E rằng không phải là anh ta tự muốn cắt đứt. Mấy ngày trước, cô còn thấy anh ta ra vẻ si tình ở tầng dưới lôi lôi kéo kéo người ta, chỉ là người ta không thèm để ý mà thôi.

- Hơn nữa, anh với người phụ nữ bên ngoài cũng chỉ là chơi đùa mà thôi, xưa nay chưa từng nghĩ đến chuyện thật lòng rồi ruồng rẫy Khả Khả! - Nhìn cô đầy vẻ không chấp nhận được, Hách Chính Triệt cũng bắt đầu thấy cuống.

Hoa nhà thì không thơm bằng hoa dại, thế nhưng hoa dại bên ngoài lại có độc, không thích hợp bày trong nhà được, cái đạo lý này làm sao mà đàn ông không hiểu được?

- Đó là chuyện của anh, còn Khả Khả có quay lại với anh không, đó là chuyện của cô ấy! - Cô không muốn tiếp tục phí lời với kẻ lòng lang dạ sói này nữa.

- Minh Minh, em khuyên cô ấy... - Hách Chính Triệt dày mặt kéo lấy cô, không để cô đi.

- Đủ rồi, anh buông tay ra! - Cô tức giận, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi anh ta.

- Còn nữa... - Hách Chính Triệt ngập ngừng.

- Còn gì nữa, buông mau! - Ghét nhất là kiểu đàn ông như thế này, không thể thẳng thắn một chút sao?

- Khả Khả gần đây trở nên rất thích tiêu tiền, cô ấy còn như thế này, tôi, tôi cũng không thể trả nợ tín dụng cho cô ấy nữa. - Khuôn mặt khôi ngô của Hách Chính Triệt đỏ bừng.

An Tử Minh nheo mắt, nghe xong câu nói của anh ta, nổi giận đùng đùng:

- Cô ấy có thể tiêu được bao nhiêu? Hách Chính Triệt anh không có lương tâm!

Cô không ngờ rằng thứ anh ta muốn nói lại là chuyện này. Chê vợ tiêu nhiều tiền, tại sao khi trả tiền cho Tiểu Tam lại vui vẻ thoải mái như vậy?

- Tôi không phải luật sư Lương, tiền lương của tôi không cao, mỗi tháng chỉ có chục nghìn tệ...-Khuôn mặt Hách Chính Triệt đầy vẻ khó xử.

“Bốp” một tiếng, Hách Chính Triệt còn chưa dứt lời, sống mũi đã bị va đập mạnh.

“Á!”, anh ta kêu lên một tiếng thất thanh.

Đám người còn chưa đi hết đồng loạt quay đầu nhìn.

Chỉ thấy một thanh niên đang đau đến khom cả người lại, ôm lấy cái mũi đang không ngừng đỗ máu, tay kia run run chỉ vào cô gái trẻ trước mặt:

- Cô, cô, cô... - Giận dữ nhưng không dám thốt ra lời.

An Tử Minh lạnh lừng xốc lại ba lô, thu tay lại, quay về phía những người đứng xem chắp tay nói:

- Mọi người không có gì đáng xem đâu, chỉ là đánh tên Trần Thế Mỹ mà thôi!

Đánh tên “Trần Thế Mỹ” này, cô thấy không cần phải khách khí!

Ở một cửa hàng nào đó, một bộ đồ vừa được nhấc lên chuẩn bị ướm thử vào người bỗng ngưng lại giữa không trung.

- Cậu thật sự đã đánh anh ta? - Giọng nói của Khả Khả đượm mâu thuẫn, có vui sướng, cũng có không nỡ.

- Sao, không lẽ cậu đau lòng? - Ánh mắt Minh Minh dần trở nên nghiêm túc. Mu bàn tay cô đến giờ vẫn còn đau, thế nhưng đánh tên Trần Thế Mỹ kia cô không thấy hối hận chút nào.

- Khả Khả, đừng bao giờ làm người phụ nữ quá mềm yếu trong mắt đàn ông!

Mềm lòng đồng ngĩa với việc làm sai thì sẽ được tha thứ. Mềm lòng đồng nghĩa với việc cho dù tái phạm sai lầm thì cũng vẫn lại được tha thứ. Mềm lòng đồng nghĩa với việc vĩnh viễn chỉ có thể trở thành cục bột cho đàn ông nhào nặn.

