Cơ Hương Ngưng cũng nhìn thấy Cơ Xuyên Hải,

cô dừng phát biểu, đợi ông trưởng phòng tài chính

của gia tộc này làm khó mình.

Cơ Xuyên Hải không lập tức nổi giận như trong

tưởng tượng, ông ta nhìn chằm chằm vào ba người

bạn ngoại quốc một lúc rồi mới nhìn sang Cơ Hương

Ngưng, trầm giọng hỏi: “Cháu biết mình đang làm gì

không hả!”

“Rất rõ ràng!” Cơ Hương Ngưng bình tĩnh trả lời.

“Cháu chắc chắn mình muốn làm như thế à?”

“Là do các người ép tôi phải làm như vậy”, Cơ

Hương Ngưng nhìn thẳng vào Cơ Xuyên Hải, không

hề e sợ chút nào, ngược lại còn rất điềm tĩnh khi bản

thân đang chiếm thế thượng phong.

Cơ Xuyên Hải nhìn thấy vẻ kiên định trong mắt cô,

rồi nhìn sang gương mặt mỉm cười của ba người bạn

ngoại quốc kia.

Mấy người này càng điềm nhiên thì trong lòng ông

ta càng như đánh trống trận.

Một đống tư liệu đang đặt trên bàn, tất cả đều là

thứ liên quan đến việc thu mua, thậm chí trước mặt

Cơ Hương Ngưng còn đặt một bản kế hoạch thu mua.

Trình độ tiếng Anh Luân của Cơ Xuyên Hải tuy

cũng không tốt lắm, nhưng vẫn có thể đọc hiểu được

hai chữ “thu mua” này.

Ông ta nhìn chằm chằm vào Cơ Hương Ngưng với

vẻ mặt sa sầm, chỉ muốn lập tức ném cô gái nhánh

phụ này xuống sông. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thôi.

Ông ta không dám làm vậy, cũng không thể làm vậy

được.

Đọc full tại truyen.one nhé Từ thời tổ tiên của nhà họ Cơ đã

sớm suy xét đến việc “cạnh tranh” tồn tại ở nội bộ gia tộc trong tương

lai. Họ không nghĩ tới việc tiêu diệt hoàn toàn, bởi dù

xét từ một góc độ nào đó, sự tồn tại của bầu không

khí này giúp ích cho sự phát triển của gia tộc.

Nhưng không để một bên nào đó nắm được ưu

thế hoàn toàn áp đảo, hay nói cách khác để bên yếu

thế hơn không có bất kỳ cơ hội phản kháng này, suy

xét từ góc độ cân bằng, nhà họ Cơ đã lập ra một quy

định rất đặc biệt trong chế độ công ty.

Đó là bất kỳ tổng giám đốc của một công ty nào,

trong thời gian nhậm chức, luôn có 51% cổ phần của

công ty. Một khi người này miễn nhiệm, cổ phần cũng

tự động chuyển giao tới tổng giám đốc đời tiếp theo.

Chương 60: Khuyên bảo

Vì thế, Cơ Hương Ngưng không có quyền lực thực

sự tại nhà họ Cơ, nhưng ở công ty con này, cô ấy có

địa vị quan trọng.

Cơ Xương Minh có thể sai khiến thuộc hạ chơi trò

“bằng mặt không bằng lòng với cô” có thể xúi giục

khách hàng không thanh toán đúng hẹn, nhưng

không thể ngăn cản Cơ Hương Ngưng bán đứt công

ty này.

Trừ khi, hắn ta có thể đá Cơ Hương Ngưng xuống

đài trước khi người phụ nữ này bán công ty.

Tiếc rằng thời gian đã không còn kịp nữa.

Với một doanh nghiệp gia tộc có quy mô lớn như

thế này, nếu muốn bãi miễn một tổng giám đốc, trước

hết cần được hội đồng quản trị phê chuẩn. Không

phải cứ Cơ Xuyên Hải có cấp bậc cao hơn cô là có thể

xử trí tùy tiện.

Mà muốn mở cuộc họp hội đồng quản trị cũng

không hề dễ dàng gì.

Tuyệt đại đa số thành viên hội đồng quản trị là

thành viên của dòng chính, nhưng cũng có một phần

nhỏ do nhánh phụ đảm nhận. Bởi vì gia tộc quy định

rõ, hội đồng quản trị phải chừa lại 40% vị trí cho

nhánh phụ.

Hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, 40% nhánh phụ

Chương 60: Khuyên bảo

kia chắc chắn rất vui khi nhìn thấy Cơ Hương Ngưng

làm chuyện đại nghịch bất đạo này.

Giết gà dọa khi, cũng để cho người của dòng

chính biết rằng, nếu chèn ép nhánh phụ đến đường

cùng, chuyện gì họ cũng làm được!

Tuy rằng bán công ty đi là thể hiện thái độ phản

bội nhà họ Cơ, nhưng Cơ Hương Ngưng cầm tiền chạy

mất, ai còn quan tâm ông nghĩ thế nào?

