Ầm!

Một tiếng nổ vang lên, đại môn Đằng gia bị người ta một cước đá văng ra, hai tên gác cửa đứng ra ngăn cản liền bị một trảo của Vương Thiên Ưng phá vỡ hộp sọ ngã xuống!

- Đằng gia lão thất phu lăn ra đây nhận lấy cái chết!

Thanh âm Vương Thiên Ưng âm trầm vang lên truyền khắp mọi ngóc ngách Đằng gia.

Hô!

Một đạo nhân ảnh từ bên trong Đằng gia phóng lên, mũi chân điểm lên nóc nhà từ từ hạ xuống, lão gia tử Đằng Văn Hiên sau nhiều năm vắng bóng lại một lần nữa cường thế xuất hiện, trên tay lão bao trùm một tầng màu đỏ trong bóng tối nhìn qua trông rất kinh người.

- Phích Lịch Hỏa Diễm Chưởng? Hừ!

Vương Thiên Ưng khinh thường hừ lạnh một tiếng, ngón tay chỉ về Đằng Văn Hiên nói:

- Lão thất phu, ngươi chính là gia chủ Đằng gia?

- Cuồng đồ vô lễ, ngươi là ai mà dám xông vào Đằng gia ta, giết người của Đằng gia ta, trong mắt ngươi có còn vương pháp không?

Ngay sau đó, Nhị gia Đằng gia Đằng Vân Lĩnh chỉ vào Vương Thiên Ưng lớn tiếng quá.

Bên kia tôn trưởng Đằng gia cùng Đại gia Đằng Vân Tráng mang theo một nhóm người từ từ tiến đến, cau mày nói:

- Người nào dám đến Đằng gia ta gây truyện?

Đám người Đằng gia từ bốn phương tám hướng kéo tới, đem đám người Vương Thiên Ưng cùng đám Võ giả Thác Bạt gia bao vây lại.

Trên mặt Vương Thiên Ương không chút sợ hãi, lạnh lùng nhìn về phía đám người Đằng gia,cao ngạo chậm rãi nói:

- Tại hạ Vương Thiên Ưng, Nhị gia Vương gia Thanh Bình Phủ! Hôm nay tiểu súc sinh Đằng gia dám đả thương Ngũ công tử Vương gia ta, ta đến đây là đòi một cái công đạo! Thức thời thì mau giao hung thủ ra đây ta sẽ tha chết cho cả nhà các ngươi, nếu không sau hôm nay, Đằng gia trấn sẽ phải thay tên đổi họ!

- Lớn mật!

- Càn rỡ!

- Ngươi là thứ gì mà dám đứng ở nơi này hồ ngôn loạn ngữ!

- Vương gia Thanh Bình Phủ thực rất giỏi sao? Đằng gia ta cũng không sợ các ngươi đâu!

Đám người Đằng gia đều bị thái độ này của Vương Thiên Ưng chọc giận, lòng đầy phẫn nộ mắng to.

Chuyện xảy ra hôm nay người của Đằng gia căn bản cũng đã biết, mặc dù họ cũng không biết tại sao Đằng Phi lại trở nên lợi hai như vậy, nhưng phần lớn bọn họ cũng vì thế mà cảm thấy vui mừng.

Người ta nói hổ phụ sinh hổ tử, nhi tử của Tam gia sao có thể là phế vật chứ?

Sắc mặt Đại gia Đằng Vân Tráng hết sức âm trầm, hắn không ngờ rằng lão Tam chết đã hơn mười năm nhưng trong gia tộc vẫn còn uy danh như vậy, tộc nhân bảo vệ tôn nghiêm của gia tộc, cũng chính là bảo vệ Đằng Phi mà Đằng Phi chính là hài tử của lão Tam!

Đằng Văn Hiên ho khẽ một tiếng, tiếng mắng mở bên này dần lắng xuống, họ cùng nhìn về phía lão gia tử đang bước về phía trước, tập trung tinh thần chuẩn bị chiến đấu.

Danh tiếng Vương Thiên Ưng đa số mọi người ai cũng từng nghe qua, thực lực so với lão gia tử cũng cường đại hơn nhưng thế thì đã làm sao? Một người sao có thể đấu lại nhiều người, hắn dám đến cửa Đằng gia gây chuyện, làm sao có thể cho hắn được như ý?

Nếu không sau này Đằng gia làm sao có thể nhìn người ta?

- Vương Thiên Ưng, ngươi xông đến Đằng gia ta, giết người của Đằng gia ta, có phải là muốn tiệt đường sống của chúng ta?