- Mình không có, mình cũng không còn quan tâm nữa. - Khi nói câu nói này, giọng nói của Khả Khả có chút cứng nhắc, thiếu tự nhiên.

- Khả Khả, cậu vẫn không thay đổi. - An Tử Minh thở dài, Khả Khả không giỏi nói dối.

- Không thay đổi? Không phải khi nãy cậu vừa bảo mình thay đổi rất nhiều à? - Khả Khả cười cười.

- Đúng vậy, cậu trở nên rất xinh đẹp! - Minh Minh cũng theo đà chuyển luôn cái chủ đề không vui vẻ kia đi.

Khi nãy lúc vừa nhìn thấy Khả Khả, cô giật nảy cả mình. Chỉ là, bề ngoài của con người cũng giống như cảnh vật, có thể dễ dàng thay đổi, thế nhưng bản chất bên trong lại rất khó thay đổi thực sự.

Sự thay đổi thực sự không chỉ là thay đổi về bề ngoài, nếu có thể bỏ đi những xiềng xích trong lòng, không cần phải cố gắng thay đổi bề ngoài, cái khoáng đạt thật sự ở trong lòng vốn có thể khiến con người trở nên mới mẻ một cách chưa từng thấy.

- Minh Minh, mình đang chuẩn bị tham gia lớp học Yoga và nhảy Latin, hay là cậu cũng tham gia đi! - Khả Khả cố sức dụ dỗ cô - Nghe nói ở đó có một anh chàng vô cùng đẹp trai làm huấn luyện!

An Tử Minh vội vã lắc đầu, ai mà chẳng biết An Tử Minh cô lười vận động đến mức ngay cả nhấc một ngón tay lên cũng kêu mệt.

- Khả Khả, bộ này rất đẹp! Rất thích hợp với phong cách của cậu! - Cái cách mà An Tử Minh chuyển chủ đề đúng là đệ nhất cao thủ.

Minh Minh cầm lấy bộ váy liền thân sợi ren đang là mốt của năm nay ướm thử lên người Khả Khả.

- Được rồi, để mình thử xem! - Khả Khả thoải mái cầm lấy bộ đồ, thế nhưng động tác đầu tiên, theo bản năng lại lật xem tờ ghi giá, khuôn mặt tươi tắn đột nhiên trùng xuống.

- Giá cả không thích hợp lắm...

Minh Minh vội vã thò đầu sang nhìn tờ ghi giá: 2.598 nhân dân tệ.

Cái giá này luật sư Lương chắc chắn sẽ nhăn mày chê rẻ, thế nhưng với cô và Khả Khả mà nói, quả thật là quá cao, không đáng giá chút nào.

Hai người cùng làm một động tác, bỏ quần áo treo lại vị trí cũ. Bỏ đi cái hào quang của một bà vợ luật sư, họ đều rất bình thường, là những cô gái chỉ có đồng lương ít ỏi.

- Khả Khả, có phải tháng này cậu đã quẹt thẻ mua rất nhiều đồ không? - Cô mang máng nhớ lại ai đó đã không tự lượng sức mình mà còn hy vọng cô khuyên nhủ Khả Khả.

- Sao cậu biết? - Khả Khả ngạc nhiên, thật thà bấm đốt ngón tay đếm cho cô xem. - Mát ca giảm béo dùng hơn hai ngàn tệ, uốn tóc nhuộm tóc hết gần một ngàn, mua mấy lọ kem dưỡng cao cấp mất hai ba ngàn, mua mấy đôi giày hết mấy ngàn, vài bộ quần áo cũng mất mấy ngàn, tiếp theo còn nhiều các thứ chi phi vụn vặt khác! Phải rồi, tại sao cậu biết? - Cô ngẩn đầu băn khoăn hỏi.

- Cậu hỏi mình tại sao biết, thế tại sao mình lại đánh hách Chính Triệt chứ? - Minh Minh nói thẳng.

Khả Khả căn bản không phải loại phụ nữ mà sau khi phát hiện đàn ông ngoại tình liền đem tiền bạc tiêu như vứt ra ngoài cửa sổ để báo thù, để hả giận. Cô bản tính hiền lành, cần kiệm, căn bản không thể trở thành loại phụ nữ như thế.

