Sau vài nhịp thở, cảm thấy tâm trạng của mình đã

bình tĩnh hơn, anh mới điềm đạm nói: “Đừng nói năng

tự mãn như vậy, có lúc báo ứng đến nhanh lắm đấy!”

“Ôi, còn biết trù ẻo người ta cơ hả? Tôi nói này,

người có tiền ơi, anh cứ thanh toán hết đi rồi hãng dạy

dỗ tôi”. cô nhân viên bán hàng kia lộ rõ vẻ chê cười.

Đúng lúc này, Đường Đường đột nhiên nghiêm túc

nói với cô nhân viên bán hàng kia: “Dì ơi, có lẽ dì sắp

xui xẻo rồi. Bố cháu giỏi lắm đấy!”

“Khà khà, không phải người một nhà thì không

cùng một giuộc, đến cả đứa trẻ bé thế này cũng học

cách chém gió rồi, đỉnh của chóp đấy. Dì thực sự sắp

sợ chết khiếp vì bố cháu rồi đây” cô nhân viên kia

không hề để tâm.

Thực ra Ninh Thần cũng rất tức giận. Mua nhà vốn

là một chuyện vui vẻ, sao lại gặp phải dạng người như

thế này chứ.

Làm kinh doanh không theo quy tắc thì chớ, còn

khinh thường nhạo báng khách hàng, có ra dáng nhân

viên phục vụ không?

Đúng lúc này, cuộc gọi của Phương Xương Thịnh

đã được kết nối, gã ta ồn ào nói: “Ông Lã, tiên sư nó

ông tìm được đám nhân viên bán hàng này ở đâu thế,

đứa nào đứa nấy như mẹ thiên hạ. Đừng hỏi tôi tại

sao, tôi đang ở khu bán hàng của ông, nhanh chóng

qua đây! Đừng bảo tôi không cho ông cơ hội, anh

chàng giỏi giang mà sáng nay tôi nói với ông đang

đứng ngay cạnh tôi, trong vòng mười lắm phút mà tôi

không thấy mặt ông là chúng tôi đi luôn, sau này đừng

liên hệ gì nữa!”

Sáng nay, sau khi Hoắc Khải nói muốn mua nhà,

Phương Xương Thịnh đã gọi điện thoại cho mấy ông

chủ của các công ty bất động sản trong khu vực Tây

Bắc, nói là chiều nay sẽ đưa người giỏi giang tới bên

đó mua nhà.

Công ty bất động sản ở bên này về cơ bản cũng là

người bản địa như Phương Xương Thịnh, đôi bên trở

thành bạn bè của nhau từ lâu rồi.

Họ biết thừa tính cách của Phương Xương Thịnh,

trông qua có vẻ ngờ nghệch chứ thực chất tỉnh ranh

lãm.

Người được gã ta gọi là người giỏi giang, chắc

chắn rất được.

Còn về giỏi giang thế nào, Phương Xương Thịnh

cũng không nói rõ với họ, dù sao thì tính đến giờ phút

này, có lẽ cả thành phố chỉ mình ông chủ công ty bất

động sản này biết về tiềm lực to lớn của khu Tây Bắc

trong tương lai.

Sau này, gã ta còn muốn tìm Hoắc Khải để thương

lượng kỹ hơn, kiếm vài mảnh đất đẹp để dự trữ hoặc

khai thác luôn, nếu để người khác biết được thông tin

này, đâu còn chừa miếng thịt nào cho gã ta ăn nữa.

Bất kể thế nào, người mà Phương Xương Thịnh đã

thừa nhận thì mấy ông chủ công ty bất động sản cũng

không bao giờ dám coi thường.

Cho nên, vị chủ tịch họ Lã kia hứa với gã ta sẽ đến

ngay lập tức.

Sau khi cúp điện thoại, Phương Xương Thịnh cũng

không phí lời với hai cô nhân viên kia mà chỉ nói với

Hoắc Khải: “Đợi một lát đã, ông Lã sắp tới đây rồi!”

“Ôi chao, ông Lã lại là thần tiên phương nào thế?”

một nhân viên bán hàng cười tít cả mắt.

Phương Xương Thịnh liếc nhìn cô ta, “hừ” một

tiếng rồi không thèm ngó ngàng gì thêm.

Với thân phận của gã ta mà so đo tính toán cùng

đám nhân viên cấp thấp này đúng là làm mất oai

phong của bản thân, có gì bất mãn cứ tính lên đầu họ

Lã kia là được.

Thấy Phương Xương Thịnh không ngó ngàng gì tới

mình, cô nhân viên bán hàng kia cũng hừ một tiếng,

lầm bầm: “Béo như con heo mà còn giả bộ giả tịch,

không nhìn lại bản thân mình xem!”

Cô ta không cố tình giảm bớt âm lượng, tai của

Phương Xương Thịnh cũng chưa điếc, đương nhiên sẽ

nghe thấy rất rõ ràng.

