“Không cần đâu… như vậy sao được. Nhờ anh đi

đón con bé tôi cũng đã ngại lắm rồi, chuyện này…“ Cố

Phi Dương vội vàng từ chối.

“Trẻ em trong giai đoạn phát triển cơ thể này

không thể thiếu dinh dưỡng được”, Hoắc Khải nói nhỏ:

“Hơn nữa cô nhìn biểu cảm của cô bé đi, cô bé đã

mong ngóng suốt cả quãng đường rồi, cô nhẫn tâm

làm cô bé thất vọng sao?”

Cố Phi Dương quay đầu nhìn, quả nhiên thấy Nhạc

Văn Văn nét mặt tràn đầy mong đợi nhìn các loại đồ

ăn trên bàn.

Mặc dù cảm thấy rất ngại ngùng, nhưng cô lại

không muốn thấy con gái mình thất vọng.

Cô khẽ thở dài, rồi nói: “Vậy anh thêm bạn Wechat

với tôi đi, tôi sẽ trả tiền cho anh sau”.

“Cái này tính sau đi. Nước sốt, gia vị nhà cô có đủ

cả chứ? Hôm nay tôi cũng rảnh, Văn Văn nói thích ăn

sườn xào chua ngọt, để tôi làm cho hai người ăn”.

“Không được đâu, thế thì phiền anh quá…“

“Chuyện nhỏ thôi mà”.

Chương 69: Suy nghĩ nguy hiểm

Hoắc Khải mỉm cười đem nguyên liệu vào bếp,

trong này cũng có đủ các loại gia vị.

Ba mươi phút sau, sườn xào chua ngọt thơm phức

đã được bưng lên bàn, phía trên được rắc một lớp

vừng trắng, nhìn ngon miệng vô cùng, khiến cho

người ta thèm rỏ dãi.

“Oa, thơm quá đi!” Nhạc Văn Văn đang làm bài tập

cũng không nhịn được mà chạy vào rồi hít hà mấy

lượt.

Đường Đường ngồi bên cạnh thì đắc ý vô cùng,

nói: “Cậu thấy chưa, tớ đã nói là bố tớ siêu đỉnh mài!”

Nhạc Văn Văn gật đầu lia lịa: “Đúng là siêu đỉnh!”

Giọng nói ngưỡng mộ của cô bé làm Đường

Đường vô cùng khoái chí, cô bé nói: “Vậy sau này bố

tớ sẽ nấu đồ ăn ngon cho cậu mỗi ngày là được!”

“Vậy còn mẹ tớ?”, Nhạc Văn Văn hỏi.

“Cũng sẽ nấu cho mẹ cậu luôn!”

Cố Phi Dương nghe thấy vậy liền trở nên lúng

túng. Với ngoại hình của cô ấy thì dù đã có một đứa

con nhưng nếu muốn tái hôn thì cũng không thành

vấn đề. Thế nhưng cô ấy lại rất quan trọng lễ tiết,

cộng thêm việc ông bà hai bên đều cần được chăm

sóc, cho nên cô ấy vẫn không có ý định đi tìm một

nửa tiếp theo cho cuộc đời mình.

Chương 69: Suy nghĩ nguy hiểm

Những người phụ nữ bình thường giữ mình trong

sạch đều luôn vô cùng nhạy cảm về vấn đề này.

“Văn Văn, đừng nói bậy, chú Lý chỉ tới đây giúp đỡ

chúng ta thôi, lát nữa chú ấy sẽ đi”, Cố Phi Dương nói.

Gương mặt Nhạc Văn Văn liền trở nên ỉïu xìu. Bố cô

bé đã mất từ khi cô bé còn rất nhỏ, vì vậy cô bé chưa

từng cảm nhận được tình yêu thương của bố.

Hoắc Khải đón cô bé tan học, đưa mẹ cô bé đi

siêu thị mua đồ ăn ngon, khi về nhà còn làm sườn xào

chua ngọt cho cô bé nữa. Tất cả những chuyện này

Nhạc Văn Văn rất ít khi được trải nghiệm.

Cô bé cực kỳ mong gia đình mình có một người

như Hoắc Khải, bất kể người đó là bố hay là chú của

cô bé.

Nghĩ đến sự nhạy cảm của gia đình đơn thân,

Hoắc Khải cũng không định ở lại lâu. Anh dọn dẹp nhà

bếp xong thì đưa Đường Đường về nhà.

Trước khi đi, anh nhìn xuống chân của Cố Phi

Dương. Chân của cô ấy vẫn sưng vô cùng, khó mà có

thể khỏi được chỉ trong vài ba ngày.

Cho nên anh lại chủ động đề nghị giúp đỡ Cố Phi

Dương đưa đón Nhạc Văn Văn.

Cố Phi Dương không muốn đồng ý cho lắm, một là

sợ người khác đàm tiếu, hai là vì cô đã gặp phải quá

Chương 69: Suy nghĩ nguy hiểm

nhiều đàn ông tiếp cận cô với mưu đồ bất chính rồi.