Khả Khả trầm mặc, rất lâu sau mới nói nhanh:

- Mình chỉ là không cam tâm... - Không cam tâm vì cái gia đình đó mà làm lụng vất vả biến mình thành bà vợ nhếch nhác, thế nhưng người đàn ông của cô lại không hề biết trân trọng.

- Khả Khả ngốc! - Minh Minh nổi nóng kéo lấy tay Khả Khả, chuẩn bị kéo cô quay lại cửa hiệu khi nãy mua lại bộ quần áo vừa rồi - Không cam tâm thì mua đi! Đem tất cả những đồ mà cậu thích mua về nhà, quẹt cháy thẻ của anh ta đi! - Tại sao còn khách khí với người đàn ông không biết xâu hổ đó?!

Khả Khả đứng yên tại chỗ không dám đi theo, bị Minh Minh kéo gấp quá, không đừng được buột miệng nói:

- Cậu ngốc quá! Thẻ mà cậu cầm cũng giống như của mình, là thẻ phụ được Văn phòng Luật đảm bảo, tất cả những khoản nợ phát sinh đều thuộc về chủ thẻ, hoàn toàn không liên quan đến ngươi giữ thẻ phụ! - Đừng cho rằng cô không biết, Lương người gỗ sớm đã nói sạch sành sanh với cô.

Thế nhưng, Khả Khả lại tỏ ra rất đau buồn nói:

- Minh Minh, cậu biết không, so với việc không ngừng được mua quần áo, không ngừng được quẹt thẻ, mình càng hy vọng có một khoản tiền để phòng thân hơn, cậu biết không, mình rất sợ...

- Thời gian này, mình không ngừng suy nghĩ, có nên ly hôn không? Kiểu hôn nhân như thế này có ý nghĩa gì? Thế nhưng nếu như ly hôn mình biết làm thế nào? Phí sinh hoạt trong xã hội hiện nay cao như thế, nếu như ly hôn rồi mình phải đi thuê phòng, Minh Minh cậu biết hiện nay giá thuê phòng đắt thế nào không? Một căn hộ chung cư cũ bốn mươi mét vuông, thậm chí ngay cả đồ điện trong nhà cũng không đầy đủ, đã cần hơn hai ngàn tệ, sau đó còn tiền điện nước, tiền ăn uống, thứ nào cũng cần tiền! Vậy mà lương mình chỉ có trên dưới hai ngàn, nhỡ ốm đau thậm chí ngay cả tiền đi khám bệnh mình cũng không có! Cứ nghĩ tới những điều này, cái can đảm mà mình khó khăn lắm mới lấy được lại giống như một quả bóng xì hơi.

“Ly hôn” - hai từ đơn giản này không dễ dàng chút nào. Để bước chân lên nó cần biết bao nhiêu dũng khí để đối diện với hiện thực cuộc sống một mất một còn này?

- Cậu không có tiền riêng à? - Tim Minh Minh thót lại.

- Minh Minh, thế còn cậu? Cậu có giữ tiền riêng không? - Khả Khả hỏi lại.

- Lương trước nay chưa từng hỏi mình về việc tiêu tiền, sổ tiết kiệm thẻ ngân hàng, mật mã của anh ấy đều giao cho mình giữ...- Cô căn bản không cần phải giữ tiền riêng.

Khả Khả thở dài

- Cậu có biết mình hối hận thế nào không? Tại sao trước đây mình chưa từng nghĩ riêng cho mình? - Cứ cho rằng chồng như thành vách có thể dựa vào, thế nhưng hóa ra thành vách này không thể vững chãi như vậy, đáng sợ biết bao.

Xảy ra sự phản bội không thể tha thứ được, sau khi bình tĩnh lại người phụ nữ nào cũng sẽ nghĩ tới chuyện ly hôn, chỉ là lại đột nhiên đau đớn phát hiện ra, ngay cả dũng khí để nói đến ly hôn mình cũng không hề có.

