“Chú đã cảnh cáo cháu rồi, gần đây đừng chọc

giận Cơ Hương Ngưng nữa, tại sao cháu còn làm ra

chuyện ngu ngốc như vậy? Cháu cùng với người họ

Tang đó thân thiết lắm hay sao? Đó là bí mật của công

ty, cháu nghĩ nếu như những chuyện này thật sự bại lộ

thì có tốt cho cả hai chúng ta không? Cháu rốt cuộc

có não hay không vậy!”

Cơ Xuyên Hải cứ mắng liên hồi mà Cơ Xương Minh

thì không dám nói lấy một lời bào chữa.

Hắn ta quả thật đã đi nói với Tang Thu Dương về

việc chuyển nhượng tài sản.

Ít ai biết rằng Cơ Xương Minh và Tang Thu Dương

là bạn của nhau. Suy cho cùng, lĩnh vực mà bọn họ

kinh doanh không giống nhau, hơn nữa cũng không

cùng trang lứa.

Nhưng những người xấu xa dường như cũng có sở

thích tương tự, ví dụ như chơi bài là một trong những

phương pháp giải trí phổ biến của bọn họ.

Hai người bọn họ đã gặp nhau ở sòng bạc, vừa

gặp đã thân.

Lần này Cơ Xương Minh đã tiết lộ bí mật công ty

cho Tang Thu Dương, hy vọng rằng hắn ta có thể

nhân cơ hội này để đuổi Cơ Hương Ngưng ra khỏi

Hiệp hội Thương Mại. Bản thân Tang Thu Dương cũng

xem thường Cơ Hương Ngưng, hắn ta đã có nhiều

năm kinh nghiệm trong hoạt động thương hội, địa vị

xã hội cũng cao hơn Cơ Hương Ngưng rất nhiều.

Muốn đuổi một người mới, chẳng phải là rất đơn giản

hay sao?

Nhưng bất ngờ thay, Cơ Hương Ngưng không

những không bị đuổi đi, mà Tang Thu Dương còn bị

đánh bại bởi Hoắc Khải, ngay sau khi bọn họ rời đi, thì

Hiệp hội Thương Mại đã gửi xuống một công văn

thông báo rằng công ty kỹ thuật hóa học Lộ Dao đã

độc lập rút khỏi Hiệp hội Thương Mại tỉnh.

Tất cả mọi người trong thương hội đều biết rằng

Tang Thu Dương đã bị hội trưởng Khang tìm ra bằng

chứng xác thực chống lại hắn, ngay sau đó thì Khang

Chính Tín đã đuổi cổ hắn ta.

Toàn bộ câu chuyện này được lưu truyền trong

giới kinh doanh và đến tai của Cơ Xuyên Hải, ông ta

liền gọi điện cho Cơ Xương Minh để hỏi tình hình. Sau

khi nghe được câu chuyện, thì mới biết rằng Cơ

Xương Minh thật sự đã đem chuyện chuyển nhượng

tài sản công ty nói cho người ngoài biết.

Chương 88: Trở thành mục tiêu

Điều này khiến cho Cơ Xuyên Hải vô cùng tức

giận. Từ đầu ông ta làm vậy là vì muốn giúp Cơ Xương

Minh kiểm soát công ty và đàn áp Cơ Hương Ngưng.

Mặc dù chuyện dòng chính chèn ép nhánh phụ là

rất thường tình, nhưng làm như vậy dẫu sao cũng sẽ

gây tổn hại đến danh dự của gia tộc, chính là chuyện

không thể công khai nói cho người ngoài biết.

Cơ Xương Minh làm như vậy thì chẳng khác nào

đang bán đứng Cơ Xuyên Hải, lỡ như để cho người

khác biết, ông ta chắc chắn sẽ bị liên lụy vào.

Mắng nhiếc một hồi lâu, Cơ Xuyên Hải cũng có

chút mệt mỏi, một lúc sau thì dừng lại.

“Chú ba, cháu chỉ không cam tâm khi nhìn thấy cô

ta thừa cơ hội để uy hiếp chúng ta, vì vậy cháu chỉ

muốn dạy cho cô ta một bài học. Ai mà biết được

Tang Thu Dương lại vô dụng như vậy, không những

không thu phục được Cơ Hương Ngưng, mà chính

bản thân hắn ta cũng gặp tai họa”, Cơ Xương Minh

oan ức nói.