Thanh âm của Đằng Văn Hiên vang lên, nghe như rất bình tĩnh nhưng ai cũng có thể cảm nhận được, lão gia tử thực sự nổi giận rồi!

- Vậy thì sao? Lão thất phu, chớ có cậy già lên mặt, …, Lập tức giao người ra đây! Nếu không hôm nay ta sẽ diệt toàn bộ Đằng gia các ngươi!

Thanh âm của Vương Thiên Ưng hết sức lạnh lùng, vẻ mặt cũng đầy kiêu ngạo .

- Càn rỡ!

Đằng Văn Hiên quát lớn:

- Đệ tử Vương gia ngươi là người, đệ tử Đằng gia ta không phải là người sao? Tranh đấu giữa hai tiểu bối, hơn nữa đệ tử Vương gia các ngươi xuất thủ trước, thắng thì vênh váo tự đắc, thua thì tìm trưởng bối ra mặt, các ngươi không sợ người khác chê cười sao! Vương Thiên Ưng, lão Phu khuyên ngươi không nên sai lầm, đệ tử Vương gia các ngươi bị trọng thương, hai người canh cổng chúng ta cũng bị ngươi giết chết, Đằng gia chúng ta đã chịu thiệt rồi, chuyện này các ngươi lùi một bước đi, đừng có ép người quá đáng, nếu không hôm nay ngươi cũng không thể yên bình mà ra khỏi nơi này!

- Ha ha ha ha, thật là buồn cười, chó giữ nhà các ngươi mà cũng mang ra so với con cháu của Vương gia ta sao? Còn nữa, lão già ngươi muốn ngọc đá cùng tan sao, ngươi có hay không hỏi tộc nhân ngươi một chút, xem họ có đáp ứng hay không?

Thanh âm lạnh nhạt của Vương Thiên Ưng vang lên, khinh thường nhìn về phía Đằng Văn Hiên một cái.

Ánh mắt Đằng Văn Hiên khẽ liếc qua đám trưởng lão trong gia tộc, trong đó có vài người chột dạ tránh khỏi cái nhìn của hắn, ánh mắt Đằng Văn Hiên nhìn về phía Đằng Vân Tráng đột nhiên hỏi:

- Vân Tráng chuyện này ngươi cảm thấy thế nào?

Đằng Vân Tráng suy nghĩ một chút, nhìn thoáng qua Vương Thiên Ưng, ho nhẹ hai tiếng chậm rãi nói:

- Phụ thân, nếu như nói oan có đầu, nợ có chủ, giữa tiểu bối xung đột với nhau đúng là chuyện thường tình, nhưng thương tổn của người ta cũng hơi quá. Nghe nói Ngũ công tử Vương gia cơ hồ bị phế bỏ hoàn toàn, việc này đổi lại là Đằng gia ta cũng hông thể nhẫn nhịn được, cho nên ta đề nghị người nào đả thương Vương ngũ công tử thì nên đem hắn giao ra, đại nghiệp của Đằng gia ta không thể bởi vè một hai con sâu làm liên lụy.

- Đúng vậy a, thương thế của Vương ngũ công tử thật sự rất nặng, hai cổ tay bị bẻ gãy, Vương gia tu luyện Kim Điêu trảo, nếu như xương cổ tay bị gãy khác gì bị phế đi một nửa a!

- Không sai, công bằng mà nói, ta nghĩ là Đằng gia chúng ta nên có trách nhiệm. Ài! Tam gia mất sớm, chúng ta quả thật là quản giáo không nghiêm a!

- Gia chủ, ta cũng đề nghị nên đem hung thủ đả thương người giao ra, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, Đằng Phi chẳng những phế đi hai tay Vương ngũ công tử, hơn nữa còn phế đi đấu tuyền của hắn, nhưng cũng không có sinh tử đại cừu gì, hắn ra tay thật là quá tàn nhẫn rồi!

Mấy người đi theo bên người Đằng Vân Tráng đều lên tiếng chỉ trích Đằng Phi, đều muốn đem hắn giao ra.

- Thúi lắm!

Nhị gia Đằng Vân Lĩnh chỉ vào mấy người phía sau Đằng Vân Tráng mắng:

- Các ngươi bị mù hay sao? Không thấy con ta là Đằng Lôi thiếu chút nữa là bị Vương tiểu tử kia giết rồi? Đem hài tử của lão Tam gia ra à? Mẹ kiếp, đánh rắm sao, ai dám giao ra thì bước qua xác Đằng lão nhị này trước!

