Lời nói của Hoắc Khải, không hề khiến Hoắc Đình Viễn

sợ hãi, mà trái lại hắn ta cười ầm lên, vẻ mặt điên cuồng,

ngang ngược, nói: “Có phải não của thằng khốn nhà anh

bị úng nước rồi không? Cũng không nhìn xem anh có mấy

người? Tôi có mấy người?“

Một kẻ cao lớn đặt tay lên miệng huýt một tiếng sáo

vang, lập tức có ít nhất mười người giống như trước chạy

đến từ bốn phương tám hướng, trong tay kẻ nào cũng

cầm gậy, lăm lăm tiến đến, nhìn rất hung hãn và dữ tợn.

Ninh Thần còn chưa kịp kinh ngạc thì đã bị cảnh

tượng này doạ cho mặt tái mét.

Những kẻ này cười gần lên ác độc, quây thành vòng

tròn xung quanh ba người Hoắc Khải

Hoắc Đình Viễn cười lạnh, nói: “Bây giờ thì mày cảm

thấy ai mới là người bị đánh gãy hết răng?”

Hoắc Khải không thèm nhìn những kẻ cao lớn đang

vây quanh, chỉ hỏi: “Các anh có thể xử lý mấy gã này

không?”

Đương nhiên, Đường Thế Minh thì không cần nói

nhiều. Bản thân anh ta là học trò của nhà vỡ, Triệu Vĩnh

An phái anh ta đưa Hoắc Khải đi chính là có ý để anh ta

giúp đỡ.

“Mấy kẻ này không biết đánh nhau, tôi có thể một chọi

mười”, Đường Thế Minh thản nhiên nói.

Hoắc Khải nhìn sang Đổng Thiên Thanh, gã vẫn chưa

trả lời mà còn đang chần chừ.

Gã chủ động báo tin cho Hoắc Khải là vì muốn biết đối

phương biết bao nhiêu bí mật của mình, nhưng sau khi

thật sự nhìn thấy Hoắc Đình Viễn thì trong lòng gã lại

kiêng dè.

Có cần phải đắc tội với cậu ấm nhà họ Hoắc vì người

này không?

Có đáng không?

“Bây giờ mà anh đi, nếu tôi không chết thì chắc chắn

anh sẽ chết. Anh cảm thấy mấy người này dám giết tôi à?“

Giọng nói của Hoắc Khải, khiến Đổng Thiên Thanh

phát run.

Anh nói không sai. Mấy người này nhìn thì rất hung

hãn, nhưng chắc chắn không thể giết người bừa bãi.

Chúng cũng không ngu. Một xã hội pháp quyền, xử lý vụ

án giết người vô cùng nghiêm trọng, coi như anh có bản

lĩnh bằng trời cũng khó thoát khỏi tấm lưới pháp luật.

Có lẽ, người như Hoắc Đình Viễn còn có thể có cách

giả bệnh để nộp tiền bảo lãnh, hoặc vào viện tâm thần

mấy tháng. Còn chúng, chỉ là đám người dưới đáy xã hội,

lại không có bất kỳ thủ đoạn nào để tự bảo vệ mình.

Cho nên, có hung hãn thế nào, vũ khí trên tay doạ

người ra sao, nhiều nhất cũng chỉ gây trọng thương mà

thôi.

Nhưng một khi Hoắc Khải còn sống, chắc chắn sẽ báo

cảnh sát, nói ra bí mật của gã.

Vào giờ khắc này, Đổng Thiên Thanh đại khái đoán ra

được, khả năng người đàn ông này biết rất nhiều điều, ít

nhất anh cũng đã biết gã từng giết người, nếu không thì

không thể uy hiếp gã hết lần này đến lần khác.

Hiểu rõ điều này, Đổng Thiên Thanh thở dài trong lòng

rồi mở miệng nói: “Tôi có thể đánh mười bốn, mười lăm

người”.

Đường Thế Minh liếc nhìn gã, khoé miệng khẽ động,

không biết là muốn nói gì hay là muốn thể hiện sự xem

thường của anh ta.

Anh ta nói có thể đánh mười người, gã lại nói đánh

được mười bốn, mười lăm người, muốn tỏ vẻ sao?

Không phải là Đổng Thiên Thanh muốn phân tranh,

mà sau khi gã rời khỏi trường dạy võ thì đã học được các

loại kỹ thuật thực chiến. Có lẽ, không học hành chính quy

như Đường Thế Minh, nhưng cũng gọi là loạn quyền đánh

chết sư phụ.

Khi một người phản ứng linh hoạt, nhạy bén, lại hiểu

được làm thế nào để đối phó với điểm yếu của con người

thì sự cách biệt về kỹ năng đã không còn quá lớn nữa.

Những yếu tố thể hiện rõ nhất sự khác biệt giữa hai

bên đó là tốc độ và sức mạnh.

