và Cố Phi Dương vẫn đang ngồi

cạnh, hai người mẹ đi tới khuyên bảo vài câu, hai cô

bé đều đổi sang uống sữa, nếu không, chắc Hoắc

Khải phải nấu bữa sáng này hết cả nửa tiếng nữa.

Thần đang định đưa Đường Đường đến lớp học thêm.

Nhân cơ hội này, Cố Phi Dương cũng nói rằng họ

phải đi về, chỉ có điều Nhạc Văn Văn không chịu

buông tha Hoắc Khải, nói gì cũng không chịu đi.

Kể cả Cố Phi Dương tỏ vẻ tức giận, con bé cũng

vẫn không chịu.

Cuối cùng, Hoắc Khải đồng ý với cô bé rằng vài

ngày nữa sẽ làm đồ ngon cho cô bé ăn, khuyên nhủ

cả nửa ngày, có thêm Đường Đường đứng bên cạnh

làm chứng nữa, Nhạc Văn Văn mới miễn cưỡng đồng

ý.

Cho dù như vậy, lúc đi, tròng mắt cô bé vẫn đỏ

hoe, vẫy vẫy tay với Hoắc Khải: “Chú Lý, chú phải đến

sớm đó, mấy ngày tới cháu sẽ không ăn cơm, nếu chú

không tới làm cơm cho cháu ăn, cháu sẽ chết đói

đấy!”

Hoắc Khải cũng bị cô bé chọc cười, đây là lấy chết

đe dọa anh sao.

“Tạm biệt bố, đừng quên là trưa đến đón con với

mẹ để cùng đi xem nhà nha!” Đường Đường vẫy vẫy

bàn tay nhỏ tạm biệt Hoắc Khải.

“Bố biết rồi, không quên đâu”, Hoắc Khải đáp.

Nếu Đường Đường không nhắc, suýt chút nữa

Hoắc Khải cũng quên chuyện hôm nay cả gia đình

cùng nhau đi xem nhà.

Nghĩ một lúc, anh gọi điện cho Phương Xương

Thịnh, thông báo kế hoạch của mình ngày hôm nay.

Biết được chuyện Hoắc Khải vẫn quyết định mua

nhà ở khu vực tây bắc, Phương Xương Thịnh tỏ ra rất

vui mừng.

Bởi vì dù tiềm năng của mảnh đất ở phía tây bắc

đã được Sở quy hoạch xác định nhưng trong lòng

Phương Xương Thịnh, hành động của Hoắc Khải có

sức thuyết phục hơn bất kỳ nguồn tin tức nào.

Bây giờ, Hoắc Khải muốn mua nhà ở phía tây bắc,

chuyện này coi như đã chốt rồi.

“Bên đó có mấy căn nhà khá ổn, mấy ông bạn già

của tôi tìm ra. Hay là vậy đi, trưa nay tôi đi với cậu,

vừa hay gọi mấy người bọn họ ăn bữa cơm. Chuyện

giá cả cậu cứ nói lại với em dâu yên tâm đi, nếu không

ký được hợp đồng giảm hai mươi phần trăm, ông anh

này tự vặn đầu mình xuống cho em dâu làm bóng để

đá” Phương Xương Thịnh vỗ ngực bảo đảm.

“Môn thể thao kinh dị thế, chắc cô ấy không vui vẻ

tham gia đâu!” Hoắc Khải cười đáp.

Phương Xương Thịnh cười lớn. Một trong những

nguyên nhân khiến gã ta đánh giá cao Hoắc Khải là vì

mặc dù điều kiện gia đình anh không quá giàu có

nhưng lại không hề cầu cạnh những người lắm tiền

nhiều của như mấy người nghèo.

Đây là năng lực của cá nhân đem lại nền tảng và

sự tự tin cho một người.

Có những lúc con người kỳ lạ vậy đấy. Bạn càng tỏ

ra thấp kém, người ta lại càng không muốn để ý đến

bạn nhưng bạn dám ngồi ngang hàng với người ta,

người ta sẽ muốn đến gần bạn.

Bản thân Hoắc Khải là người đứng trên cao, đương

nhiên anh hiểu phải “đối phó” như thế nào với loại

người như Phương Xương Thịnh.