- Không sai, ta không đồng ý đem Đằng Phi giao ra!

- Ta cũng không đồng ý!

- Bị người ta đánh đến cửa còn muốn mang con cháu nhà mình giao ra, trong đầu các ngươi toàn là c** chó sao?

- Có cái gì đáng nói, muốn đánh thì đánh đi! Đằng gia chúng ta dù chết sạch cũng sẽ không khuất phục!

Đằng Phi đứng trong đám người này, nhìn thấy rất nhiều tộc nhân trước kia từng giễu cợt mình, nhưng giờ phút này, tất cả đều đứng ra nói giúp cho mình. Tâm tình Đằng Phi đã sớm nguội lạnh nhưng lúc này cũng chợt rung lên.

Đây mới là một gia tộc!

Bất luận thế nào, ta cũng sẽ không liên lụy đến gia tộc này!

Đằng Phi âm thầm thề trong lòng.

Sắc mặt đám người Đằng Vân Tráng trở nên xanh mét, bọn họ cũng không hiểu nổi được, cho dù dư uy của lão Tam còn đó, nhưng cũng không thể lớn đến mức này a.

Tiểu súc sinh kia từ lúc nào lại được hoan nghênh như thế?

- Sách … sách. Xem kìa, Đằng gia các ngươi nội chiến rồi, hắc, hắc hắc, thật là khiến cho người ta mở rộng tầm mắt! Đằng lão thất phu, lời con cả của ngươi, ngươi đã nghe thấy chưa?

Vương Thiên Ưng giễu cợt liếc nhìn Đằng Văn Hiên, bỗng nhiên, hắn vươn tay vỗ một cái, tiếng bước chân từ bên ngoài dồn dập vang lên.

Viện môn lại một lần nữa bị phá ra, chừng trăm tên hắc y nhân xông vào đứng say lưng Vương Thiên Ưng.

- Lão thất phu, ta không thích nói nhảm nữa, ta hỏi các ngươi một lần cuối, các ngươi rốt cục có giao người hay không!

Ken két!

Từ sau lưng trăm tên hắc y nhân lộ ra hàng loạt thủ nỏ, ngắm thẳng về phía người Đằng gia.

Sắc mặt những người này liền thay đổi.

Thủ nỏ!

- Trang bị của quân lính!

Sao lại ở trong tay của Vương gia? Bọn họ muốn làm gì? Tạo phản sao?

Đằng Văn Hiên lão gia tử lạnh lùng nhìn về phía Đằng Vân Tráng, màu đỏ trên tay càng nồng đậm hơn.

Không khi trên sân chợt trở nên khẩn trương, tâm trí mọi người đều thấp thỏm không yên, chiến đấu… hết sức căng thẳng!

Đúng lúc này, Đằng Phi chậm rãi từ trong đám người đi ra, hắn làm bộ như không thấy những người đó liều mạng cho mình, cũng như không nhìn thấy nét mặt giận dữ của Đằng Văn Hiên lão gia tử, mà bình tĩnh nhìn về phía Vương Thiên Ưng nhàn nhạt nói:

- Ai làm người đó chịu, người đả thương Ngũ công tử Vương gia chính là Đằng Phi ta, chuyện này cùng Đằng gia không có chút quan hệ nào.

Đằng Phi vừa nói, khóe miệng hắn cũng hiện lên vẻ khinh thường:

- Hơn nữa cũng có rất nhiều người làm chứng, Vương ngũ công tử đả thương huynh đệ của ta trước, ta xuất thủ sau. Thế gian này dù thế nào cũng không qua được một chữ lý, chẳng lẽ chỉ có người Vương gia các ngươi được phép hành hung đả thương ngươi, còn người khác phải nghển cổ chờ chết?

Đằng Phi nhìn lướt qua Đằng Vân Tráng cười lạnh nói:

- Hắn bị đánh trọng thương cũng bởi vì hắn học nghệ không tinh, cũng bởi vì uy phong của các ngươi thật to, hài tử bị đánh, trưởng bối liền lao ra trả thù, còn đem ra thủ nỏ mà chỉ có ở quân đội mới có, chẳng lẽ các ngươi không sợ việc này truyền ra ngoài sẽ khiến cho những người trên kia hoài nghi sao? Hay là Vương gia các ngươi đã cường đại đến mức không xem Chân Vũ Hoàng Triều ra gì, muốn tự lập môn hộ rồi?