Chương 51: Cô đến tìm tôi là để ký tên à?

Hôm nay Lưu Ly mặc một bộ quần áo ngay ngắn đậm chất công sở, có vẻ như lúc này cô ta đang sắp xếp lại đống tài liệu lộn xộn cho Lâm Quân. Vậy mà, không ngờ tới cô ta lại đột nhiên bị treo chân, thế là trực tiếp ngồi lên đùi Lâm Quân.

Đúng vào lúc này, Lê Nhật Linh bị Hà Dĩ Phong đẩy vào trong phòng, vừa khéo nhìn thấy cảnh tượng bộ ngực đẫy đà của Lưu Ly đang dán chặt lên cánh tay của Lâm Quân, hơn nữa cô ta còn đang ngồi trên đùi anh.

Lưu Ly không ngờ tới sẽ có người xông thẳng vào văn phòng tổng giám đốc thế này, vẻ mặt cô ta lập tức trở nên lạnh lùng, nhìn Hạ Nhật Linh bằng đôi mắt tràn ngập sự tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói như thể muốn cắn nát răng bạc: “Lê Nhật Linh!

Cô có biết xấu hổ hay không hả, có ai không gõ cửa mà đã lao vào giống cô không!”

Hạ Nhật Linh âm thầm nghĩ, có làm gì thì người nên cảm thấy xấu hổ là cô ta mới đúng chứ, giữa ban ngày ban mặt mà dám “vụng trộm” ở trong văn phòng làm việc.

Thế nhưng, ngoài miệng Lê Nhật Linh lại chột dạ nói: “Thật ngại quá, tôi không biết hai người ở trong này “bận rộn”, vậy hai người cứ tiếp tục đi, tôi chờ một lát nữa rồi quay lại sau.” Lê Nhật Linh phản xạ có điều kiện mà đưa tay lên che mắt, nói xong thì nhanh chóng xoay người định kéo cửa ra tránh mặt một lúc.

Nhưng Hạ Nhật Linh cố gắng kéo một lúc lâu mà nó vẫn nằm im lìm không nhúc nhích một xíu nào, cô chợt nhạn ra sức của mình không thể kéo nồi cái cửa này.

Không khí trong văn phòng tổng giám đốc vừa bị đè nén vừa mang theo mùi vị đê mê. Sau một lúc cô gắng trong vô vọng, Lê Nhật Linh đành phải từ bỏ giãy dụa, cô lặng lẽ xoay người lại, khuôn mặt đối diện với Lâm Quân nhưng ánh mắt lại nhìn xuống mũi chân.

Lê Nhật Linh cũng không nghĩ đến bỗng nhiên tên Hà Dĩ Phong kia lại đẩy mình vào trong, hơn nữa còn đóng cửa lại một cách lưu loát dứt khoát như thế.

Hà Dĩ Phong ơi Hà Dĩ Phong, tôi thật sự bị cậu hại chết rồi.

Lê Nhật Linh chỉ biết cười gượng hai tiếng, xấu hổ đến mức nói không ra lời.

Lâm Quân lại nặng nề lên tiếng, tròng mắt đen sâu thăm thẳm như vách núi nhìn chằm chằm cô: “Cô đến đây làm gì, tôi đã nói rồi, tôi đồng ý li dị, chẳng lẽ… Cô đến đây tìm tôi là để ký tên?” Anh nói xong rồi nở nụ cười tràn đầy sự mỉa mai.

Nếu cô đã dám đến đây, thì chắc chắc là đã chuẩn bị kỹ càng. Lê Nhật Linh nghe anh nói vậy cũng không thấy lúng túng, chẳng qua chỉ cảm thấy bản thân mình xui xẻo mà thôi.

Vì sao cô đi đến đâu cũng gặp phải Lưu Ly?