Sau khi bàn bạc qua loa chuyện gặp mặt lúc trưa,

Hoắc Khải lại gọi điện cho Cơ Hương Ngưng, nói với

cô ấy rằng hôm nay anh phải đi xem nhà nên không

đến công ty nữa.

Chuyện Hoắc Khải không coi quy định của công ty

ra gì cũng chẳng phải là việc mới mẻ.

Trước kia, khi anh chưa thể hiện ra năng lực vượt

trội trong công ty, anh đã dám nghỉ làm một, hai tháng

trời, bây giờ đã lên chức rồi, đương nhiên Hoắc Khải

càng chẳng sợ gì.

Đương nhiên vẫn có chút khác biệt. Ít nhất thì bây

giờ anh biết đường gọi điện để thể hiện sự tôn trọng.

Dù sao gần đây, công ty không có chuyện gì cần

đến anh. Cơ Hương Ngưng cũng biết, loại người như

Hoắc Khải không cần suốt ngày ở lại công ty giống

như những nhân viên bình thường khác.

Người tài cần dùng đúng lúc, khi cần, anh chịu

xuất hiện là được rồi.

Không nói gì nhiều, chỉ mỗi việc Hoắc Khải uốn ba

tấc lưỡi đã có thể lôi kéo được Cơ Xuyên Hải khiến Cơ

Hương Ngưng có được cơ hội tăng lên hai bậc. Công

lao to lớn này đã đủ cho anh ta muốn làm gì thì làm

rồi.

“Cần tôi giới thiệu cho anh người bên công ty nhà

đất không? Ờ? Phương Xương Thịnh? Anh còn quen

ông ta?”. nghe thấy Hoắc Khải nói rằng quen biết với

Phương Xương Thịnh, Cơ Hương Ngưng không nói gì

thêm, chỉ đáp: “Tấm séc lần trước, tôi đã nói phòng

tài chính đổi ra tiền để chuyển khoản vào thẻ của anh

rồi, lát nữa kiểm tra xem”.

Hoắc Khải hơi ngơ ngác một lát, mãi mới nhớ ra,

lúc trước khi giả vờ thu mua, để diễn cho thật hơn,

Hoắc Khải đã đến tiệm in làm giả tờ séc, bên trên ghi

một triệu.

Lúc đó chỉ để lừa đám người Cơ Xuyên Hải mà

thôi, không có ý gì khác. Ai ngờ rằng, Cơ Hương

Ngưng lại đổi tờ séc đó thành tiền thật.

“Không cần cảm ơn tôi. Đây là phần thường anh

đáng được nhận. Mặc dù tất cả mọi người đều biết tôi

cho anh một tấm séc tiền triệu nhưng nó đáng thuộc

về anh!” Cơ Hương Ngưng nói.

Hoắc Khải cười nói: “Cô đang muốn dùng tiền để

trói buộc tôi sao?”

“Nếu như có thể dùng tiền giữ chân anh, tôi rất vui

khi làm thế” Cơ Hương Ngưng đáp.

Cả hai người đều không bàn quá sâu về chuyện

này, có giữ được chân hay không, không cần phải nói

thẳng ra, ít nhất thì trong giai đoạn này, mọi chuyện

đều rất lạc quan.

Hoắc Khải cũng chẳngg làm bộ làm tịch vờ như

không cần khoản tiền này. Tiền không phải thứ gì đó

rất tốt nhưng nó vẫn là thứ tốt.

Lúc cần dùng nó để làm việc thì sẽ rất tốt.

Vốn dĩ Hoắc Khải định dùng số tiền tiết kiệm trong

nhà để trả tiền cọc cho căn nhà ba tầng tầm một trăm

mét vuông. Nhưng giờ đã có một triệu ở đây rồi, có

thể xem xét xem có nên mua căn nhà bốn tầng

không? Hoặc là căn nhà một tầng có diện tích to chút

cũng được, cũng có thể mua hai căn, dù gì giá nhà

phía tây bắc sau này chỉ có lên chứ không có xuống.

Bỏ biệt thự qua một bên đi, trước đây anh đã ở

đến phát chán rồi. Đối với Hoắc Khải, căn biệt thự

rộng năm, sáu trắm mét vuông còn ở không thoải mái

bằng căn phòng vài chục mét vuông.