“Cháu thật sự không có đầu óc hay là đang cố ý

gài bẫy chú đấy hả? Cơ Hương Ngưng là người có thể

đối phó dễ dàng như vậy sao? Nếu như nó dễ dàng

đối phó đến như vậy, cháu còn cần nhờ đến người họ

Tang đó giúp đỡ sao? Chuyện thu mua lần này, để cho

Cơ Hương Ngưng nắm giữ quyền chủ động, điều

sáng suốt nhất bây giờ chúng ta có thể làm chính là

tạm lánh sang một bên chờ thời cơ thích hợp. Trước

khi tìm được cơ hội, bất kể cháu làm gì cũng đều có

thể bứt dây động rừng! Hơn nữa, cháu không biết gì

về công ty kỹ thuật hóa học Lộ Viễn, lại dám mượn

đao giết người, còn không sợ tự mình hại mình hả!”,

Cơ Xuyên Hải tức giận nói.

Cơ Xuyên Hải thật sự còn nóng lòng đối phó với

Cơ Hương Ngưng hơn Cơ Xương Minh. Nhưng ông ta

biết rằng, vị trí hiện tại của Cơ Hương Ngưng trong

văn phòng chỉ nhánh là không thể lay chuyển.

Đối phó với cô ấy bây giờ cũng chính là tự chuốc

lấy rắc rối cho mình.

Nếu như không phải Cơ Xương Minh luôn luôn

nghe theo lời của ông ta, thì ông ta đã sớm thay thế

một tên ngu ngốc như vậy di rồi.

“Nói tóm lại, từ bây giờ cháu cứ ngoan ngoãn yên

phận ở lại công ty, không có chuyện gì thì không được

đến tìm Cơ Hương Ngưng gây phiền toái, cô ta bây

giờ không phải là người mà cháu có thể tùy tiện động

vào”, Cơ Xuyên Hải nói.

“Cháu hiểu rồi”, Cơ Xương Minh dừng lại, sau đó

nói: “Tuy rằng không thể động vào Cơ Hương Ngưng,

nhưng nếu cháu muốn gây phiền toái cho tên họ Lý

kia cũng không sao chứ?”

“Cháu gây phiền toái cho cậu ta làm gì?’, Cơ

Xuyên Hải hỏi.

“Thì bởi vì cứ nhìn thấy cái thằng nhóc đó là cháu

lại cảm thấy khó chịu, cả ngày đi theo sau Cơ Hương

Ngưng, không biết là nghĩ ra những kế sách gì. Cháu

luôn cảm thấy gần đây những sự việc không thuận lợi

với chúng ta phát sinh đều có liên hệ lớn với cái tên

này!”, Cơ Xương Minh nói.

Chưa nói đến, bình thường Cơ Xương Minh làm

việc mặc dù không biết sử dụng đầu óc, nhưng trực

giác của hắn ta vẫn rất chính xác.

Ngược lại, người luôn tỏ ra sắc sảo như Cơ Xuyên

Hải, lại không có được trực giác chính xác như Cơ

Xương Minh.

“Não cháu bị úng nước rồi à. Trong vụ mua lại chỉ

nhánh lần trước, nếu như cậu ta không giúp thuyết

phục Cơ Hương Ngưng suy nghĩ lại, thì bây giờ cháu

đã bị đuổi cổ đi rồi!”, Cơ Xuyên Hải lại khiển trách.

“Có quỷ mới biết bọn họ có phải là đang thông

đồng diễn xuất gạt người hay không, dù sao cháu

nhìn thấy cái tên đó liền cảm thấy rất không vừa

mắt!”, Cơ Xương Minh buồn bực nói: “Cơ Hương

Ngưng chú không để cho cháu động vào, cháu cũng

nghe chú, nhưng cái tên họ Lý kia cũng chỉ là một

người ngoài, không dính dáng gì đến chúng ta, đừng

nói là chú cũng muốn che chở cho cái tên đó chứ?”

