“Thực ra có rất nhiều thứ đều là chịu ảnh hưởng từ

tâm lý, trước đây anh có từng bị ngã không? Kiểu

nghiêm trọng một chút ấy”. Phan Tư Mễ hỏi.

Hoắc Khải lắc đầu đáp: “Không”.

“Thế thì có từng xem những video liên quan đến

việc ngã bị thương không, ví dụ như đầu lìa khỏi cổ,

rất máu me, làm anh đến bây giờ vẫn không quên

được ấy” Phan Tư Mễ lại hỏi.

Hoắc Khải vốn định nói không có, nhưng lại do dự

một chút rồi trả lời: “Hồi trước từng xem một video, có

một cậu trai trẻ lái xe máy đâm vào xe buýt, thảm

thương lắm”.

Phan Tư Mễ cúi đầu ghi chép vào quyển sổ, sau

đó lại đặt thêm mấy câu hỏi nữa.

Ninh Thần đi mua nước không mất nhiều thời gian,

tầm khoảng 5 phút sau là đã quay lại.

Ninh Thần cầm 3 chai nước lên tầng, đi đến gần

hỏi: “Thế nào rồi?”

“Cũng ổn đấy”, Phan Tư Mễ cười híp mắt, đứng

dậy nói: “Tình trạng của anh ấy không tệ đâu, có thể

chỉ là do một vài chướng ngại tâm lý đơn giản, mỗi

tuần đến đây một lần để làm trị liệu tâm lý, chắc là rất

nhanh sẽ khỏe lại thôi”.

“Thật hả, thế thì tốt, Ninh Thần nghe xong thở

phào một hơi.

Cô đưa cho Phan Tư Mễ một chai nước, rồi lại cầm

một chai khác đưa cho Hoắc Khải, hỏi: “Cô bạn thời

đại học này của em được phết đấy chứ?”

“Cũng được, chỉ là có hơi thích lái xe thôi” Hoắc

Khải cười đáp.

“Lái xe?”

Ninh Thần rõ ràng là không hiểu lắm về ý nghĩa

khác của từ này, Phan Tư Mễ thì lại biết, nhưng cô ấy

không giải thích, chỉ là đánh giá về Hoắc Khải trong

lòng lại giảm thêm một chút.

Người đàn ông này quả nhiên là đang giả ngây giả

ngốc, chứ không phải thực sự không hiểu gì như vẻ

bề ngoài!

Nhưng mà bây giờ cũng không cần thiết phải tính

toán cái này, bởi vì đây chỉ là bước đầu để tìm hiểu

tình hình của bệnh nhân, điều trị những cái khác phải

tiến hành từng bước một.

Ninh Thần lại tiếp tục nói chuyện với Phan Tư Mễ

một lúc rồi mới cùng Hoắc Khải rời khỏi phòng khám.

Ra khỏi phòng khám, Ninh Thần hỏi: “Có phải anh

không vui không?”

“Sao lại không vui chứ?”, Hoắc Khải quay sang

nhìn, thấy mặt cô thấp thỏm thì bật cười, nói: “Đừng

nghĩ nhiều như thế, anh biết là em đều vì muốn tốt

cho anh. Hơn nữa, anh cũng mong có thể sớm khỏe

lại mà”.

“Vậy sao, thế thì tốt” khuôn mặt Ninh Thần hơi

ửng hồng, trông biểu cảm của cô ấy có vẻ là đã hiểu

nhầm rồi.

Hoắc Khải chỉ nói đại vậy thôi, nhưng cô ấy lại lầm

tưởng rằng người đàn ông này còn sốt ruột hơn mình.

Hoắc Khải cũng không biết giải thích thế nào,

chuyện như này càng nói chỉ càng rối rắm thêm.

Còn trong lòng Ninh Thần bây giờ thì chỉ nghĩ đến

lời dặn dò của Phan Tư Mễ trước lúc rời đi.