Xét về điểm này, Đổng Thiên Thanh cũng không kém

Đường Thế Minh. Hơn nữa, gã còn có một ưu thế, đó là

thật sự đã từng giết người.

Từng giết người và muốn giết người là hai kiểu trạng

thái tâm lý hình thành khi đối mặt với nguy hiểm hoàn

toàn khác biệt nhau.

Giống như bây giờ. Đổng Thiên Thanh không hề nghĩ

đến lát nữa đánh nhau làm thế nào vừa có thể đánh được

kẻ địch vừa không phải giết người, còn Đường Thế Minh

thì lại cân nhắc rất nhiều đến vấn đề này.

Mười cộng mười bốn là hai mươi tư. Mấy gã to con

trước mặt đếm đi đếm lại cũng chỉ có mười bảy, mười tám

người, không đủ để họ đánh.

“Sau khi việc này kết thúc, anh không cần lo lắng

những việc khác”. Hoắc Khải nói xong, bước từng bước

lên phía trước.

Đổng Thiên Thanh lặng lẽ đi theo sau, không biết có

tin hay không nhưng hình như gã cũng không còn sự lựa

chọn nào khác?

Thấy Hoắc Khải bình tĩnh tiến lên trước như thế, vẻ

mặt Hoắc Đình Viễn trở nên lạnh lẽo, nói: “Chú ý gã đi

theo sau anh ta, có biết chút võ thuật, đánh gãy chân

chúng, đừng đánh chết. Tôi muốn để lại cho anh ta một

hơi thở, để anh ta biết rằng, đắc tội với tôi thì phải nhận

kết cục như thế nào!”

Một đám người cao lớn lên tiếng đồng thuận, một gã

trong số đó tính tình nóng nảy vung gậy đánh về phía đầu

của Hoắc Khải: “Thằng ranh con, đi chết đi!”

Tuy rằng là gậy gỗ nhưng với sức lực của gã đó, nếu

đập trúng đầu thì trăm phần trăm là gục.

Hoắc Khải thậm chí còn không nhìn gã như thể anh

vốn dĩ không chú đến hành động của người này.

Đường Thế Minh đang đi theo bên cạnh hô vang một

tiếng, bay người lên tung một cước, đạp lên tay của gã

kia, khiến hắn không cầm nổi gậy nữa, sau đó, xoay người

trên không đạp vào ngực hắn.

Gã cao lớn kia, ít nhất cũng phải tám mươi, chín mươi

cân, hự một tiếng, bị đá bay ra xa bảy tám mét.

Những gã khác nhìn thấy cảnh tượng đó cũng ầm ï

chửi rủa, giơ vũ khí trong tay xông đến.

Đường Thế Minh không may mảy sợ hãi, thậm chí còn

không nghĩ đến việc hoà hoãn mà lùi lại, vẫn cứ thế xông

về phía kia.

Anh ta rất giỏi võ, lại có thể đối kháng, dù có bị người

khác đánh cho một gậy thì cũng không có vấn đề gì.

Ngược lại gã cao to kia, bị anh ta đánh cho một quyền

đau đến nhe răng trợn mắt, mặt mũi trắng bệch.

Cho dù là như thế thì Đường Thế Minh cũng không thể

cùng một lúc ứng phó với mười bảy, mười tám người.

May mà còn có thêm Đổng Thiên Thanh, sau khi chính

thức chọn đứng về phía Hoắc Khải, đối mặt với sự tấn

công đang ập đến, Đổng Thiên Thanh khom lưng đấm

một quyền vào gã kia.

Một cú đấm nham hiểm khiến cho khuôn mặt của gã

cao lớn kia xanh như tàu lá, sau đó ôm lấy đũng quần ngã

xuống đất kêu thảm thiết.

Kẻ lăn lộn đầu đường cuối phố như Đổng Thiên Thanh

tuy không học kỹ thuật gì cao xa, nhưng tất cả những thứ

gã học đều đầu rất quỷ quyệt và mang lại hiệu quả mạnh

me.

Đánh ở đâu có thể khiến kẻ khác lập tức mất ngay sức

chiến đấu thì gã đánh vào chỗ đó.

Đấm vào đầu, khuỷu tay, đầu gối, chọc vào mắt, đá

đũng quần, đánh vào mũi…

Các kiểu tấn công khiến người khác nhìn thấy đều

phải xanh mặt liên tục được đánh ra chỉ trong ngắn ngủi

mười mấy giây, người đã nằm la liệt trên mặt đất.

Những gã cao lớn mới vừa rồi còn hung hăng, càn

quấy thì bây giờ đều hận không thể mọc thêm hai chân để

chạy thoát thân. Đáng tiếc, chúng không có thêm đôi

chân nào, chỉ có thể ôm chỗ bị thương la hét thảm thiết.