Những nơi anh dùng tới khi sinh hoạt hằng ngày

cũng chỉ có vài chục mét vuông, mua rộng quá chỉ là

để cho người khác ngắm thôi.

Có vài người mua nhà chỉ để làm cái mác nhằm

thỏa mãn lòng hư vinh, còn Hoắc Khải không cần.

Sau khi tắt điện thoại Hoắc Khải quay vào nhà, thu

dọn một chút mới nhận ra, quần áo to quần áo nhỏ

của Cố Phi Dương đều treo hết lên mắc trong nhà

tắm, có lẽ lúc đi vội quá nên quên lấy.

Có điều quần áo vẫn còn ướt sũng, cầm về cũng

vô dụng.

Nhìn đám đồ lót nhỏ bé đầy bắt mắt trên móc phơi

đồ, Hoắc Khải có phần ngạc nhiên, cơ thể của Cố Phi

Dương nóng bỏng đến thế sao? Chẳng trách cô ấy

dám mở lớp dạy múa, xem ra là có “vốn liếng” sẵn.

Anh không nhìn thêm nữa, cũng không động đến

mấy thứ đồ có thể khiến Ninh Thần hiểu lầm. Hoắc

Khải quay vào phòng khách, mở máy tính, bắt đầu tìm

kiếm thông tin về nhà cửa ở khu vực phía tây bắc.

Mặc dù Phương Xương Thịnh giúp anh chuyện giá

nhà nhưng vị trí cụ thể vẫn cần phải xem xét kỹ lượng.

Dù sao ông cha ta cũng có câu, mua nhà cần phải

chú ý đến ba vấn đề, phong thủy, phong thủy, vẫn là

phong thủy.

Không lâu sau, Ninh Thần quay lại nhà, hai người

cùng nhau xem xét cẩn thận hơn hai tiếng đồng hồ,

lúc ngẩng đầu nhìn đồng hồ thì cũng sắp đến giờ, lúc

này hai người mới đứng dậy đi đón con.

Sau khi đón Đường Đường ở lớp học thêm, ba

người cùng nhau đi đến văn phòng bất động sản nào

đó mới mở ở khu vực tây bắc, đợi tầm khoảng năm

phút thì Phương Xương Thịnh xuất hiện.

Ông anh này vẫn chẳng khác gì lúc trước, mặc

chiếc quần đùi và áo ba lỗ, nếu mà còn đi thêm đôi

tông lào nữa thì nói rằng gã ta đi tắm cũng có người

tin.

“Anh Phương, cách anh ăn mặc chẳng hợp với gia

cảnh gì cả”. Ninh Thần lên tiếng, có lẽ vì quen thân với

Phương Xương Thịnh, cộng thêm gã nhà giàu này

không tỏ ra sang chảnh nên trước mặt gã, Ninh Thần

cảm thấy không cần câu nệ.

Phương Xương Thịnh cười hi hi ha ha nói: “Người

ta có gia tài cả chục tỉ, trăm tỉ vẫn còn đi con xe đạp

cũ rích để bảo vệ môi trường, tôi ăn mặc như này

cũng là để tiết kiệm vải vóc cho nhà nước thôi”.

“Chú Phương kỉ bo thật! Đường Đường đứng một

bên làm mặt quỷ.

Phương Xương Thịnh giận dữ nói: “Ai nói chú ki

bo? Lát nữa cho cô nhóc cháu biết thế nào là hào

phóng! Đi! Mua nhà!”

Ninh Thần trộm cười, đi cùng với bọn họ vào trong

phòng giao dịch bất động sản.

Thật ra người trong phòng bất động sản đã trông

thấy bọn họ từ sớm rồi nhưng không rõ có phải do

nhà ở phía tây bắc khó bán quá nên mấy nhân viên

chăm sóc khách hàng không có hứng thú chủ động

chào mời.

Nhất là cái cách ăn mặc như đi tắm nơi công cộng

của Phương Xương Thịnh lại càng khiến người ta nhìn

vào là tụt hứng.

Mấy người bọn họ bước vào phòng giao dịch bất

động sản nhưng lại chẳng ai chủ động tiếp đón.

Phương Xương Thịnh liếc ngang ngó dọc một hồi,

cuối cùng bực mình hét: “Chỗ mấy người không có ai

tiếp khách sao?”