“Chồng của cậu chắc là do có bóng đen tâm lý

nào đấy tạo thành tổn thương trong lòng, tình huống

như thế này thì chỉ dẫn về tâm lý là một phần, còn

phần còn lại cũng phải dựa vào cậu, phải thân cận với

anh ấy nhiều hơn nữa, dẫn dắt anh ấy bước ra khỏi ám

ảnh đó. Đừng có mà hỏi tớ dẫn dắt thế nào đấy, con

còn có rồi, mấy chuyện này còn đợi tớ dạy cậu chắc?

Nói chung là làm mấy chuyện thân mật nhiều hơn mộ

chút, nhưng cũng đừng làm anh ấy áp lực quá là

được”.

Những lời dặn dò này là quá trình bắt buộc của

điều trị tâm lý, vốn Ninh Thần cũng không phải là

người có tính cách quá bảo thủ, nếu không tối hôm đó

cũng không có ý định như thế.

Nhưng nếu muốn cô thường làm mấy chuyện như

vậy thì quả thật có chút hơi ngại ngùng.

Đối với cô mà nói, thỉnh thoảng chủ động một chút

có thể coi là hứng thú giữa vợ chồng, nhưng thường

làm như vậy thì cứ như là mình mắc nghiện việc đó rồi

vậy.

Càng nghĩ đến chuyện này, mặt cô càng đỏ ửng

lên.

Tuy rằng Hoắc Khải có thể cảm nhận được sự

khác thường của cô, nhưng lại chỉ nghĩ đó là do hiểu

lầm trước đó mà thôi, không hề quan tâm quá nhiều.

Bây giờ điều mà anh quan tâm nhất là tới đây làm

thế nào lợi dụng được sức ảnh hưởng của nhà họ Cơ

để có thể giao thiệp được với nhà họ Hoắc.

Dạo gần đây nhà họ Hoắc rất ít khi truyền ra tin

tức gì đáng giá, người thế thân đó hình như biến đi

đâu mất, nhưng lại không ai cảm thấy có gì bất

thường.

Nói thật, tình huống như thế này làm Hoắc Khải

cảm thấy rất bất an.

Anh cũng không biết rốt cuộc nhà họ Hoắc đã xảy

ra chuyện gì, có phải là đã xảy ra biến cố hay không,

người thân của mình liệu có còn được bình an.

Nếu mà có thể, Hoắc Khải rất muốn lập tức về nhà

họ Hoắc một chuyến, ít nhất là có thể làm rõ tình

huống hiện tại.

Cho dù kết quả có ra sao thì cũng tốt hơn tình

trạng không biết gì như hiện nay.

Đáng tiếc, là cậu chủ của nhà họ Hoắc, anh rất rõ

gia tộc lớn kiểu như thế này, không phải ai muốn vào

cũng vào được, không phải muốn gặp ai thì có thể

gặp người đó.

Gia tộc càng lớn, càng phòng bị người ngoài

nghiêm ngặt, quan hệ không tốt đến một mức nhất

định nào đó thì cậu muốn đến gần bọn họ cũng khó.

Nếu không phải vì lý do này thì Hoắc Khải cũng

không cần dùng trăm phương ngàn kế để lợi dụng nhà

họ Cơ làm bàn đạp.

Vốn hai người định về cửa hàng hoa quả để đón

Đường Đường luôn, nhưng Ninh Thần nói cô muốn

mua mấy quyển sách liên quan đến hoạt động kinh

doanh và luyện tập kỹ năng nói về xem.

Mặt này là điểm yếu của Ninh Thần, tuy rằng Hoắc

Khải là một người thầy rất tốt, nhưng anh cũng không

thể hôm nào cũng dạy riêng cho cô được.

Ninh Thần cũng không muốn làm phiền anh suốt,

dù sao bình thường lúc ở nhà trừ việc trả lời câu hỏi

của khách hàng và livestream ra, cơ bản cô cũng

không có việc gì khác để làm.

Nhà chỉ bé có tí tẹo thế, muốn làm việc nhà cũng

khó.

Nếu Ninh Thần đã muốn học, thì Hoắc Khải đương

nhiên cũng không phản đối.