- Sợ gì, anh ta mới là bên sai, pháp luật đứng về phía chúng ta! - Minh Minh tức giận kết luận - Nếu như thực sự ly hôn, số tiền trợ cấp anh ta phải đưa một xu cũng không thể thiếu!

- Tiền trợ cấp là số tiền dành cho việc nuôi dưỡng con cái, bọn mình còn chưa có con, hơn nữa mình cũng không bị mất khả năng lao động, thường thì tình huống như thế, tòa án sẽ không phán bên nam phải trợ cấp cho bên nữ, chỉ có thể chiếu cố đến việc phân chia tài sản. Khả Kả cười buồn, cô cũng là vợ luật sư, cũng hiểu một số điều luật cơ bản.

- Thế thì cướp sạch tiền của anh ta đi! Nhà, cổ phiếu, một đồng cũng không chừa cho anh ta! - Cô chính là người làm chứng tốt nhất, hơn nữa nếu cần đến kiện cáo cô nhất định sẽ lôi được Lương người gỗ ra giúp Khả Khả.

- Vô dụng thôi mình lấy cái gì mà cướp sạch tiền của anh ta? Đứng tên anh ta căn bản không có tài sản gì...

- Làm sao có thể không có tài sản gì? Các cậu là sau khi cưới gây dựng nên, tuy rằng tiền lãi vay mua nhà là do anh ta trả thế nhưng những chi phí cơ bản cho sinh hoạt gia đình đều do cậu gánh vác mà! - An Tửu Minh lo lắng.

Cô biết cách phân chia trong gia đình họ, Hách Chính Triệt phụ trách trả lãi nhà và nuôi xe còn Khả Khả phụ trách việc chi tiêu lặt vặt trong gia đình

Hiện nay cần bao nhiêu tiền để mua một cân rau quả? Bao nhiêu tiền để mua được một lạng hải sản? Đối với một người nội trợ phụ trách chi tiêu lặt vặt trong gia đình thì việc không có lấy một đồng tích lũy là chuyện rất bình thường.

- Sau khi cưới gây dựng...- Khả Khả lẩm bẩm nhắc lại lấy hết can đảm mới dám nói cho Minh Minh biết sự thực - Thực ra, mình vẫn không dám nói với cậu, khi đó anh ta lấy lý do bố mẹ giúp đỡ một chút tiền, căn hộ mà chúng mình đang ở, anh ta đăng kí bằng tên bố anh ta, ngay cả sổ tiết kiệm gia đình, cũng là mang tên mẹ anh ta...

- Hiện giờ thị trường cổ phiếu suy thoái như vậy, ai còn giữ được mấy cổ phiếu có giá trị nữa, cho dù có, chỉ sợ cũng không phải tên anh ta... - Tại sao cô không hề phát hiện ra rằng, khi mà cô đang toàn tâm toàn ý dâng hiến cho gia đình thì chồng mình lại luôn luôn giữ lại?

Mặt Minh Minh trắng bệch.

Biện pháp chuyển tài sản.

Cô đã từng hỏi Lương như thế có ý nghĩa gì.

“Nghĩa là nếu như có một ngày, anh có người phụ nữ khác bên ngoài, em nhớ phải thông minh một chút, rút hết tiền trong thẻ ngân hàng của anh ra rồi chuyển sang tên bố mẹ em, khi đó cho dù ly hôn được anh cũng không còn một xu dính túi! - Anh tin tưởng đến mức không hề giấu giếm chỉ cho cô - Như thế em liền trở thành một người giàu có rồi!

- Minh Minh, cho dù mình thực sự ly hôn cũng gần như không được bồi thường gì. - Khả Khả nặng nề chỉ ra hiện thực - Pháp luật không làm gì được một người đàn ông thông minh.

Người ta nói, đừng bao giờ đấu với luật sư, chính là vì cái đạo lý này. Cho dù không cam tâm đi nữa cũng lực bất tòng tâm.

- Ai bảo vậy mình không phục! - Vì quá phẫn nộ, mắt An Tử Minh sáng lên như có lửa - Khả Khả, cậu có phải là rất cần một khoản tiền phòng thân không?

- Đương nhiên! - Khả Khả gật đầu.

Gần ba mươi tuổi mới phát hiện, tiền đáng tin cậy hơn đàn ông rất nhiều.

