CHƯƠNG 103

Khi mọi người đến tòa liền thấy Giang Nghĩa đang ngồi trên chiếc ghế sắt ở khu vực nghỉ ngơi.

Nhìn thấy mọi người đến, Giang Nghĩa đứng dậy chỉnh đốn lại áo quần rồi bước đến: “Mọi người đến rồi à ?”

Tây Môn Tuấn có chút bất ngờ, anh quả thực không ngờ tới rằng Giang Nghĩa sẽ thật sự chờ ở đây.

Theo lý mà nói, bản thân Giang Nghĩa không thể có nổi 2700 tỷ , chỉ đành nhờ người khác giúp đỡ; thế nhưng ở khắp thành phố này, những người có đủ khả năng chi trả đều đã được Tôn Vĩnh Trinh để ý đến, không thể có người giúp Giang Nghĩa được.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tây Môn Tuấn cũng không thể nghĩ ra làm cách nào mà Giang Nghĩa đã gom đủ số tiền nợ.

Anh ta hỏi: “Anh định trả lại tiền bằng cách nào?”

Giang Nghĩa đưa mắt nhìn đồng hồ, lạnh lùng đáp: “Tôi hẹn người ta, còn mười mấy phút nữa sẽ đến, anh ta sẽ giúp tôi trả hết món nợ này. À, đúng rồi, không phải là 9 tỷ, mà là 3600 tỷ, sau khi trả sạch hết nợ, tôi sẽ lấy lại Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.”

Tây Môn Tuấn nheo mắt, cách mà Giang Nghĩa đã chọn giống hệt với những gì anh ta tưởng tượng.

Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng có giá lên đến 9000 tỷ.

Chỉ cần Giang Nghĩa đủ thông minh, nhất định có thể kiếm được một đại gia bằng lòng thế chân cho mình, và anh ta chỉ cần đem Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng giao cho người đó quản lý là được rồi.

Mặc dù công ty của thành phố Giang Nam từng bị Tôn Vĩnh Trinh thôn tính, nhưng những công ty ở những thành phố khác thì không chắc.

Dùng 3600 tỷ để đổi lấy khoa học Kỹ thuật Tẩm Mộng trị giá 9000tỷ , cuộc buôn bán này rất xứng đáng.

Điều này sớm đã nằm trong dự tính của Tây Môn Tuấn.

Anh ấy cười nhạt nói: “Giang Nghĩa, anh đừng tưởng rằng tôi không biết anh đang bàn tính điều gì. Nhưng mà anh quá tự đắc rồi, anh thực sự cho rằng mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của anh ư ?”

“Nói cho anh biết, có những thứ không đơn giản như anh nghĩ đâu.”

Giữa lúc hai người đang nói chuyện, cửa chính mở ra, một đám người vây quanh một người đàn ông đeo kính vàng bước vào. Người đàn ông đó là Thủy Bình.

Giang Nghĩa cười rồi tiến lên phía trước mở lời: “Giới thiệu với mọi người, vị này chính là người đồng ý giúp tôi trả nợ, anh Camus, anh ấy là người lai Pháp, công ty trong tay sở hữu tài sản mấy chục nghìn tỷ.”

Tây Môn Tuấn nhìn Camus bằng con mắt lạnh lùng, bình thản đáp: “Thưa anh Camus, anh muốn trả nợ cho Giang Nghĩa, tất nhiên công ty của chúng tôi hoàn toàn ủng hộ, nhưng trước đó chúng tôi cần phải làm việc theo thông lệ, tiến hành xem xét minh chứng về tài sản của anh. Nếu như xem xét không có vấn đề gì, công ty chúng tôi lập tức thực hiện thủ tục trả nợ.”

“Không thành vấn đề.” Camus vui vẻ đồng ý. Trần Chiêu – nhân viên thi hành của tòa án bước tới nói: “Vậy thì xin mời anh Camus đi cùng tôi, để bảo đảm tính riêng tư, những người khác xin đợi ở bên ngoài.”

Trần Chiêu và Camus rời đi, những người còn lại hồi hộp chờ đợi trong hội trường.

Giữa lúc đó, Giang Nghĩa bước tới trước mặt Đinh Thu Huyền, nâng nhẹ khuôn mặt thanh tú của cổ, đau lòng nói: “Em khóc à?”

Đinh Thu Huyền cười bảo: “Không sao, chỉ là bụi bay vào mắt thôi.”

“Xin lỗi em, để em phải chịu khổ rồi.”

“Không cần phải xin lỗi em, là em tự nguyện mà.”

Đinh Nhị Tiến trông thấy cảnh tượng ấy, hừ nhẹ một tiếng: “Tự nguyện ? Ha ha, nếu như hôm nay anh Camus có thể trả hết nợ thì không nói làm gì, nếu như trả không hết thì mày cùng với cái thằng hèn nhát đó cút xéo khỏi đây đi!”