Ngược lại, hai người có quan hệ mật thiết với công

ty con này là Cơ Xương Minh và Cơ Xuyên Hải sẽ gặp

phải sự phê bình rất lớn từ dòng chính.

Rất nhiều người đang nhòm ngó vị trí của họ. Có

cả người của nhánh phụ, cũng có cả người của dòng

chính.

Nếu cái tội danh to đùng này ập xuống, kết cục

của hai người còn thảm thiết hơn Cơ Hương Ngưng

nhiều.

Nếu nói ông ta không giận dữ chắc chắn là nói dối,

nhưng dù giận đến mấy, Cơ Xuyên Hải cũng không

dám chèn ép Cơ Hương Ngưng thêm nữa.

Đã đi tới vách đá rồi mà còn ép cô ấy một phen,

chẳng phải đôi bên sẽ cùng nhau xuống suối vàng ư?

Cho nên, ông ta hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn

định tâm trạng của mình rồi nói với Cơ Hương Ngưng:

“Tôi cảm thấy chúng ta cần nói chuyện”.

“Tôi không nghĩ có chuyện gì đáng để nói ở đây.

Ba vị này là đại diện thu mua của công ty đầu tư Thịnh

Cao, về cơ bản, tôi đã cùng họ thương lượng xong về

kế hoạch thu mua. Tôi rất hài lòng với điều kiện mà họ

đưa ra, nếu chú ba không có chuyện gì khác thì tôi

muốn ký thỏa thuận thu mua trước. Nếu cần ôn lại

giao tình gì, đợi lát nữa sẽ có rất nhiều thời gian”.

“Cô dám ký à!” Cơ Xương Minh quát ầm lên.

Cơ Hương Ngưng nhếch mép cười với hắn ta, thể

hiện thái độ khinh thường của mình.

Đọc full tại truyen.one nhé Cơ Xuyên Hải phất tay ngăn cản

Cơ Xương Minh có thêm hành động gì khác, ông ta nhìn chằm chằm

vào Cơ Hương Ngưng: “Bất kể thế nào, chú cảm thấy

chúng ta nên trò chuyện trước đã. Chú là chú của

cháu, là chú cháu, người trong nhà có điều gì mà

không thể nói với nhau được?”

Cơ Hương Ngưng cười gần thêm lần nữa, bây giờ

biết bám vào tình cảm rồi à? Trước kia gọi ông một

câu “chú ba” nghe cứ như đang sỉ nhục ông, bây giờ

ông chủ động nhắc tới quan hệ huyết thống, thật nực

cười ghê.

Cô lắc lắc đầu, từ chối: “Tôi không muốn làm lỡ

thời gian. Tôi tin rằng ba vị đây cũng không có nhiều

Chương 60: Khuyên bảo

thời gian để chần chừ thêm”.

“Cháu!” lông mày của Cơ Xuyên Hải như dựng

đứng lên. Ông ta muốn nổi nóng theo bản năng,

nhưng khi nhìn cây bút máy trong tay Cơ Hương

Ngưng, ông ta bắt buộc phải ép bản thân nhanh

chóng bình tĩnh lại: “Hương Ngưng, năm đó bố cháu

vì gia tộc mà làm bao nhiêu chuyện, các chú đều nhớ

cả. Ông ấy luôn hi vọng cháu cũng sẽ làm một người

giống ông ấy, lẽ nào cháu nỡ phụ sự kỳ vọng của ông

ấy sao?”

Cơ Hương Ngưng thoáng trầm ngâm, bố cô – Cơ

Đông Lai, khi ấy là viên minh châu lóng lánh trong

nhánh phụ, được coi như niềm hi vọng của nhánh

phụ.

Cả nhà họ Cơ có tới trên 40% các vụ buôn bán lớn

đều do ông ấy đàm phán được, nói về thành tựu và

cống hiến đối với gia tộc, không ai có thể vượt qua

ông ấy.

Thế nhưng, cũng chính vì quá xuất sắc mà ông ấy

bị nhà họ Cơ đóng băng hoạt động, buồn bực u sầu

mười mấy năm.

Tận khi Cơ Hương Ngưng tiến vào công ty nhậm

chức, ông ấy vẫn chưa thể khôi phục được vinh quang

của ngày xưa.

Chương 60: Khuyên bảo

Nhưng Cơ Đông Lai chưa từng hận gia tộc, ông ấy

biết đây là kết quả của việc cạnh tranh thất bại, vẫn

luôn cho rằng bản thân mình vô dụng. Cho nên, ông

ấy đặt kỳ vọng rất lớn ở Cơ Hương Ngưng, trút hết

mọi gánh nặng mà mình chưa thể hoàn thành được

lên người cô.

Gánh theo hi vọng lớn lao đến vậy, Cơ Hương

Ngưng quả thực cũng làm được rất nhiều thành tích,

tiếc rằng Cơ Xương Minh quá vướng víu, nhiều lần

ngáng chân cô đã khiến tâm tư của cô dành cho gia

tộc này hoàn toàn nguội lạnh.