- Mình có cách! - Minh Minh vừa kéo tay Khả Khả về phía cửa hàng của một nhãn hiệu quốc tế rất nổi tiếng vừa quay đầu lại hỏi - Khả Khả hạn ngạch trong thẻ tín dụng của cậu là bao nhiêu? - Văn phòng luật sư sẽ căn cứ vào thu nhập khác nhau của các luật sư để đứng ra đảm bảo các hạn ngạch khác nhau, giống như thẻ tín dụng của cô, nhờ có quan hệ của Lương mà cho dù có quẹt thẻ đến một triệu tệ cũng hoàn toàn không vấn đề.

- Một trăm nghìn - Khả Khả khó hiểu đi theo cô, ngơ ngác trả lời.

- Ok!

Vừa vào cửa hiệu, Minh Minh như đi ăn cướp, ngay đến kiểu dáng cũng không cần xem, chỉ nhìn bảng ghi giá, cầm lấy ba thứ đồ, vứt lên bàn thu ngân.

- Xin chào, thưa cô, tất cả hết chín mươi tám ngàn tám trăm tệ - Mắt cô thu ngân sáng lên, tươi cười thông báo tổng giá tiền.

- Khả Khả, quẹt thẻ! - Minh Minh đẩy người Khả Khả.

Khả Khả càng ngây người, ý Minh Minh là... Sau khi mua liền mang số đồ hiệu này đi bán?

Sau ba giây do dự, cô nhắm mắt, lấy can đảm, lấy chiếc thẻ trong túi ra, “xoẹt” một tiếng, quẹt thẻ thành công!

Xưa nay đều là người bất nhân thì mình bất nghĩa!

Khả Khả vừa kí tên xong, Minh Minh đã đem chỗ quần áo hoàn toàn chưa động đến đó đẩy đến trước mặt cô thu ngân, bảo với cô ta:

- Cô à, chúng tôi không cần nữa, cảm ơn! Xin trả lại tiền mặt cho chúng tôi!

Khuôn mặt xinh tươi của cô thu ngân lập tức sầm lại, không, phải nói là tối lại!

Minh Minh tạo vẻ mặt xinh tươi, cười hì hì chỉ vào cái cam kết bảo đảm đang được treo trong cái cửa hàng của nhãn hiệu quốc tế nổi tiếng này: Trong vòng mười bốn ngày không kể vì bất cứ lý do gì, bao hoàn trả lại sản phẩm.

- Thưa cô, có thể chọn đồ ăn chưa ạ? - Người bồi bàn của tiệm ăn u lễ phép hỏi lại

Minh Minh lắc đầu, sau khi người bồi bàn đi khỏi cô lại uống thêm một ngụm nước.

Bụng đói cồn cào...

Cô cúi đầu nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, đã tám giờ. Anh đã đến muộn hơn một tiếng đồng hồ so với thời gian hẹn...

Cho dù trên đường có bị kẹt xe, lẽ ra anh cũng đã phải đến từ lâu.

Là mãi tăng ca nên quên luôn cuộc hẹn hay đã xảy ra chuyện gì? Cuối cùng, cô không nén được nỗi lo lắng, nhấn gọi vào số máy của anh.

“Xin lỗi, số máy của quý khách vừa gọi hiện không có người nhấc máy, đề nghị quý khách vui lòng gọi lại sau!” - Tiếng cô nhân viên tổng đài máy móc lặp đi lặp lại.

Sao lại không có người nhấc máy? Cô có chút lo lắng.

Cô liên tục gọi, cuối cùng cũng có người bắt máy:

- Minh Minh, có việc gì? - Đầu dây bên kia cuối cùng cũng vang lên giọng nói trầm ổn, bình thản của chồng, không hề giống với việc vừa vội vã tiếp máy chút nào.

Tim cô cũng nhẹ nhàng êm ả lại.

- Anh đang ở đâu? Nghe giọng nói của anh có lẽ đã quên mất cuộc hẹn giữa họ, cô không hề vội vàng cáu giận.

- Anh...- Giọng anh có vẻ rất trầm, dường như trong lòng đang rất lưỡng lự, sau khi nghĩ ngợi rất lâu, anh cuối cùng giải thích - Anh đang ở Sở công an, một người ủy thác của anh xảy ra chút chuyện, anh cần phải ở lại...

