CHƯƠNG 91

“Từ hôm nay trở đi, gia đình các người đừng có ai nghĩ có thể bước ra khỏi cánh cửa này, cho đến khi các người trả hết nợ mới thôi.”

Đinh Nhị Tiến xanh mặt, còn có vương pháp không hả?

“Cậu cậu cậu, cái đám cường bạo này, tôi không tin, tôi muốn đi ra ngoài, các cậu có thể ngăn cản được tôi chắc?”

Ông ta vừa mới định đi, mấy tên đàn em của Hổ bệnh móc cây gậy bóng chày ra, hung hăng đập lên trên ván cửa, làm thủng một lỗ thật to.

Đinh Nhị Tiến bị dọa lùi ra phía sau mấy bước.

“Chúng ta đều là người văn minh, tôi cũng không thích phải chém chém giết giết.”

“Nhưng mà nếu như các người dám không nghe lời, vậy thì đừng có trách ông đây không khách khí.”

Đinh Thu Huyền chất vấn: “Các người như thế này là phạm pháp, có biết không hả? Đây là hạn chế bất hợp pháp quyền tự do cá nhân.”

Hổ bệnh nhìn Đinh Thu Huyền từ trên xuống dưới, trong ánh mắt còn toát ra một tia tham lam, hù dọa Đinh Thu Huyền lui về phía sau một bước.

“Ha ha, tôi cũng đâu có hạn chế các người đâu.”

“Chỉ cần ở trong căn nhà này, các người muốn làm như thế nào cũng được, chỉ cần không đi ra ngoài, tôi sẽ không làm gì các người.”

“Trong cái nghề này, ông đây coi như là vô cùng khách khí rồi, nếu như đổi lại là công ty khác, em gái à, người có nhan sắc xinh đẹp giống như em, chắc có lẽ là đã bị một đám người thay phiên rồi đó.”

Đinh Thu Huyền tức giận nghiến răng nghiến lợi, lập tức lấy điện thoại di động ra báo cảnh sát.

“A lô, tôi muốn báo cảnh sát, có một đám người đang ngăn ở cửa nhà chúng tôi, không cho chúng tôi ra ngoài.”

“Là ai hả? Là, là công ty đòi nợ.”

“Có làm tổn thương tới chúng tôi không à? Tạm thời không có, nhưng mà tám người bọn họ đều cầm vũ khí, còn không cho chúng tôi ra ngoài…”

“Cái gì gọi là không tạo thành tổn thương thì không có cách nào lập án? Chẳng lẽ chỉ có thể chờ đến khi bọn họ đánh chúng tôi bị thương rồi thì các người mới đến đây xử lý hả?”

Đinh Thu Huyền tức giận cúp máy, gấp đến độ muốn khóc.

Hổ bệnh cười cười: “Đừng có báo cảnh sát, vô dụng thôi. Tôi nói rồi, chúng tôi rất lịch sự, cũng sẽ không đánh người, cảnh sát tới đây có thể làm gì chúng tôi chứ? Đuổi chúng tôi đi hả, buổi sáng đuổi đi thì buổi chiều chúng tôi lại đến, buổi chiều đi thì buổi tối chúng tôi lại đến, ngày hôm nay đi thì ngày mai chúng tôi lại đến, chẳng lẽ là ngày nào cô cũng có thể gọi điện thoại?”

Nói như vậy, cả nhà của Đinh Thu Huyền gần như tuyệt vọng.

Đúng vậy đó, những người này không sử dụng bạo lực, cảnh sát tới đây cũng không làm được cái gì.

Cho dù tạm thời có thể đuổi bọn họ đi, bọn họ vẫn có thể ngày ngày đến đây chặn ở cửa, không trả hết tiền, đừng nghĩ có thể bước ra khỏi cánh cửa này.

Bây giờ bọn họ có thể cảm nhận được cảm giác đau khổ mà trước kia Giang Châu đã chịu.

Có lẽ là Giang Châu cũng bị những người này ép chết như này khi đang còn sống sờ sờ?

Hổ bệnh tiếp tục nói: “À đúng rồi, đồ ăn ở trong nhà của mọi người vẫn còn đủ chứ? Ăn từ từ thôi, tiết kiệm một chút, bởi vì từ hôm nay trở đi các người đừng có nghĩ có bất cứ cái gì được đưa vào.”

Đây chính là hành động đẩy gia đình của bọn họ vào chỗ chết.

Đương nhiên, công ty đòi nợ cũng có chi phí, bọn họ không có khả năng cứ trông chừng cả một năm như thế này, bọn họ cần có hiệu suất.

Cắt bỏ nguồn thức ăn chính là phương thức trực tiếp nhất.

Hai ngày sau bạn sẽ không chịu nổi, đến lúc đó không muốn trả tiền cũng phải trả.

Đinh Nhị Tiến tức giận đạp một đạp lăn cả chậu hoa: “Sau này không có cách nào sống, không có cách nào sống nữa!”

Đinh Thu Huyền hít một hơi thật sâu, lại lấy điện thoại ra.

“Con muốn gọi cho ai vậy?” Đinh Nhị Tiến hỏi.

“Con gọi cho ông nội.”

“Có tác dụng gì chứ, ông cụ lấy tiền đâu ra, cho dù có tiền, làm sao mà ông ấy có thể trả nợ thay cho Giang Nghĩa?”

Đã đến nước này, giờ cũng không có biện pháp nào khác, Đinh Thu Huyền bấm gọi điện thoại cho ông cụ Đinh Trung.

“Ông nội, cháu…muốn nhờ ông giúp đỡ một chuyện.”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh lẽo của Đinh Trung: “Ồ? Cô Đinh không có việc gì làm không được cũng có chuyện cầu tôi giúp đỡ à?”