Gần như tất cả những người đàn ông tiếp cận cô,

giúp đỡ cô đều là vì muốn có được cơ thể của cô chứ

chẳng phải thật lòng.

Cái cảm giác phòng bị đã thành quen như này

khiến Cố Phi Dương rất do dự.

Cô ấy có thể nhìn ra Hoắc Khải không có ý gì

khác, huống chỉ vợ của người đàn ông này cũng

không hề kém cạnh cô.

Sau khi suy đi nghĩ lại, cùng với Đường Đường ở

bên cạnh khuyên nhủ, cuối cùng Cố Phi Dương cũng

miễn cưỡng đồng ý.

Rõ ràng là người khác tỏ ý muốn giúp mình, nhưng

bản thân lại đồng ý một cách miễn cưỡng như vậy,

khiến cho cô ấy cũng cảm thấy ngượng, nên một hai

đòi thêm bạn Wechat với Hoắc Khải để trả lại số tiền

mà hôm nay anh đã mua đồ.

Hoắc Khải đâu có quan tâm đến chút tiền nhỏ ấy,

nhưng nhìn sự cố chấp và kiên định trong mắt của Cố

Phi Dương kia, anh biết rõ nếu mình không nhận tiền

thì người mẹ đơn thân này sẽ tự cảm thấy đó là một

loại sỉ nhục, thế nên anh cũng không từ chối nữa.

Sau khi nhận tiền, Hoắc Khải vẫy tay với Nhạc Văn

Văn, rồi dẫn Đường Đường về.

Chương 69: Suy nghĩ nguy hiểm

Đưa mắt nhìn hai người rời đi, rồi nghe thấy tiếng

đóng cửa nhẹ nhàng, Cố Phi Dương lại thở dài lần

nữa.

Đây là hạnh phúc thuộc về người khác, không liên

quan đến cô. Cuối cùng, cô vẫn là một người cô độc.

“Mẹ, sườn ngon lắm, mẹ không ăn sao?”. Nhạc

Văn Văn ăn ngon lành đến mức khắp miệng toàn dầu

là dầu.

Điều kiện gia đình không tốt, Cố Phi Dương rất ít

khi mua đồ ăn quá đắt đỏ về nhà. Thịt sườn ngon như

thế này cũng phải đến gần một trăm đồng một cân.

Trừ dịp Tết ra thì bình thường cô cũng không nỡ mua.

Thấy dáng vẻ ăn sườn vui vẻ của con gái, mắt cô

hơi đỏ, nhưng lại không dám rơi lệ, sợ ảnh hưởng đến

tâm trạng ăn uống của con.

“Ngon thì con cứ ăn nhiều vào” Cố Phi Dương nói.

Lúc Hoắc Khải về đến nhà thì đã là bảy giờ rưỡi tối.

Dù Ninh Thần nói cô sẽ lo liệu mọi việc ở nhà,

nhưng thật ra lúc hai bố con Hoắc Khải về đến nhà thì

cô vẫn còn đang vất vả livestream bán hàng.

Hoắc Khải đành phải vào bếp nấu ba bát mì thịt

bò, rồi ép cô từ di chuyển từ chỗ máy tính ra ghế ngồi.

“Tiền có thể kiếm được nhưng sức khỏe thì không.

Nếu em cứ thế này thì anh sẽ không giúp em tuyên

Chương 69: Suy nghĩ nguy hiểm

truyền nữa đâu”, Hoắc Khải uy hiếp.

“Em cũng chỉ muốn kiếm nhiều tiền hơn để giúp

anh giảm bớt áp lực thôi… giọng nói của Ninh Thần

càng ngày càng nhỏ, cuối cùng, dưới ánh mắt nghiêm

khắc của Hoắc Khải, cô cũng cầm bát lên: “Em ăn là

được mà”.

Tốc độ ăn của Đường Đường hôm nay rất nhanh,

mặc dù cô bé cũng đã ăn không ít sườn xào chua

ngọt ở nhà Cố Phi Dương rồi. Sau khi ăn xong, cô bé

tìm một túi nilon rồi bọc hoa quả lấy từ nhà ông ngoại

ve.

Ninh Thần nhìn cô bé, thắc mắc hỏi: “Đường

Đường, con làm gì đó?”

“Văn Văn thích ăn hoa quả, bố nói cậu ấy rất đáng

thương, chúng ta phải quan tâm đến cậu ấy. Cho nên

con muốn đem hoa quả cho cậu ấy ăn” Đường Đường

đáp.

Ninh Thần lại nhìn sang Hoắc Khải, Hoắc Khải

cũng gật đầu nói: “Anh đến nhà cô bé rồi, điều kiện

cũng không tốt hơn nhà chúng ta bao nhiêu. Lúc

chồng của Cố Phi Dương chết đi thì còn nợ một số

tiền lớn nữa. Hiện giờ cô ấy nuôi một lúc bốn người

già và một đứa nhỏ, cũng khá khổ cực”.

