Lã Đông Hiền nhìn thấy hết mọi biểu cảm của Ninh

Thần, bèn cảm thấy khá nghi hoặc.

Một người được Phương Xương Thịnh khen giỏi,

tại sao vợ của cậu ấy lại kích động đến thế chỉ vì chút

lợi lộc đáng giá triệu tệ?

Nhưng ông ấy không thể hiện vẻ nghỉ hoặc của

mình ra ngoài, cũng không hỏi, chỉ dặn dò thư ký đích

thân đi làm thủ tục mua nhà.

Hoắc Khải lấy thẻ ngân hàng từ trong túi ra giao

cho Ninh Thần, đồng thời nói: “Bên trong có một triệu

tệ, trả hết toàn bộ đi, không cần đặt cọc!”

“Một triệu tệ?” Ninh Thần nhìn anh mà sững sờ:

“Anh lấy đâu ra nhiều tiền thế?”

“Cố gắng làm việc nên được Cơ Hương Ngưng

thưởng” Hoắc Khải mỉm cười.

Ninh Thần kinh ngạc trong lòng, nhưng không hề

nghỉ ngờ. Biểu hiện của chồng cô thời gian này thực

sự xuất sắc, tuy rằng khoản tiền thưởng một triệu tệ

quá nhiều, nhưng cũng không phải không thể. Chí ít là

nó chân thực hơn việc suy đoán anh đi cướp ngân hàng.

“Chẳng trách ban nãy anh dám quẹt thẻ, hóa ra vì

có đủ tự tin”, Ninh Thần trách anh, ban nãy cô hoảng

hốt vô cùng, suýt nữa bụm mặt không dám nhìn ai

nữa.

Nhưng nếu đã có một triệu tệ, nghĩ tới việc Lã

Đông Hiền nói có thể giảm 50%, vậy thì một căn nhà

cũng chỉ đáng giá sáu bảy trăm ngàn tệ thôi. Với số

tiền mà họ đang có trong tay, hoàn toàn có thể mua

hai căn.

Một căn giảm 50%, hai căn tương đương với mua

một tặng một, đã không thể dùng hai chữ “tiết kiệm”

để hình dung.

Nghĩ tới đây, hai mắt Ninh Thần nóng lên, cô

không kiềm chế được mà nói với Hoắc Khải: “Hay là

chúng ta…”

“Đi quẹt thẻ đi, mua một căn là đủ rồi, anh thấy

căn hộ ba phòng ngủ kia rất ổn đấy” Hoắc Khải ngắt

lời cô.

Nhìn nụ cười trên mặt chồng mình, Ninh Thần biết

ngay anh biết rõ mình đang nghĩ gì. Lời nói của anh

cũng đồng nghĩa với từ chối.

Tuy không biết tại sao phải chủ động từ chối

chuyện tốt như vậy, nhưng nếu anh không đồng ý,

Ninh Thần cũng không cố ép uổng.

Từ đầu đến cuối cô vẫn là một hình mẫu phụ nữ

truyền thống điển hình, tất cả để chồng mình quyết

định, có lẽ không cực đoan đến độ “tam tòng tứ đức”,

nhưng cũng khá nghe lời rồi.

Thấy Ninh Thần cầm thẻ ngân hàng đi theo thư ký,

Hoắc Khải mới quay đầu nói với Lã Đông Hiền: “Cảm

ơn chủ tịch Lã, phen này tiết kiệm cho tôi cả triệu tệ.

Trưa nay hãy để tôi mời khách, cũng coi như cảm ơn

sự khảng khái của chủ tịch Lã và anh Phương!”

Mua một tặng một quả thực không thể nào tiết

kiệm hơn, nhưng Hoắc Khải biết, đối với một người

làm ăn, kiếm tiền mới là mục đích hàng đầu.

Lã Đông Hiền có thể nể mặt Phương Xương Thịnh

mà chiết khấu nhiều như thế đã là nể mặt lắm rồi. Nếu

mình còn không biết tốt xấu gì mà đòi thêm một căn

chẳng khác nào cướp miếng ăn trên tay người khác,

không biết phép tắc gì.

Một số loại tiền có thể tham được, một số loại thì

không.

Mà quá trình trao đổi của Hoắc Khải và Ninh Thần

cũng lọt vào mắt Lã Đông Hiền.

Ánh mắt của Ninh Thần cùng lời nói nửa chừng

của cô, ông ấy đâu đến mức không hiểu, chỉ đơn giản

là thấy giá nhà rẻ quá, muốn thêm một căn.

Vốn dĩ trong lòng ông ấy còn thấy không vui lắm,

mình với hai người này không quen không biết, vừa

gặp đã giúp nhau bớt được cả triệu tệ là khá lắm rồi,

người phụ nữ này thật tham lam.

Nhưng điều khiến ông ấy không ngờ là Hoắc Khải

không đợi vợ mình nói hết đã gạt bỏ ý định của cô,

không hề muốn chiếm lợi nhiều hơn.