Vị phú ông với tài sản tiền tỷ này tức đến mức mặt

mũi xanh lè, nhưng vì cảm thấy có vợ chồng Hoắc

Khải ở bên cạnh, không muốn cãi nhau trước mặt họ,

nếu không Phương Xương Thịnh đã chửi thề rồi.

Vì đã coi Hoắc Khải và những người đi cùng anh là

dạng khố rách áo ôm đã không còn tiền còn tới đây

quậy phá nên hai cô nhân viên bán hàng kia cũng

không nấn ná lâu, họ quay về bên cạnh đồng nghiệp

của mình rồi chỉ chỉ trỏ trỏ về phía này.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn họ đang nói

toàn những lời châm chọc.

Mà ở bên kia, Lã Đông Hiền vừa nhận cuộc gọi từ

Phương Xương Thịnh lập tức quay đầu nhìn thư ký

của mình: “Khu nhà Phong Hoa bây giờ do ai phụ

trách nhỉ?”

Thư ký trả lời ngay không hề do dự: “Là công ty

quản lý cơ sở hạ tầng dưới trướng chúng ta, nhưng

tổng giám đốc Trần Thiệu Cương của công ty này vừa

đi tỉnh khác công tác rồi, bây giờ chắc hẳn chỉ còn

phó tổng giám đốc Tôn Chí Tân đang phụ trách việc

bán hàng”.

Lã Đông Hiền đứng dậy cầm theo áo khoác ngoài:

“Lập tức bảo Tôn Chí Tân tới khu bán hàng, hình như

chủ tịch Phương bị đứa nhân viên không có mắt nào

chọc giận rồi, bảo cậu ta nhanh chóng an ủi ông ấy,

tôi sẽ qua ngay bây giờ!

“Vâng, tôi sẽ gọi điện thoại cho anh ta ngay”, thư

ký vội vàng đáp.

Làm thư ký cho Lã Đông Hiền bao nhiêu năm rồi,

cậu ta biết, nhân vật lớn có thể khiến ông chủ của

mình thận trọng như vậy, lại còn họ Phương, chỉ có

thể là Phương Xương Thịnh – ông lớn bất động sản

thích mặc quần đùi chạy lung tung khắp nơi.

Đối với ông chủ Phương không hề màu mè nhưng

có thể vận hành việc kinh doanh đến quy mô này, thư

ký cũng vô cùng kính nể.

Cậu ta lập tức lấy điện thoại ra, gọi điện cho phó

tổng giám đốc Tôn Chí Tân của bên khu bán hàng.

Chừng khoảng năm phút sau, một người đàn ông

trung niên mặc âu phục thẳng thớm vội vàng chạy vào

khu bán hàng.

Khi nhìn thấy người này, tất cả nhân viên bán hàng

vội vàng cất điện thoại vào túi, sau đó đứng dậy hỏi

thăm: “Chào phó tổng giám đốc Tôn!”

Người đàn ông trung niên này đương nhiên là Tôn

Chí Tân, phụ trách chào hàng khu nhà ở Phong Hoa.

Anh ta không buồn chào hỏi đám nhân viên bán

hàng kia, chỉ dáo dác nhìn quanh, nhanh chóng phát

hiện ra Phương Xương Thịnh đang đứng trước cửa với

vẻ mặt khó chịu.

Tôn Chí Tân biết thân phận của Phương Xương

Thịnh chứ, tuy người này không phải là tầng lớp cao

nhất trong thành phố, nhưng là anh cả mà ngành bất

động sản của thành phố này công nhận. Chuyện khác

không nói tới, chứ đến cả ông chủ công ty này là Lã

Đông Hiền cũng phải nể mặt đối phương vài phần.

Ban nãy thư ký của Lã Đông Hiền gọi điện thoại tới

báo rằng có lẽ Phương Xương Thịnh bị nhân viên bán

hàng nào đó đắc tội, làm Tôn Chí Tân sợ vỡ mật.

Một nhân vật đứng đầu trong ngành bị người dưới

trướng của anh ta đắc tội, thế thì mình có cần sống

trong ngành này nữa không đây?

Anh ta lập tức chạy từ văn phòng tới chỗ này, dọc

đường vội vội vàng vàng.

Qua một lúc rồi mà sắc mặt Phương Xương Thịnh

không khá hơn được bao nhiêu, ngược lại vì thời gian

đợi chờ khá dài mà càng thêm khó coi.

Trái tim Tôn Chí Tân đập nhanh hơn mấy lần, sau

khi hít một hơi thật sâu, nở nụ cười mà bản thân anh

ta tự nghĩ là ôn hòa nhất rồi mới bước tới.

Ngay từ đằng xa anh ta đã giơ tay ra với Phương

Xương Thịnh: “Chủ tịch Phương, khách quý đây! Anh

đến sao không báo trước một trước để tôi đón anh

ngay từ cổng”.

Phương Xương Thịnh liếc nhìn một cái, không quá

quen mặt với phó tổng giám đốc của công ty dưới

trướng Lã Đông Hiền. Có lẽ trước kia từng gặp một

hai lần, nhưng không có ấn tượng gì.

