CHƯƠNG 98

Giang Nghĩa nghe xong cũng không khỏi líu lưỡi không nói nên lời, anh biết trong thẻ của mình có tiền, chỉ là không ngờ lại có nhiều tiền như vậy.

Mặc dù chinh chiến ở chiến trường nhiều năm, luyện được bản lĩnh vui giận không biến sắc, nhưng lúc này anh cũng không khỏi kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Anh cười ngượng ngùng nói: “Giám đốc Viên, mấy năm nay thiệt thòi cho sự quản lý của anh rồi. Nói thật, trên phương diện tiền bạc tôi dốt đặc cán mai, nếu như không có sự giúp đỡ của anh, số tiền này của tôi chính là ‘tiền chết’.”

Viên Chấn được quan tâm quá mà trở nên lo sợ: “Anh Giang, anh nói câu này quá xa cách rồi, đừng nói giúp anh quản lý tiền, cho dù muốn tôi dâng hiến tính mạng của mình cho anh thì tôi cũng không tiếc.”

“Ha ha, nghiêm trọng hóa vấn đề rồi.”

Viên Chấn tiếp tục nói: “Anh Giang, thẻ này anh nhận lấy đi, muốn dùng như thế nào cũng được. Còn về toàn bộ tài sản của anh vẫn có thể giao cho tôi quản lý, như vậy có thể bảo đảm lúc nào anh cũng có tiền vào tài khoản. Số ‘tiền chết’ này sẽ biến thành ‘tiền sống’.”

Giang Nghĩa tò mò hỏi: “Vậy một ngày có thể vào tài khoản bao nhiêu tiền?”

Viên Chấn cười: “Bỏ đi tất cả tiền vốn, cổ phần khống chế, chia lợi nhuận không nói đến, anh có nhiều tài sản như vậy, chỉ ăn tiền lãi ngân hàng thì mỗi ngày có thể đổ vào tài khoản hơn 150 tỷ.”

Hơn 150 tỷ?

Đây còn chỉ là tiền lãi, nếu như đem những thứ khác đầu tư vào, vậy có thể đạt đến con số to đến mức nào?

Mà Giang Nghĩa vẫn là một người khá khiêm tốn, tiết kiệm, theo cách chi tiêu của anh, mấy đời cũng không tiêu hết số tiền lớn như vậy.

Giang Nghĩa nhìn chiếc thẻ phượng hoàng tím vàng ở trong tay, có chút chế giễu nói: “Tiền, không phải là vạn năng, nhưng không có tiền là tuyệt đối không thể. Cho dù là tôi, có những lúc cũng không thể không cúi người trước đồng tiền.”

Anh cất chiếc thẻ vào trong túi quần, đứng dậy nói: “Tôi còn có chuyện quan trọng cần phải làm, không ở lại lâu được.”

Viên Chấn chắp tay: “Vậy anh cứ làm việc đi, có thời gian thì đến chỗ tôi ngồi chơi.”

“Được.”

“Đi thong thả.”

Sau khi rời khỏi ngân hàng Thụy Sĩ, Giang Nghĩa gọi một chiếc xe taxi, đi thẳng đến tòa nhà làm việc của người tổng phụ trách khu vực Giang Nam.

Đi vào trong thang máy, đến tầng 16, phòng làm việc của tổng phụ trách.

Giang Nghĩa vẫy tay, bảo Lâm Chí Cường tìm “Thủy Bình” đến, không bao lâu sau, Thủy Bình đã đến trước bàn làm việc của Giang Nghĩa.

Đây là một người đàn ông tướng mạo là một người có văn hóa, đeo kính có gọng màu vàng, hiện ra sự nho nhã, lịch sự.

So sánh Thủy Bình với những người khác, thì càng giống một người có tri thức mà thiếu một chút bá khí của người lính, anh ta cũng là người “cố vấn” đáng tin nhất bên cạnh Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa nói thẳng: “Thủy Bình, tôi muốn cậu giúp tôi một chuyện.”

“Lão đại, anh nói đi.”

Giang Nghĩa đặt tấm thẻ Long Phượng vàng tím lên bàn.

“Cậu cầm lấy chiếc thẻ này, tôi muốn cậu tìm một thân phận thích hợp, giúp tôi giành lại Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.”

“Sau khi giành lại được quyền kiểm soát, bên ngoài cậu chính là chủ tịch hội đồng quản trị của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng; nhưng trên thực tế, tôi vẫn là người nắm quyền của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.”

Thủy Bình gật đầu, cầm lấy chiếc thẻ.

“Lúc nào phải thi hành nhiệm vụ?”