Cơ Xuyên Hải hơi do dự. Lần trước khi Hoắc Khải

thuyết phục Cơ Hương Ngưng, ông ta còn cảm thấy

rất tán thưởng con người này. Dù sao cũng phải biết

xem xét tình hình tổng thể, nếu như không có lời nói

của cậu ta, mọi chuyện có thể đã đi đến một kết quả

khác.

Nhưng cơn tức giận của Cơ Xương Minh gần đây

hiển nhiên đã trở nên rất đáng sợ. Vừa mới thua đậm

ở chỗ của Cơ Hương Ngưng thì ngay lập tức đã lôi

Tang Thu Dương, bạn bè trên sòng bạc vào cuộc.

Nếu như ông ta ngăn cản Cơ Xương Minh động

vào một người ngoài trong lúc này, có vẻ như cũng

không hợp lý cho lắm.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Cơ Xuyên Hải cũng

quyết định không bảo vệ Hoắc Khải nữa.

Chẳng phải chỉ là một trợ lý thôi sao? Đối với

những đóng góp trước đây của cậu ta, chỉ cần bồi

thường thêm tiền cho cậu ta là được. Dù sao cậu ta

cũng không quan trọng bằng cháu trai mình!

“Vậy thì tùy cháu, muốn thế nào cũng được.

Nhưng nhớ kỹ một điều, không được dính dáng gì đến

Cơ Hương Ngưng nữa! Chuyện lần này chú đã cho

người hỗ trợ làm cho lắng xuống, sẽ không nhiều

Chương 88: Trở thành mục tiêu

người biết được chỉ tiết cụ thể. Nhưng lần sau nếu

còn phát sinh những chuyện tương tự, đừng trách sao

chú lại đi trở mặt với cháu!”, Cơ Xuyên Hải cảnh cáo.

Được sự cho phép của ông ta, Cơ Xương Minh vui

mừng ra mặt, liền vội nói: “Đừng lo, chú ba, cháu sẽ

chỉ xử lý tên họ Lý đó thôi. Cháu không thèm quan

tâm đến Cơ Hương Ngưng, cô ta muốn làm gì thì cũng

mặc kệ”.

Cơ Xuyên Hải ừ một tiếng, lại dặn dò mấy câu, sau

đó mới cúp điện thoại.

Đối với ông ta thì đây chỉ là chuyện nhỏ, một người

nhỏ bé được làm vật xả giận cho Cơ Xương Minh thì

cũng tính là vinh dự của cậu ta.

Bao nhiêu người muốn bị nhà họ Cơ ức hiếp còn

không được.

Cơ Xuyên Hải vĩnh viễn sẽ không biết, lần này ông

ta đưa ra quyết định đó, kết quả sẽ mất đi cái gì.

Đây là cơ hội duy nhất để ông ta giành được Hoắc

Khải.

Trước đây khi Hoắc Khải ngay trước mặt của bọn

họ khuyên Cơ Hương Ngưng, chính là muốn cùng bọn

họ cải thiện quan hệ, để có thể mau chóng nắm trong

tay nhà họ Cơ.

Nhưng bây giờ, cả Cơ Xuyên Hải cùng Cơ Xương

Minh đều không xem Hoắc Khải ra gì, dựa vào tính

cách của Hoắc Khải, hiển nhiên cũng sẽ không cho

bọn họ thêm cơ hội.

Sau khi đặt điện thoại xuống, Cơ Xương Minh cười

nhạt mấy tiếng, sau đó lại bấm gọi một số khác: “Bảo

mấy tên kia chuẩn bị đi, trong vòng hai ngày phải giải

quyết xong chuyện này. Tôi cho thêm một nửa số tiền

đó!”

Hoắc Khải đang ăn trưa với gia đình của mình,

không biết rằng vì Cơ Xương Minh không thể đối phó

với Cơ Hương Ngưng nên đã nhắm mình thành mục

tiêu.

Mà Cơ Xương Minh cũng không ngờ rằng, người ở

trong mắt của hắn ta chỉ là một nhân vật nhỏ lại chính

là kẻ thù đáng sợ nhất.

Buổi tối, trước giờ ăn tối khoảng nửa tiếng, Ninh

Thần vừa mới đưa Đường Đường về nhà, còn chưa kịp

đi vào thì Hoắc Khải đã nghe thấy tiếng cô ấy tranh

cãi với những người khác từ trong bếp.