Vả lại, hôm nay gã ta tức đến mức này, cho dù có

ấn tượng cũng không muốn nghĩ tới.

Phương Xương Thịnh hừ một tiếng với vẻ khó

chịu: “Anh là ai?”

Dù thái độ của gã ta không tốt, nhưng Tôn Chí Tân

không dám bất mãn, biết chuyện này có nguyên nhân,

chỉ đành cười ha hả: “Tôi là Tôn Chí Tân, là phó tổng

giám đốc quản lý cơ sở hạ tầng dưới trướng công ty.

Ban nãy chủ tịch Lã đã đích thân dặn dò tôi nhất định

phải tiếp đãi chủ tịch Phương tử tế. Chỉ là không ngờ

anh đến nhanh vậy. Nào nào nào, mời chủ tịch

Phương tới phòng đón khách quý, ai nhỉ, tới

phòng làm việc của tôi mang lá trà tới đây!”

Đám đông ở khu bán hàng trợn mắt há miệng nhìn

cảnh tượng trước mắt họ, nhất thời chưa kịp phản

ứng lại.

Tất cả mọi thứ vừa xảy ra, họ nhìn thấy hai năm rõ

mười, mà sau khi quay về vị trí, hai cô nhân viên cũng

liên tục giềm pha Phương Xương Thịnh, Hoắc Khải.

Nói gì mà đòi mua nhà thanh toán hết, thế rồi

không dám queẹt thẻ, còn giả bộ gọi điện thoại gọi

người ra, cũng không biết gọi được thứ hồ bằng cẩu

hữu nào tới.

Trước kia cũng có không ít người từng quậy phá ở

khu bán hàng, gọi điện thoại cho người quen, thế rồi

chỉ gọi ra được mấy thằng du côn tầm thường hoặc

nhân viên quèn.

Sau khi tới đây, chẳng dám hé răng một tiếng, chỉ

khuyên người nhà rời đi.

Đừng tưởng nhà đất ở khu vực Tây Bắc này không

dễ bán, điều đó không đồng nghĩa với việc công ty

bất động sản đứng sau không có thực lực.

Chỉ cần là người bản địa sẽ biết ngay chỗ hơn

người của mấy công ty nhà đất này.

Thương hiệu lâu đời, mà ngành nghề nào cũng là

một vòng tròn giao thiệp, mấy ông chủ ngày ngày

uống rượu đánh bài với nhau, chỉ thiếu nước dập đầu

kết nghĩa anh em thôi.

Sau khi nghe lời nói của hai cô nhân viên bán

hàng, họ cũng không coi Phương Xương Thịnh ra gì,

chỉ coi như xem xiếc khi.

Trong công ty bất động sản, Tôn Chí Tân cũng chỉ

là một lãnh đạo nhỏ, thua xa Lã Đông Hiền vài cấp

bậc.

Nhưng ở khu bán hàng này, anh ta là tầng lớp trên

cùng.

Khi anh ta vừa tiến vào, đám đông còn tưởng anh

ta tới quan sát tình hình, không ai ngờ rằng phó giám

đốc Tân này sẽ chạy thẳng tới chỗ người đàn ông mập

mạp mặc quần đùi áo ba lỗ.

Nhìn dáng vẻ cung kính kia, chắc còn coi trọng gã

ta hơn cả bố ruột.

Tuy rằng không biết tại sao Tôn Chí Tân phải cung

kính như vậy với một người đàn ông béo ục ịch quẹt

thẻ trả một triệu tệ cũng nhọc công tốn sức, nhưng

mặt mũi của hai nhân viên bán hàng đã bắt đầu tái

nhợt rồi.

Họ có dự cảm, hôm nay bản thân sẽ gặp xui xẻo

lớn.

“Không có thời gian nói nhảm cùng anh, chủ tịch

Lã của các anh đâu? Sao vẫn chưa đến?”, Phương

Xương Thịnh cất tiếng hỏi không hề khách sáo.

Tôn Chí Tân đứng đó cực kỳ cung kính: “Chủ tịch

Lã đang trên đường tới đây rồi, sẽ tới ngay đây. Hay là

anh cứ tới phòng đón khách ngồi một lát…

“Phòng khách quý của các anh ấy hả, tôi cũng

không dám tới đâu, nếu đi thật, e là có người giẫm lên

đầu tôi mà vênh váo mất!” Phương Xương Thịnh tức

giận nói.

Nụ cười trên mặt Tôn Chí Tân cứng đờ, sau đó

gượng cười thành tiếng: “Chủ tịch Phương đừng tức

giận, có phải đứa mù mắt nào đắc tội với anh không?

Thế này đi, tôi lập tức bảo nó ra xin lỗi anh, anh bớt

giận đã!”

Nói xong, Tôn Chí Tân lập tức quay người lạnh

giọng nói với đám nhân viên bán hàng: “Mấy người

các cô, ban nãy ai đắc tội với chủ tịch Phương, lập tức

lăn ra đây cho tôi!”