Bởi vì có Lưu Ly ở đây, nên Lê Nhật Linh thực sự không biết phải nói chuyên như thế nào. Nếu không, bị Lâm Quân sỉ nhục thì không nói làm gì, nhưng sau đó còn bị Lưu Ly khinh thường nữa.

Vậy thì mặt mũi của cô sẽ bị ném đến biển Thái Bình Dương mất…

Trên mặt Lưu Ly là nụ cười lạnh, nhưng cô ta không hề lên tiếng. Không những vậy, cô ta còn ra oai dán cả nửa người trên vào lồng ngực của Lâm Quân.

Cạnh tượng này khiến Lê Nhật Linh phải dụi mắt liên tục bởi vì nó thật sự quá cay mắt. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy có kẻ thứ ba nào bị bắt gặp vụng trộm mà còn \ có thể đúng lý hợp tình như thế.

Lâm Quân thấy Lê Nhật Linh vẫn không nói gì thì đôi môi hiện lên nụ cười trào phúng: “Cô không có lời gì để nói thì đi ra ngoài đi.”

Lúc này Lê Nhật Linh mới ngầng đầu lên, mắt đối mắt nhìn Lâm Quân, vội vàng nói chuyện: “Có, có chuyện mà.”

Lúc nói lời này, Lâm Quân vẫn duy trì tư thế cũ, sừng sững không động đậy như một đỉnh núi cao vời vợi: “Nói.”

“Nhưng mà, hiện tại có vẻ không tiện lắm…“ Lê Nhật Linh rối rắm lên tiếng: “Anh có thể cho tôi năm phút được không, trước Cô… là để ký tên à?

tiên anh buông Lưu Ly ra một lát đã, đợi lát nữa lại gọi cô ấy quay lại rồi tiếp tục ôm…

Hoặc là nằm cũng được.”

Nghe cô nói như vậy, sắc mặt của Lâm Quân càng trở nên khó coi: “Cô cút ra ngoài.”

“Tôi cũng biết đề nghị này của mình có chút không hợp lý, nhưng mà…” Cô thật sự không thề mất hết thể diện ngay ở trước mặt Lưu Ly được.

Ngay sau đó, một chồng tài liệu bị hất đến bên cạnh chân Lê Nhật Linh, giọng nói của Lâm Quân tràn đầy u ám: “Tôi nói lại lần cuối cùng, cút ra ngoài.”

Đây là lần đầu tiên Lê Nhật Linh nhìn thấy anh như vậy, cô lập tức bị dọa đến mức ngây người, nhưng cô cũng nhan chóng lấy lại tinh thần và không do dự xoay người muốn mở cửa. Mà Lê Nhật Linh không hề hay biết rằng, vào giây phút cô xoay người đó, trong ánh mặt của Lâm Quân có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.

“Ô, cô Lê lá ngọc cành vàng của chúng ta mảnh mai đến mức không mở nổi cái cửa hay sao?”

Lê Nhật Linh tức đến mức gần như muốn bật khóc, cô bị kẻ thứ ba dồn ép đến mức này thì cũng quá mất mặt rồi: “Tôi, tôi thật sự không mở được cửa…”

“Lê Nhật Linh, tôi cho cô ba giây cuối cùng, nếu như cô vẫn không ra ngoài…”

Vậy thì cũng đừng ra nữa.

Lâm Quân đầy Lưu Ly ra, đứng lên rồi đi đến phía sau Lê Nhật Linh, gắt gao nhìn chằm chằm gáy của cô.

Lưu Ly bỗng nhiên bị đầy ra thì rất tức giận, cô ta căm giận chửi bới Lê Nhật Linh: “Cô Lê lá ngọc cành vàng mà không đi làm diễn viên thì đúng là đáng tiếc. Kỹ thuật diễn cảnh không mở nồi cửa này thật sự là tuyệt vời. Cô không muốn đi thì cứ việc nói thẳng, giả vờ giả vịt cho ai xem chứ.”

Ký tên à?