CHƯƠNG 73

Đinh Thu Huyền thở phào một hơi, xem như là có người đến rồi.

Đinh Trung nghi hoặc nhìn sang Giang Nghĩa, không rõ anh làm sao mà mời được lão tổng xí nghiệp lớn như Phan Hiếu.

Tuy nhiên, chuyện không chỉ như vậy…

“Chủ tịch tập đoàn Trường Khuynh – Ôn Nguyên Hà cùng phu nhân tới tham gia hội nghị đầu tư!”

“Chủ tịch và tổng giám đốc Giải trí Bách Kỳ, cùng tham dự hội nghị đầu tư!”

“Tổng giám đốc công ty chế tạo Thiêm Trình chi nhánh Giang Nam – Viên Thái đến tham gia hội nghị đầu tư!”

“Chủ tịch công ty hợp tác toàn cầu Tử Nhã – Hà Hải Thiên và con trai trưởng cùng tham dự hội nghị đầu tư!”

Từng cái tên mời vào vang lên, mỗi người đều đại diện cho các công ty lớn, xí nghiệp lớn hàng đầu ở thành phố Giang Nam, thậm chí là toàn quốc.

Quy mô mỗi công ty đều gấp mười mấy lần nhà họ Đinh!

Không hề ngoại lệ, tất cả họ đều nằm trên bảng danh sách của Giang Nghĩa.

Đại diện mười công ty lớn, không một ai vắng mặt!

Chuyện này không thể nghi ngờ gì nữa đã hung hăng tát một cái bạt tai lên mặt tất cả người nhà họ Đinh, đặc biệt là Đinh Trung, trước đó ông ta chế nhạo Giang Nghĩa thế nào, bây giờ mặt liền đau thế ấy.

Nhìn những ông lớn bước vào phòng hội nghị, tất cả người nhà họ Đinh đều ngây ngốc, ai nấy kinh ngạc nói không ra lời, trước nay chưa từng dám nghĩ tới những ông lớn này có thể đến nhà họ Đinh bọn họ.

Dù là Đường Văn Chương cũng hoàn toàn không là gì trước mặt những ông lớn này, bất kỳ ai ở đây cũng vượt xa người mà nhà họ Đinh có thể so sánh.

Tất cả mọi người bao gồm cả Đinh Trung, đều đồng loạt đứng dậy nghênh đón những ông lớn tới.

Những người khác cũng lũ lượt nhường vị trí của mình cho họ ngồi, đám cán bộ nhà họ Đinh bình thường cao ngạo, lúc này đều câm như hến, ngoan ngoãn đứng đó không dám nhúc nhích.

Đinh Phong Thành hoàn toàn lác mắt luôn, anh ta khẽ hỏi vào tai Đường Văn Chương: “Anh rể, đây là chuyện gì vậy? Không phải đã nói không ai đến sao? Kết quả sao lại đến hết thế? Người anh phái đi quả thực không đáng tin, cho thôi việc đi thôi.”

Đường Văn Chương trừng mắt với anh ta, tức giận mà không chỗ xả.

Anh ta cũng thấy kỳ quái, tại sao đám ông lớn này lại trước sau bất nhất, đã nói không tới, sao lại tới rồi?

Thực ra người mà anh ta phái đi thám thính được một nửa, sau đó chuyện Giang Nghĩa phái người đến khuyên nhủ thì người của anh ta căn bản không tra được.

Nhìn dáng vẻ mỉm cười của Giang Nghĩa, Đường Văn Chương khó chịu như ăn phải ruồi nhặng, siết chặt nắm tay, răng rắc răng rắc.

Vốn muốn sỉ nhục Giang Nghĩa một phen.

Bây giờ tốt rồi, không chỉ không sỉ nhục được, ngược lại còn “làm trò cười” cho anh một hồi, trong lòng Đường Văn Chương vô cùng hận!

Đại diện tương ứng mười công ty lớn lần lượt ngồi xuống, mặt mày ai nấy đều viết hai chữ “cao ngạo”, có thể nhìn ra trong lòng họ khinh thường gia tộc nhỏ hạng hai như nhà họ Đinh.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Đinh Trung khẽ ho một tiếng, muốn mở miệng lại không biết phải nói từ đâu.

Vì từ ban đầu ông ta đã chưa từng nghĩ tới những ông lớn này sẽ tới, cho nên căn bản không chuẩn bị những điều muốn nói gì cả, lén nhìn Giang Nghĩa một cái, trong lòng càng thêm nghi hoặc.