Những tiếng kêu này khiến sắc mặt của Hoắc Đình

Viễn ngày càng trở nên khó nhìn, từ xanh đến trắng, rồi

cuối cùng là tràn đầy sợ hãi.

Khi gã cuối cùng bị Đường Thế Minh đá vào xương

hông, tiếng xương gãy vang lên “rắc rắc” giòn giã, thì vừa

đúng lúc Hoắc Khải bước đến trước mặt Hoắc Đình Viễn.

Hoắc Khải đứng cách Hoắc Đình Viễn chưa đến mười

cm, cao hơn hắn ta nửa cái đầu. Anh nhìn từ trên cao

xuống, dùng thái độ trịnh thượng, giọng nói khinh thường

và ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm hắn ta.

“Cậu cảm thấy, tôi sẽ phải trả giá như thế nào?”

Giọng nói của Hoắc Khải vô cùng lạnh lẽo, lạnh đến

mức toàn thân Hoắc Đình Viễn run rẩy.

Lần trước ở trong nhà, hắn đã bị anh không chút kiêng

dè cho mấy cái bạt tai. Bây giờ, sự việc ồn ào lớn đến mức

độ này, hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn so với lúc

trước.

Sự ám ảnh ở trong lòng khiến hắn không thể suy nghĩ

được gì, chỉ run rẩy nói: “Tôi, tôi là cậu ấm của Hoắc…“

“BốpI”

Sau một tiếng vang giòn giã, nhìn Hoắc Đình Viễn ôm

lấy hai bên má, Hoắc Khải lạnh nhạt nói: “Cái tát này, là

thay cho bố mẹ cậu, thay nhà họ Hoắc dạy bảo cậu. Cậu

không xứng là con cháu nhà họ Hoắc”.

“Anh. Anh…”

Hoắc Đình Viễn vừa mới nói ra hai chữ thì cảm thấy

thân dưới vô cùng đau đớn.

Hoắc Khải hung hăng đá cho hắn ta một cái thật

mạnh, sau đó nhấc đầu gối đập vào miệng hắn ta.

Hoắc Đình Viễn kêu gào thảm thiết, một tay ôm đũng

quần, một tay ôm miệng. Máu tươi không từ chảy ra từ

miệng vết thương. Một đòn đó của Hoắc Khải dùng lực rất

mạnh khiến hắn ta có thể cảm thấy răng lợi lỏng lẻo hết

rồi.

“Đàn ông có một số thứ dài hơn phụ nữ, không phải là

để cậu coi thường phụ nữ mà để dạy cậu tôn trọng tự

nhiên, duy trì nòi giống. Nhưng cậu đã không học được

thì cũng có thể không cần dùng nó nữa”.

“Bố mẹ cho cậu cái răng, là để cậu biết ăn no bụng,

cho cậu cái lưỡi là để cậu hiếu kính với người già và anh

em. Nếu cậu không dùng được, tôi có thể thay cậu bỏ nó

củ:

Bây giờ, cả hai chỗ đó của Hoắc Đình Viễn đầu đau

như muối xát kim châm, nào có thể nói được gì.

Vừa mới hai phút trước, hắn ta còn hung hăng, kiêu

ngạo. Nào ngờ chỉ qua hai phút ngắn ngủi, hắn ta đã bi

thảm tới mức độ này.

Mười giây trước, hắn ta đã từng nghĩ, người này có thể

sẽ đánh hắn, nhưng không ngờ, anh có thể đánh đến mức

độc ác như vậy.

Nét mặt và ánh mắt của Hoắc Đình Viễn tràn đầy sự

sợ hãi. Hắn ta không thể hiểu được, tại sao người này lại

không sợ nhà họ Hoắc. Lẽ nào, anh không sợ nhà họ

Hoắc báo thù sao?

Tại sao

Dựa vào cái gì!

Không ai dám coi thường sự tồn tại của nhà họ Hoắc,

cũng không có ai dám đối xử với người nhà họ Hoắc như

thế này!

Nhưng mà bây giờ, Hoắc Đình Viễn gặp được rồi. Hắn

ta trở thành người đầu tiên ăn con cua này.

Nhưng đáng tiếc, mai cua quá cứng, làm gẫy hết răng

trong mồm hắn.

Đường Thế Minh và Đổng Thiên Thanh xử lý xong đám

kia thì cũng đi đến. Cả hai người đều có dấu vết bị tấn

công, nhưng không nghiêm trọng, cùng lắm thì cũng chỉ

coi là vết thương ngoài da mà thôi.

Hoắc Khải quay lại nhìn sang bên cạnh, rồi đi qua đó.

Lúc anh nhặt một cây gậy sắt từ dưới đất lên, Hoắc

Đình Viễn như muốn hét lên cứu mạng.

Người này…người này con mẹ nó điên rồi sao!

Anh ta muốn làm gì!