Bây giờ Cố Xuyên Hải nhắc tới Cố Đông Lai dường

như muốn khiến Cơ Hương Ngưng có chút cố ky.

Thế nhưng, cô không vì một chút xíu cố ky này mà

từ bỏ quyết định của mình ngay lập tức.

Ngẩng đầu nhìn Cơ Xuyên Hải, Cơ Hương Ngưng

lạnh lùng nói: “Quả thực bố tôi hi vọng tôi có thể trở

thành trụ cột của gia tộc, nhưng tôi nhìn rõ hơn ông

ấy nhiều. Gia tộc này không cần đến trụ cột, chí ít là

không cần một trụ cột xuất thân từ nhánh phụ. Cho

nên, tôi không muốn có thêm…

Đúng lúc này, một bàn tay đột nhiên ấn lên văn

kiện trước mặt Cơ Hương Ngưng.

“Cô cảm thấy thất vọng về gia tộc, là vì nơi này

Chương 60: Khuyên bảo

tràn ngập những kẻ khiến cô chán ghét. Thế nhưng,

đây không phải lý do để cô trở nên giống họ”.

Giọng nói này khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

Bất kể Cơ Xuyên Hải, Cơ Xương Minh hay những

trưởng phòng bộ phận kia, ai nấy đều nhìn Hoắc Khải

với vẻ kinh ngạc.

Hoắc Khải bước tới bên cạnh Cơ Hương Ngưng,

rút chiếc bút máy ra khỏi tay cô, nhẹ nhàng nói: “Bán

đứt công ty này quả thực có thể cô sống tiếp nửa đời

còn lại trong vô lo vô nghĩ, nhưng người nhà của cô thì

sao? Cô cảm thấy, chú Đông Lai sẽ bằng lòng cùng cô

rời khỏi gia tộc để tha hương nơi đất khách? Nếu ông

ấy không muốn đi, cô bị đuổi khỏi gia tộc, cô thực sự

nhẫn tâm để bố mẹ mình hứng chịu nỗi đau suốt đời

không thể gặp lại con gái ư?”

Cơ Hương Ngưng đứng phắt dậy, phẫn nộ quát

vào mặt Hoắc Khải: “Ai bảo anh tới đây! Anh không có

tư cách nói với tôi mấy chuyện này! Cút ra ngoài!”

Vẻ phẫn nộ của cô không khiến biểu cảm của

Hoắc Khải thay đổi quá nhiều, anh lại nói thêm: “Chữ

hiếu đứng đầu trong hàng trăm loại phẩm chất, lại có

câu “cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn

phụng dưỡng mà bố mẹ còn đâu”, Có lẽ vì gió thổi liên

tục nên cô không thể nào bình tĩnh được, tâm tư

nguội lạnh, nhưng nếu phải ly biệt cùng người thân,

Chương 60: Khuyên bảo

chắc hẳn cô càng không muốn thấy. Tôi đến để đưa

tấm chỉ phiếu này cho cô, nó không nên thuộc về tôi.

Vả lại, tôi cũng không hi vọng vô phải hối hận suốt đời

vì chút nông nổi nhất thời. Cho nên, hãy nói chuyện

cùng họ đi. Không có chuyện gì không thể đàm phán

được, công ty đầu tư Thịnh Cao cũng thế mà nhà họ

Cơ thì càng thế”.

Nói rồi, Hoắc Khải đặt một tờ chi phiếu lên bàn.

Mà lời nói của anh khiến Cơ Xuyên Hải và Cơ

Xương Minh cực kỳ kinh ngạc.

Người đột nhiên được thăng chức làm trợ lý tổng

giám đốc, trước nay họ chưa từng coi anh ra gì, thậm

chí mới hai mươi phút trước, thái độ của Cơ Xương

Minh với Hoắc Khải cực kỳ tệ hại.

Hắn ta vẫn luôn nghĩ rằng, Hoắc Khải là hạng

người cùng hội cùng thuyền với Cơ Hương Ngưng,

nhưng không ngờ, vào thời khắc then chốt nhất, anh

lại đứng ra khuyên Cơ Hương Ngưng hãy quay đầu.

Vả lại, những lời Hoắc Khải nói cực kỳ thuyết phục

người khác, không ít người nghe xong mà âm thầm

gật đầu.

Đến cả Cơ Xuyên Hải cũng hiểu rõ, có lẽ chỉ có

những lời này mới khiến Cơ Hương Ngưng thay đổi ý

định.

Chương 60: Khuyên bảo

Một người phụ nữ có tính cách mạnh mẽ sẽ không

cúi đầu nhận thua vì người khác mạnh mẽ hơn cô ấy,

nói đơn giản hơn, là thích mềm mỏng chứ không thích

cứng rắn.

Tình thân, có lẽ là điểm yếu duy nhất của Cơ Hương Ngưng ở thời điểm hiện tại.