Cho dù xác định được gia đình này không nhiều

tiền như tưởng tượng của ông, nhưng hành vi của

Hoắc Khải vẫn khiến hảo cảm mà Lã Đông Hiền dành

cho anh tăng thêm rất nhiều.

Càng là người không có tiền càng dễ nảy lòng

tham. Hoắc Khải thì ngược lại, cho thấy khả năng tự

khống chế bản thân của anh rất mạnh.

Phàm là người có khả năng tự khống chế bản thân

mạnh mẽ thì không một ai có năng lực thấp kém cả.

Có lẽ Phương Xương Thịnh khen anh giỏi giang cũng

không phải chém gió.

Nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt Lã Đông Hiền cũng

tươi tắn hơn: “Cậu Lý đúng là khách sáo quá. Nếu đã

như thế, tôi cũng không ống ẹo. Trưa nay chúng ta ăn

một bữa rồi làm quen đàng hoàng, sau này chưa biết

chừng thời gian qua lại còn dài”.

Phương Xương Thịnh ở bên cạnh cười ha hả: “Ông

già này có mắt nhìn người phết đấy, kết giao với cậu

em này tuyệt đối không thiệt thòi gì đâu. Đừng tưởng

phải móc túi một triệu tệ là lỗ vốn, lợi ích sau này đủ

khiến ông cười cả ngày đấy”.

Hoắc Khải tỏ ra khiêm tốn: “Anh Phương biết tâng

bốc quá, trước mặt hai vị, tôi có gì đáng kể đâu!”

Anh cố tình hạ thấp mình để Lã Đông Hiền và

Phương Xương Thịnh thấy thoải mái trong lòng.

Con người ai cũng vậy cả mà. Càng thấy người giỏi

giang cúi đầu trước mặt mình thì cảm giác thành tựu

càng tăng cao.

Có lẽ Lã Đông Hiền thấy đỡ hơn, chứ cảm giác của

Phương Xương Thịnh là rõ ràng nhất.

Trong mắt gã ta, Hoắc Khải là một người giỏi giang

có tầm nhìn chiến lược, có thể từ số liệu chung chung

mà dự đoán được xu thế chính trong tương lai,

chuyện này phải giỏi cỡ nào chứ.

Mà người như thế này cúi đầu trước mặt gã ta,

Phương Xương Thịnh hoan hỉ vô cùng.

Cũng vì Hoắc Khải không nói mua thêm căn nữa,

nếu không, gã ta cũng muốn tặng không cho cậu em

này một căn rồi.

Có thư ký của ông tổng tới đích thân làm thủ tục

nên tốc độ nhanh đến khiếp sợ, chỉ chưa đầy mười

phút đã xong hết rồi.

Ninh Thần tới đó cũng không làm gì, chỉ báo số

chứng minh nhân dân, số điện thoại, họ tên, rồi quẹt

thẻ là xong.

Bởi vì khu nhà Phong Hoa là tòa nhà đã xây xong,

cho nên khi viết tên chủ hộ trong sổ đỏ, Ninh Thần

thoáng chần chừ, sau cùng vẫn phải tới hỏi ý kiến của

Hoắc Khải.

Chỉ một căn nhà hơn một triệu tệ, Hoắc Khải đâu

để tâm, anh mỉm cười: “Nếu đã là cả gia đình tới mua

thì tất nhiên phải viết tên của cả nhà lên rồi”.

Cũng vì cảm thấy tài sản trong hôn nhân dù không

viết tên cũng được tính một nửa, nếu không, Hoắc

Khải lười đến mức không muốn thêm tên mình.

Ninh Thần vui vẻ quay đầu nói với thư ký: “Vậy thì

viết hết tên của ba người nhà tôi lên đó!”

“Được ngay!” thư ký xác nhận tên tuổi ba người

rồi thêm vào tư liệu, đợi đến thứ hai là có thể đi làm

thủ tục nhà đất rồi.

Vì thế, chuyện mua nhà coi như kết thúc. Theo lời

Hoắc Khải đã nói trước đó, anh mời Lã Đông Hiền và

Phương Xương Thịnh tới một nhà hàng khá cao cấp

trong thành phố ăn cơm.

Lã Đông Hiền vốn định để Hoắc Khải ngồi xe của

ông ấy, thế mà bị Phương Xương Thịnh lôi đi: “Mới thế

nào mà đã bắt đầu cướp người của tôi rồi, ông có

Maybach, tôi không có chắc? Đi, ngồi xe của tôi! Em

dâu, cháu gái, đi cùng nhau thôi, đừng tạo cơ hội cho

ông già kia!”

Lã Đông Hiền bật cười: “Ông đúng thật là…”

Nói thì nói vậy chứ ông ấy cũng biết Phương

Xương Thịnh rất coi trọng chàng thanh niên tên Lý

Phong này, mình mới tỏ ra muốn lôi kéo anh một tí đã

khiến gã ta muốn lật bàn rồi.