Qủa nhiên là công việc!

Cô hiểu ý anh nói:

- Vậy anh làm việc đi, em không quấy rầy anh nữa! - Nếu như anh đã quên luôn cô cũng không cần bảo anh nữa, vậy mà cứ ngốc nghếch đợi anh mãi ở chỗ hẹn.

Đúng lúc anh đang muốn tắt máy, đột nhiên:

- Đợi đã, Minh Minh...- Đột nhiên anh gọi với cô.

- Tối nay anh có thể sẽ về muộn một chút, em một mình đi ngủ sớm đi...-Anh ngập ngừng dặn dò.

Anh còn tưởng giờ cô đang ở nhà?

- Vâng! - Cô gật đầu cười.

Đang muốn ngắt máy:

- Minh Minh, xin lỗi...-Đột nhiên đầu dây bên kia truyền đến tiếng xin lỗi rất khẽ, giống như một cảm giác tội lỗi khó có thể gánh vác được.

Cô vẫn cầm điện thoại trên tay, sau lời xin lỗi đó là tiếng “tút tút tút tút” ngắt máy, một cách kỳ lạ, mí mắt bên phải cô không ngừng nháy lên một cách bất an.

“Người chết vì tiền, chim chết vì tham ăn. Được nhỏ mất lớn, lợi bất cập hại!”

Vào thời gian làm việc bận rộn của ca chiều, máy tính của anh vô duyên vô cớ bị hacker xâm nhập, trên màn hình đột nhiên xuất hiện dòng chữ này.

Là trò quái đản của một người lắm tiền náo đó đã bị thua kiện? Từ khi bắt đầu vào nghề luật sư, đây không phải là lần đầu tiên và cũng sẽ không phải là lần cuối cùng. Anh không hề quan tâm lắm.

Cho đến khi hacker xâm nhập lần thứ hai, màn hình của anh đột nhiên biến thành một màu đỏ máu bao la, sau khi màu đỏ máu bao la đó từ từ lùi lại, xuất hiện một hình ảnh hoạt họa, một chiếc xe hơi lao nhanh vào một người đàn ông đi trên đường, trong cái biển máu bao la đó, có một tờ chi phiếu trống nhẹ nhàng như một chiếc lông chim từ từ rơi xuống đất.

Chi phiếu trống? Đây là một cảnh báo nguy hiểm!

Anh hoảng sợ toát mồ hôi lạnh.

Là vụ án của Khương Du Tâm! Anh lập tức thu xếp cặp tài liệu, vội vàng đến Sở công an gần đó báo án để đề phòng bất trắc.

- Xin lỗi, luật sư Khương, căn bản không có cách nào tìm ra được! Đối phương thông qua server của nước ngoài vào.

Do một vài sự tiếp xúc công việc, anh và một số nhân viên điều tra trong Sở rất thân quen.

-Luật sư Lương, tôi thấy anh cần phải thông báo với người ủy thác của anh, dù sao sự việc này cũng có thể xem là có, cũng có thể xem là không - Địch trong tối ta ngoài sáng, không ai có thể khẳng định đây chỉ là một trò uy hiếp phô trương thanh thế hay là sự mở màn của một huyết án.

Anh suy nghĩ một chút, sau đó vẫn cho người trợ lý thông báo với Khương Du Tâm.

Những sự việc tiếp theo, không biết tại sao, hoàn toàn đi váo mất kiểm soát.

“Tôi lập tức tới ngay!” - Ngắt điện thoại chưa đầy nửa tiếng, Khương Du Tâm đã có mặt. Vẫn dáng điệu thẳng lưng y như một bà hoàng kiêu ngạo.

- Cô Khương, gần đây cô có phải là bị ai đó bắt giữ hoặc ngược đãi? - Một nhân viên điều tra con mắt cực kỳ sắc bén, vừa nhìn đã thấy ngay vết siết màu đỏ lờ mờ trên cổ tay được giấu trong đôi găng tay màu đen của cô.

Khi đó, anh đã báo án xong đang chuẩn bị đi về, kinh hoàng ngừng bước.

