CHƯƠNG 65

Đinh Thu Huyền hừ lạnh một tiếng, mím môi, trong lòng thầm mắng: Giang Nghĩa, anh là tên đầu heo, nói mặc kệ là mặc kệ thật sao? Anh không biết dỗ em à? Đầu heo, đầu heo, đầu heo!

Cô đạp chân ga, Giang Nghĩa lảo đảo suýt va vào kính cửa sổ.

Chưa tới nửa tiếng, cả hai đã về đến nhà.

Vừa vào nhà liền nhìn thấy Đinh Nhị Tiến nghiêm mặt ngồi trên sô pha, Tô Cầm ngồi ở bên cạnh, vẻ mặt vừa lo lắng vừa lúng túng, bà ta chớp chớp mắt nhìn hai người bọn họ, ra hiệu bọn họ đừng nói lung tung.

Đinh Thu Huyền đưa mắt nhìn Giang Nghĩa, không biết ba đang muốn làm gì nữa.

Sau đó nghe Đinh Nhị Tiến thấp giọng nói: “Thu Huyền, Giang Nghĩa, hai đứa đến đây ngồi xuống cho ba.”

Hai người ngoan ngoãn ngồi đối diện Đinh Nhị Tiến.

Đinh Nhị Tiến đang sôi máu, đột nhiên ông ta đập tay lên bàn trà rồi hét lớn: “Hai đứa khốn kiếp các con đã làm chuyện gì vậy hả?”

Đinh Thu Huyền hoảng sợ: “Ba…”

“Câm miệng!” Đinh Nhị Tiến hung dữ nói: “Tôi đã nghe hết chuyện của các người, cũng đã nói chuyện với nhà họ Lê rồi. Cậu đánh bảy tám người họ đến mức mình đầy thương tích, còn nôn ra máu nữa. Ha ha, hai cô cậu giỏi lắm, thật sự rất có bản lĩnh!”

“Cô cậu có biết nhà họ Lê đã gọi điện tới mắng chửi tôi một trận không, các người đã khiến tôi không còn mặt mũi nào nữa rồi!”

Đinh Thu Huyền cúi đầu không dám nói gì.

Đinh Nhị Tiến thở dài: “Còn Giang Nghĩa nữa, tôi cũng đã biết giao kèo giữa cậu và ông cụ rồi. Cậu cũng giỏi lắm, cậu nghĩ cậu có năng lực đó sao? Hai ngày mà có thể kéo vốn đầu tư, còn khiến nhà họ Lê đến xin lỗi?”

“Sao cậu không nói trong vòng hai ngày thì cậu có thể làm tổng thống, cậu có thể lên thiên đường luôn đi?”

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Con có lý do để nói như vậy, hai ngày là đủ cho con…”

“Câm miệng! Tôi không muốn nghe những lời xằng bậy của cậu nữa!”

Đinh Nhị Tiến trừng mắt nhìn Giang Nghĩa: “Vốn muốn cho cậu nửa năm, hy vọng cậu nỗ lực phấn đấu để có thể mau chóng đuổi kịp bước chân của Thu Huyền. Kết quả là tôi đã sai rồi, cậu không những không đuổi kịp mà còn kéo chân Thu Huyền lại nữa.”

“Là cậu đã hại Thu Huyền bị ông cụ khiển trách, là cậu đã hại nhà họ Đinh vụt mất nhà đầu tư, cũng tại cậu mà bằng tuổi này rồi mà tôi còn bị người nhà họ Lê chửi không ngóc đầu lên được.”

“Giang Nghĩa, nhà họ Đinh chúng tôi không thể tha thứ cho cậu được!”

Những lời này nghiêm túc đến mức Tô Cầm cũng không nghe nổi nữa.

“Ông nói gì vậy? Kỳ thật những chuyện này cũng không thể trách…”

“Tôi đang nói chuyện, bà xen vô làm gì? Im lặng cho tôi!” Đinh Nhị Tiến mắng Tô Cầm.

Căn phòng im ắng trở lại, không ai lên tiếng, khung cảnh thật áp lực.

Đinh Nhị Tiến lắc đầu nói: “Hai đứa… ly hôn đi.”

“Cái gì?”

Đinh Thu Huyền hoàn toàn chết lặng, tim đập dữ dội, cô không ngờ ba mình lại nói như vậy.

Đinh Nhị Tiến nói: “Các người cũng đã thấy những gì Giang Nghĩa đã làm rồi, nếu cứ để cậu ta tiếp tục làm xằng làm bậy thì nhà họ Đinh chúng ta chắc chắn sẽ sụp đổ. Thu Huyền, ngày mai hai đứa đi làm thủ tục ly hôn đi, sau này cậu ta không được bước chân vào nhà họ Đinh chúng ta nữa!”

Khóe mắt Đinh Thu Huyền bỗng ẩm ướt, trái tim cô đang rỉ máu.

Tô Cầm muốn thuyết phục, nhưng không biết phải nói thế nào.