Tuy rằng có câu nói xem ngàn quyển sách không

bằng đi một ngày đàng học một sàng khôn, nhưng

trong thực tế, đọc nhiều sách vẫn có rất nhiều lợi ích,

thậm chí có thể nói là đối với phần lớn mọi người, lợi

ích khi xem ngàn cuốn sách còn có hiệu quả nhanh

hơn so với đi một ngày đàng.

Thế là hai người lại đi đến tiệm sách Tân Hoa, Ninh

Thần giao lại việc chọn sách cho Hoắc Khải, mình thì

đi đến khu sách cho trẻ em, định mua mấy quyển

sách thiếu nhi về cho Đường Đường.

Hoắc Khải lướt qua giá sách một lượt, cuối cùng

quyết định chọn mấy quyển vừa hay phù hợp với

những người mới nhập môn phương diện này.

Ninh Thần ham học lại thông minh như vậy, chắc

là không lâu sau sẽ có kết quả tốt.

Đúng lúc chuẩn bị rời đi, Hoắc Khải cảm thấy có

người vỗ vai mình, anh quay đầu sang nhìn thì thấy

một ông lão đội mũ, chống gậy, nói với anh: “Cậu trai

trẻ, có thể giúp ông lấy quyển sách gáy đen đó xuống

không?”

Hoắc Khải ngẩng đầu nhìn, vừa kiếng chân lên lấy

quyển sách, vừa thuận miệng hỏi: “Ông mua cho mình

đọc hay sao ạ? Tập 3 quyển “Người học việc” của

Franklin thực ra không hợp cho người già đọc lắm

đâu, văn phong có hơi u ám”.

Ông ta nghe thấy thì có chút kinh ngạc, hỏi: “Sao

cậu lại biết đây là tập 3 quyển “Người học việc” của

Franklin?”

“Có lẽ là do trùng hợp thôi, tôi khá là thích xem

mấy quyển sách ít được quan tâm, mấy quyển đen xì

hoa văn chằng chịt này vốn không nhiều, cộng thêm

độ dày như vậy, lại đặt nơi giá sách của thể loại này,

cho nên tôi mới biết”, Hoắc Khải nói rồi lấy quyển sách

xuống đưa cho ông lão, cười nói: “Có điều đây là bản

dịch của thầy Mã Tiểu Thu, tuy rằng trình độ dịch

tiếng Tây Ban Nha của ông ấy rất tốt, nhưng so với

bản gốc thì còn kém một chút”

“Cậu biết tiếng Tây Ban Nha à?”, ông ta tò mò nhìn

Hoắc Khải từ trên xuống dưới, đánh giá một lượt, rồi

đột nhiên chỉ vào một quyển sách khác trên giá, hỏi:

“Cậu có thể nhìn ra đây là quyển sách nào không?”

Hoắc Khải nhìn theo hướng tay của ông ta chỉ, hỏi:

“Quyển màu đỏ có sọc đen đấy á?”

“Đúng thế”.

“Nếu như tôi không đoán nhầm thì đây chắc là

sách của tác giả Donaldson, một nhà văn bất đắc chí

ở Bắc Mỹ. Cuốn sách này viết về cuộc sống nơi phố

phường, bản bìa cứng, rất hiếm gặp”, Hoắc Khải vừa

nói vừa lấy quyển sách xuống.

Trên đó viết rõ tên tác giả và tên sách bằng tiếng

Trung, mở cuốn sách ra là có thể thấy được giới thiệu

nội dung, hoàn toàn khớp với lời anh nói.

Ông ta trông có vẻ rất cao hứng, nói: “Cậu trai trẻ

khá đấy nhỉ, tôi từng gặp qua không ít người thích đọc

sách, nhưng loại sách ít người quan tâm thế này, cậu

là người đầu tiên có thể chỉ cần nhìn gáy là có thể

đoán ra quyển sách nào, trí nhớ không tồi đâu, hơn

nữa lượng sách đọc chắc là rất lớn, từng học ở đâu

vậy?”