- Đó là việc của tôi, cảnh sát các anh cần quản nhiều như vậy! - Cô vẫn câu nói đó, vĩnh viễn ở cái tư thế cao ngạo. Cô hôm nay là vì việc luật sư Lương nhận được thư uy hiếp mới đến cho khẩu cung chứ tuyệt đối không phải đến để xử lý việc nhà mình.

Một câu nói ngạo mạn, khiến tất cả mọi người trong phòng đều ngừng việc lại.

- Cô Khương, nếu như cô xảy ra chuyện động chạm tới pháp luật, đương nhiên thuộc phạm vi quản lý của cảnh sát chúng tôi. - Người nhân viên điều tra nóng mặt, nghiêm mặt lại thuyết giáo.

- Không có - Cô thẳng thừng phủ nhận.

- Cô Khương, theo kinh nghiệm lâu năm của tôi...- Người nhân viên điều tra ghé khuôn mặt đầy vẻ trinh thám lại gần, muốn nhìn kỹ vết thương.

Cô nhăn mày, bước lùi lại một bước, ngắt lời nhân viên điều tra:

- Anh đã đủ chưa? Tôi đã nói rồi, đây là chuyện nhà của tôi! Không liên quan đến chuyện của các anh! Miệng hôi như vậy đừng có hướng về tôi mà nói! Còn nữa, nước miếng cũng đừng để bắn lại chỗ tôi nữa!

Sự khinh thị của cô làm không khí trong văn phòng Sở công an đột nhiên ngưng lại.

Chỉ thấy nhân viên điều tra trẻ tuổi dưới vẻ mặt nửa như muốn cười nửa lại không dám cười của mọi người trong phòng giận đến tím mặt:

- Cô Khương, nếu đây là chuyện nhà của cô cô còn đến phối hợp khai khẩu cung gì nữa? Chẳng thà cô cứ tiếp tục chơi SM (Chú thích: một trò game) với chồng của cô, chơi không vui thì tìm luật sư yêu cầu ly hôn, để chồng cô lại phái người đến uy hiếp luật sư không cho người ta nhận án nữa! - Đúng là giống như vở hoạt kịch biến thái của một gia đình lắm tiền.

Anh còn chưa kịp ngăn lại người nhân viên điều tra trẻ tuổi tiểu Lưu vốn rất quen thân với anh đã lên tiếng mỉa mai.

- Mã số 008139, cảnh sát Lưu X, tố chất của anh đúng là rất kém cỏi! Luật sư Lương, tôi muốn kiện anh ta tội phỉ bang! - Khương Du Tâm ca ngạo nhếch miệng nói.

- Các vị, các vị, cô Khương vốn có tính hài hước, chỉ là nói đùa thôi! - Anh kịp thời ra mặt.

Anh có tài ăn nói, giao thiệp cũng rất tốt, cuối cùng sau một cơn khuyên giải, các nhân viên cảnh sát củng nể mặt anh mà hơi nguôi lại.

- Khương Du Tâm, chúng ta có thể đi rồi. - Anh lặng lẽ nhìn đồng hồ đeo tay, không biết “trẻ con” đã ăn cơm tối chưa.

- Không! Tôi cần kiện bọn họ tội phỉ báng! - Không ngờ Khương Du Tâm lại vẫn cứ kiên quyết.

Phút chốc, những tiếng bất bình nhao nhao nổi lên.

Anh đau đầu đến mức dường như đã quên mất rằng căn bản chưa chính thức nhận lời trở thành luật sư đại diện của Khương Du Tâm.

- Cô Khương! Chúng ta bình tĩnh nói chuyện một chút có được không? - Anh vội vàng ngăn cản viên cảnh sát trẻ đang kích động đến muốn đánh người lại.

- Bàn tay bẩn thỉu của họ dám động vào tôi dù chỉ một chút, tôi nhất định sẽ kiện họ ngồi tù suốt đời! Khương Du Tâm vẫn ngồi yên tại chỗ, cười gằn nói.

Bàn tay bẩn thỉu? Họ dù sao cũng là cảnh sát nhân dân cơ mà!

Chỉ một câu nói nhưng đã làm cả văn phòng Sở công an bùng lên toàn những lời chửi mắng.

-Khương Du Tâm, cô có thể đừng thêm dầu vào lửa nữa không? - Anh quay đầu, khẽ gằn giọng.