Anh nhanh chóng đặt con dao làm bếp trong tay

xuống, đi ra mở cửa xem xét, liền thấy Ninh Thần

đang đối mặt với một vài người đàn ông có nét mặt

hung ác.

Nhìn thấy Hoắc Khải bước ra, Đường Đường liền

chạy đến méc: “Bố ơi, mấy người xấu này ăn hiếp

mẹ!”

Giữa Hoắc Khải và Ninh Thần có thể không tồn tại

thứ gọi là tình yêu, nhưng giữa những người thân vẫn

sẽ có tình cảm, dù sao họ cũng đã sống cùng nhau

lâu như vậy.

Anh lập tức tiến lên phía trước vài bước, kéo Ninh

Thần ra phía sau, nhìn ba người đàn ông trước mặt

lạnh lùng nói: “Các người là ai, muốn làm gì!”

Được Hoắc Khải kéo ra phía sau, cái cảm giác an

toàn mãnh liệt đó đã khiến cho trái tim đang đập

nhanh của Ninh Thần nhanh chóng bình tỉnh lại.

“Bọn họ nói mình là bạn chơi bài với anh, đến tìm

anh đòi tiền”, Ninh Thần thấp giọng nhắc nhở.

Bạn chơi bài?

Hoắc Khải nhìn chằm chằm vào mấy người kia,

trong đầu nhanh chóng nhớ lại.

Lúc này, trong số đó có một người ốm yếu với hàm

răng vàng khè vì hút thuốc, cười lạnh nói: “Lý Phong,

dạo này trí nhớ kém thế sao, mới hai tháng không

gặp, liền không nhớ rõ mình có bao nhiêu người anh

em vậy? Sao nào, xe điện đụng anh mất trí nhớ rồi

hả?”

Trong trí nhớ của Lý Phong, những người này thật

sự có tổn tại, họ đều là những người bạn từng uống

rượu và chơi bài cùng nhau.

Mà ngày hôm đó khi Lý Phong đụng phải cột điện,

không ai trong số những người thường gọi là anh em

này đến thăm anh ta, còn không bằng những người

quen sơ.

Bây giờ thấy cuộc sống của người ta khá hơn, lại

muốn đến đây đòi tiền.

Nhưng trong trí nhớ của Lý Phong, Hoắc Khải

không nhớ gì về việc nợ tiền.

Mặc dù thích uống rượu và chơi bài nhưng Lý

Phong lại khá nhát, không bao giờ dám vay tiền để

chơi tiếp những trò này. Không cần biết anh ta thua

bao nhiêu, chỉ cần tiền trong túi tiêu hết, anh ta liền

xoay người rời đi, đó là một trong số ít những việc làm

còn coi được của anh ta.

Cho nên việc những người này đến đây để đòi tiền

hoàn toàn là chuyện nhảm nhí.

“Tôi không nhớ mình đã nợ các người số tiền nào”,

Hoắc Khải nói: “Nếu như không còn gì nữa, các người

có thể rời đi. Nếu còn quay lại quấy rối tôi và gia đình,

tôi sẽ gọi cảnh sát”.

“Báo cảnh sát à, được rồi, đến lúc đó để cho bọn

họ nhìn một chút, rốt cuộc ai nên bị bắn chết”, gã đàn

Chương 88: Trở thành mục tiêu

ông có cái miệng đầy răng vàng khè đó lại cười lạnh,

từ trong túi móc ra một tấm giấy nợ, giơ lên trước mắt

Hoắc Khải nói: “Trợn to mắt chó lên xem đây là cái gì!”

Liếc nhìn giấy nợ, chân mày của Hoắc Khải liền

nhíu lại, chỉ thấy phía trên rõ ràng viết Lý Phong đã

vay của ba người này một trăm ngàn.

Phía trên đó có chữ của Lý Phong và dấu tay màu

đỏ của anh ta với ba người bọn họ.

Ngay cả Ninh Thần khi nhìn thấy cũng phải sửng

sốt, không nhịn được mà hỏi: “Có chuyện gì vậy? Anh

vay nhiều tiền như vậy khi nào?”