CHƯƠNG 54

Giang Nghĩa với Trình Hải đang uống rượu, bỗng nhiên điện thoại di động lại vang lên, là của Đinh Thu Huyền gọi tới.

Anh nghe điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có hơi dồn dập của Đinh Thu Huyền.

“Giang Nghĩa, bây giờ anh có rảnh không, có thể đến đón em được không?”

“Được chứ, em đang ở đâu, bây giờ anh lập tức đến đó ngay.”

“Viện khoa học kỹ thuật Minh Uyên, số 339 đường Minh Không.”

Cúp điện thoại, Giang Nghĩa uống một hơi cạn sạch rượu ở trong ly, đứng dậy rồi nói: “Tôi có việc riêng cần phải xử lý, chú Trình, hôm nào đó lại uống tiếp.”

“Được rồi, cậu cứ làm chuyện của mình đi.”

Giang Nghĩa vội vàng rời khỏi quán ăn, gọi một chiếc xe taxi đến Viện khoa học kỹ thuật Minh Uyên.

Anh có thể nghe ra giọng nói khẩn trương và sợ hãi của Đinh Thu Huyền từ trong điện thoại, hình như là gặp phải chuyện gì nguy hiểm, điều này làm cho Giang Nghĩa rất lo lắng.

Trên thế giới này có rất ít người có thể khiến Giang Nghĩa quan tâm.

Anh đã mất đi em trai Giang Châu, tuyệt đối không thể để vợ Đinh Thu Huyền của mình xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn.

“Tài xế, lái nhanh lên đi.”

“Vượt qua đèn đỏ, tôi trả anh gấp mười lần.”

“Nhanh lên!”

Chưa đến mười lăm phút, Giang Nghĩa đã đến Viện khoa học kỹ thuật Minh Uyên, vừa mới bước xuống xe thì liền chạy đi.

Chẳng mấy chốc, anh đã nhìn thấy Đinh Thu Huyền đang đi bộ ở ven đường.

Ngày hôm nay, Đinh Thu Huyền mặc một cái chân váy jean, phía trên là áo hai dây bó sát người, cảm giác gợi cảm và trẻ trung được bộc lộ hoàn mỹ từ trên người cô.

Giang Nghĩa nhạy cảm phát giác có một chiếc xe BMW màu trắng cứ chạy theo bên cạnh Đinh Thu Huyền, cửa sổ xe mở ra, một người đàn ông thò đầu ra ngoài trò chuyện câu có câu không với Đinh Thu Huyền.

Xem ra, Đinh Thu Huyền cảm thấy khẩn trương sợ hãi, chắc chắn có liên quan đến người đàn ông này.

Giang Nghĩa chạy chậm tới trước mặt cô, Đinh Thu Huyền vừa nhìn thấy Giang Nghĩa, cô lập tức chạy ra phía trước ôm lấy cánh tay của anh, sau đó quay đầu nói với người đàn ông chạy BMW: “Chồng tôi tới đón tôi rồi, không cần anh đưa đâu.”

Người đàn ông lái BMW hung dữ trừng mắt liếc nhìn Giang Nghĩa, tâm trạng rất khó chịu.

Anh ta nhìn xung quanh, âm dương quái khí nói: “Chồng của em tới đón em à, sao lại không lái xe tới vậy, chẳng lẽ lại muốn dẫn em đi ngồi xe buýt hả, đàn ông như vậy cũng quá vô dụng rồi?”

Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn người đàn ông BMW, sát khí trong đôi mắt bộc lộ vô cùng rõ ràng.

“Nhìn nhìn nhìn, nhìn cái gì mà nhìn? Còn nhìn nữa, tôi móc mắt của anh ra bây giờ.” Người đàn ông BMW ăn nói phách lối: “Thu Huyền là một cô gái tốt như thế, lại gả cho cái kẻ nghèo hèn như anh, đúng là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu mà. Đáng tiếc, đáng tiếc.”

Dừng lại một chút, người đàn ông BMW tiếp tục nói thêm: “Vậy Thu Huyền, tối nay tôi đặt phòng ở nhà hàng Vãn Tinh, em nhất định phải đến đó nha, tôi còn hẹn những người ở bộ phận khác của công ty nữa. Đến lúc đó, chúng ta thảo luận các vấn đề liên quan đến hợp tác và đầu tư, cứ quyết định như vậy nha?”

Đinh Thu Huyền không vui.