“Không ngờ anh cũng đồng cảm với người ta’,

Chương 69: Suy nghĩ nguy hiểm

Ninh Thần khẽ gật đầu nói. Mặc dù ngữ khí của cô

không có gì khác lạ, nhưng Hoắc Khải vẫn nhìn ra

dáng vẻ ghen tuông của cô.

“Em đừng nghĩ nhiều. Nếu anh thật sự có suy nghĩ

kia thì sao lại dẫn theo Đường Đường đi chứ, hơn nữa

sẽ càng không nói với em. Anh làm vậy là mong em có

thể biết anh đang làm gì. Giữa vợ chồng thì nền tảng

chính là sự tin tưởng, đúng không nào?”. Hoắc Khải

nói.

Ninh Thần ngẩng đầu nhìn anh, biểu cảm và ngữ

điệu chân thành đó khiến cô cảm thấy hơi xấu hổ.

Tại sao cô lại đi nghỉ ngờ chồng mình chứ, cho dù

chỉ là ghen tuông theo bản năng thì cũng không nên

làm như vậy mới phải.

Anh ấy đã thay đổi rất nhiều rồi mà. Vào lúc này,

bản thân không khen anh ấy tốt bụng giúp đỡ người

khác thì thôi đi, sao lại đi chất vấn ý tốt của anh ấy

chứ.

“Em xin lỗi, thật ra em cũng…

“Em không cần xin lỗi. Phụ nữ ghen tuông vì

chồng là chuyện bình thường mà. Nếu anh làm gì mà

em cũng không ghen thì anh còn cảm thấy bị sỉ nhục

là đằng khác đấy”. Hoắc Khải cười nói.

Ninh Thần cũng bị anh chọc cười, không khí dần

Chương 69: Suy nghĩ nguy hiểm

trở nên hài hòa hơn.

Khi biết Cố Phi Dương bị trật chân nặng, Ninh

Thần còn đặc biệt lấy các loại cao thuốc có công hiệu

cao đặt vào trong túi hoa quả của Đường Đường.

Nhìn hai mẹ con tất bật chuẩn bị, trên mặt Hoắc

Khải cũng lộ ra nụ cười.

Lòng nhân ái không phân biệt sớm hay muộn,

cũng không phân biệt tuổi tác. Đây là nguyên nhân

mà anh thích người ở các tầng lớp thấp hơn, họ giản

dị thật thà và cũng sống đơn giản hơn các tầng lớp

khác.

Ba ngày sau đó, ngày nào Hoắc Khải cũng chủ

động đưa đón bọn trẻ đi học. Cơ Hương Ngưng vì

xem trọng anh nên cũng rất quan tâm hỗ trợ.

Anh có thể làm vào buổi tối, cũng có thể tan làm

sớm.

Nếu là lúc trước thì chuyện này đã bị người ta đàm

tiếu từ lâu rồi, nhưng giờ văn phòng chi nhánh của

nhà họ Cơ đều nằm trong tay Cơ Hương Ngưng, đến

cả Cơ Xương Minh cũng phải ngoan ngoãn nghe lời

thì làm gì có ai dám làm loạn.

Mỗi buổi trưa và tối, việc đầu tiên Hoắc Khải làm

khi đến nhà Cố Phi Dương chính là giúp hai mẹ con

nấu cơm rồi rời đi.

Chương 69: Suy nghĩ nguy hiểm

Bất kỳ ai từng tiếp xúc với anh cũng đều khen ngợi

tài năng nấu ăn của anh.

Hai mẹ con Cố Phi Dương bình thường chỉ toàn ăn

mì hoặc đồ ăn mua bên ngoài cho nên cũng rất thích

đồ ăn anh nấu.

Sau khi đã quen thuộc, Nhạc Văn Văn vừa về nhà

liền đi theo Hoắc Khải vào nhà bếp như một cái đuôi

nhỏ, mặt tràn đầy mong đợi nhìn anh nấu ăn.

Sự giúp đỡ của Hoắc Khải khiến Cố Phi Dương vô

cùng cảm động. Mà có một số chuyện, luôn rất dễ để

trở thành thói quen.

Thật sự đã có lúc, cô ấy mong bản thân mình đã

chậm chân hơn một chút, như vậy thì gia đình nhỏ

của cô ấy bây giờ đã trở nên trọn vẹn hơn.

Ít nhất thì trong nhà sẽ có một người đàn ông xuất

hiện, làm cô yên lòng hơn nhiều.

Nhưng cô ấy cũng biết đây là một suy nghĩ nguy

hiểm.

Hoắc Khải là người đã có gia đình, cũng là một

người đàn ông không tầm thường. Còn cô chỉ là một

cánh hoa tàn, bên cạnh còn có một đứa con, làm gì có

tư cách mơ tưởng nhiều đến vậy? Mà cũng không nên

nghĩ như thế!

Cho nên đến ngày thứ ba, cô ấy chủ động thông báo rằng chân mình đã ổn, không cần phiền Hoắc

Khải giúp mình đưa đón con mỗi ngày nữa.