Quá trình dùng bữa cũng rất vui vẻ, hành động cử

chỉ của Hoắc Khải khiến hảo cảm của Lã Đông Hiền

tăng vọt. Bất kể ông ấy nói đến chủ đề nào, chàng

thanh niên này cũng có thể tham gia vào một cách tự

nhiên. Mức độ lão luyện của anh thậm chí còn hơn

ông ấy một bậc.

Vả lại, anh có một số quan điểm mới mẻ khiến Lã

Đông Hiền nghe xong mà hai mắt sáng lên.

Tuy rằng ông ấy là một phú ông với tài sản bạc tỷ,

nhưng dù sao cũng chỉ phát triển ở một thành phố

hạng hai hạng ba này, có cách biệt rất lớn với “ngôi

sao hi vọng của nhà họ Hoắc” về mặt tầm nhìn.

Hoắc Khải càng nói nhiều thì Lã Đông Hiền càng

thấy chấn động, đồng thời vẻ tán thưởng dành cho

chàng thanh niên này càng thêm rõ rệt.

Ăn xong một bữa cơm, ông ấy đã hiểu đại khái tại

sao Phương Xương Thịnh coi trọng Hoắc Khải như thế

rồi.

Còn trẻ như vậy mà đã có vốn kiến thức phong

phú, thực sự rất đáng gờm. Nếu bồi dưỡng thêm vài

năm nữa, chỉ e là tài tình đến mức vô lý.

Ăn cơm xong, Lã Đông Hiền nhiệt tình kéo tay

Hoắc Khải, hăng hái mời anh lần sau tụ tập tiếp. Nếu

muốn mua nhà thì cứ tới tìm ông ấy, khu vực Tây Bắc

này muốn chọn thế nào thì chọn thế ấy. Nếu không lấy

được chiết khấu như ngày hôm nay thì cứ viết lộn

ngược tên ông ấy đi!

Phương Xương Thịnh ở bên cạnh tỏ ra không vui,

khu Tây Bắc này là của nhà ông à? Muốn tìm người

giúp đỡ cũng phải tìm tôi chứ, ông muốn người ta nợ

ông ân tình cũng phải xếp sau tôi, biết chưa?

Vả lại, mẹ kiếp, ông họ Lã, viết ngược lại vẫn là

chữ Lã đấy thôi? (Trong tiếng Hán thì chữ Lã được

ghép từ hai bộ khẩu, đảo ngược thứ tự trên dưới

không ảnh hưởng gì.)

Hai ông tổng nhiệt tình quá nên Hoắc Khải chỉ mỉm

cười đồng ý, nói vài câu khách sáo rồi bị Phương

Xương Thịnh kéo lên xe.

Tiễn gia đình này tới tận nhà, Phương Xương

Thịnh nấc một cái, cười ha hả vẫy tay bảo: “Được rồi,

anh về nhà ngủ đây, sau này muốn mua nhà cứ gọi

điện thoại cho anh”.

“Cảm ơn anh Phương, sau này nhà mới xong xuôi,

mời anh tới nhà ăn bữa cơm!”

“Đương nhiên rồi, đến lúc đó anh phải đi đòi lại

vốn!”

Đưa mắt tiễn ông tổng này rời đi, Ninh Thần ở bên

cạnh cảm khái nói: “Anh Phương đúng là người tốt!”

“Anh ấy đã đòi tới đòi lại vốn rồi mà em còn khen

người ta tốt!”

“Người ta chỉ đùa thôi mà, với cả, chẳng phải điều

này chứng minh quan hệ của hai người rất tốt à?”,

gương mặt Ninh Thần hiện vẻ tự hào. Chồng cô nói

chuyện trên bàn cơm với hai ông tổng mà không hề tỏ

ra yếu thế, từng hành động từng lời nói đều nho nhã

cao quý khiến cô cực kỳ tự hào.

Chỉ là nhớ tới chuyện mua nhà, cô vẫn không hiểu

lắm, bèn hỏi: “Tại sao trước đó anh không mua thêm

một căn?”

“Há miệng mắc quai mà, huống hồ lần đầu gặp

mặt, hưởng lợi một lần là được rồi, hưởng hai lần thì

quá đáng quá. Qua lại với mấy người này đâu chỉ một

hai lần, ngày sau thời gian còn dài, lần đầu tiên đã làm

người ta sợ quá chạy mất, sau này làm sao còn chiếm

được món hời nữa?” Hoắc Khải mỉm cười giải thích.

Ninh Thần bụm miệng cười: “Em thấy hả, là do anh

kiêu ngạo, coi thường chút tiền này, cũng sợ người ta

nói anh quá tham, còn cố tình nói dễ nghe như vậy

nữa chứ”.

Hoắc Khải cười cười, câu này cũng không sai.

Sau khi vào nhà, Hoắc Khải nhớ tới mấy món đồ

trong phòng vệ sinh nên nói với Ninh Thần: “Quần áo

của cô Cố để lại nhà mình rồi, sau này có thời gian thì

em đưa qua cho cô ấy!”