Ngay cả lãnh đạo Sở công an cũng chạy đến hỏi, vỗ vỗ vào vai anh nói:

-Luật sư Lương, tôi không cần biết cậu khiêng hay đánh ngất cô ta, mau đem người phụ nữ này đi đi!

- Thì ra là vì có loại lãnh đạo như thế này nên mới có loại cấp dưới xấc xược như thế. - Khương Du Tâm khiêu khích.

- Khương Du Tâm! - Một lời cảnh cáo thấp giọng, cho thấy sự nhẫn nại của anh đã đi đến giới hạn.

Đôi môi lạnh lùng của cô nhếch ra một cái, không thốt ra những lời chọc tức người khác nhưng lại vẫn kiên quyết:

-Luật sư Lương, tôi muốn kiện bọn họ tội phỉ báng!

Anh... sắp ngã!

Tại sao anh lại quên mất rằng Khương Du Tâm nổi tiếng là ngang ngược?

Năm 1993

- Triệu Tiểu Vỹ?

- Có!

- Vương Kỳ?

- Có!

- Khương Du Tâm?

- Khương Du Tâm?

Anh cầm tập hồ sơ, lại gọi lại lần nữa.

Với thành tích thi đầu vào nhất toàn trường, vừa nhập học anh đã được chủ nhiệm lớp chỉ định làm lớp trưởng.

Là lớp trưởng, mỗi buổi sáng điểm danh trong giờ tự truy bài là việc không thể thiếu. Hôm nay là buổi thứ hai sau nhập học, cũng là buổi điểm danh đầu tiên.

- Có! - Một tiếng đáp khiên cưỡng và cứng ngắc.

Ánh mắt lanh lợi dưới mắt kính của anh quét nhìn một cái, cúi đầu xuống, theo trí nhớ lật lại mấy trang hồ sơ trong tay, lấy ra một tờ, đối chiếu hình ảnh, không hề khách khí nói:

- Hà Huyên Na! Mình còn chưa gọi đến tên cậu!

Vì bị lật tẩy, khuôn mặt xinh đẹp của nữ sinh vừa được gọi tên là Hà Huyên Na phút chốc đỏ bừng, nhưng cũng chỉ có thể không cam tâm mà “hừ” một tiếng.

Mọi người đều là bạn học, anh không muốn quá khắt khe nên cũng không muốn truy cứu, chỉ cúi đầu gạch chéo một nét màu đỏ lên tên của Khương Du Tâm rồi dùng bút đỏ viết vào hai chữ “vắng mặt”.

Đó là một cô gái nhỏ hơn anh hai tuổi, ngay cả hôm tổ chức lễ nhập học cũng không đến tham dự, bạn bè sớm đã bàn tán sôi nổi rằng nghe nói cô ta còn không học cả lớp chín nhưng đã được gia đình dựa vào quan hệ đưa vào học tại trường phổ thông trọng điểm vốn nhiều người chen nhau đến vỡ đầu này.

- Trương Tường? - Anh bắt đầu tiếp tục điểm danh.

- Có!

- Lưu...

- Khương Du Tâm! - Một giọng nói lạnh nhạt khác thường bất ngờ vang lên.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn đến cửa lớp, trong đó có anh.

Chỉ thấy một cô gái mặc bộ đồng phục trắng tinh được là thẳng nếp, mái tóc dài được búi thành búi không thích hợp lắm với độ tuổi của cô, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng đến mức mà một cô gái trẻ thậm chí còn chưa đến mười bốn tuổi không nên có.

Ấn tượng đầu tiên của anh về cô là đó là một cô gái rất thích hơn người.

- Bạn đến muộn rồi. - Anh không biểu cảm cúi đầu xuống, cố gắng che giấu khuôn mặt đang hơi hơi ửng đỏ, sau một chớp vô tình lóe lên ấy, tim anh dồn dập đập nhanh một cách kỳ lạ.

- Đúng vậy! - Cô nghếch cằm lên, không hề phủ nhận.

Lớp trưởng, tối qua chơi muộn quá nên ngủ quên mất, cho mình một cơ hội đi.

Lớp trưởng, do đường bị kẹt xe...