Chương 13: Mưu kế của nhà họ Tiêu

Bên ngoài biệt thự nhà họ Đường, mấy chục chiếc xe Jeep chạy tới, quân nhân võ trang xông vào nhà họ Đường. Người nhà họ Đường lập tức hoảng hốt, Đường Thành Lâm mặc áo ngủ tỉnh dậy, thấy mấy chục quân nhân thì sắc mặt trắng bệch, vội hỏi: “Anh lính ơi, có chuyện gì vậy?”

“Bắt đi!”

“Ra lệnh một tiếng, Đường Thành Lâm bị hai người kéo đi. Người nhà họ Đường đang ngủ cũng bị lôi dậy.

Cùng lúc đó, tại nhà Đường Sở Vi, Đường Bình và Hà Diệp Mai đã ngủ.

“Rầm!” Cửa phòng bị phá mở, một đám người xông vào bắt họ rời đi.

Khách sạn Tử Đẳng, trong một căn phòng bí mật, Đường Sở Vi bị trói lại. Không lâu sau người nhà họ Đường cũng bị bắt tới, ông nội Đường Thành Lâm, bác cả Đường Hiện, bác hai Đường khánh, mấy chục người đều bị bắt tới. Họ đều không hiểu ra sao, không biết tại sao lại đắc tội người nhà họ Tiêu, bị bắt tới biệt thự, vẻ mặt đầy kinh hoàng.

Trong tầng ngầm, Tiêu Chinh ngồi trên ghế, miệng ngậm điếu thuốc. Sau lưng ông ta có không ít quân nhân võ trang. Ông ta lạnh lùng hỏi: “Đường Sở Vị, cô biết tại sao tôi lại bắt cô không?”

Đường Sở Vi không rõ. Bức tranh không phải là cô làm hư, nhưng cảnh tượng trong video sao lại thành cô đụng?

Đường Thành Lâm van nài: “Tướng quân Tiêu, nhà họ Đường chúng tôi chưa bao giờ đắc tội nhà họ Tiêu, Đường Lăng còn rất thân thiết với Tiêu Thành, anh bắt cả nhà chúng tôi tới đây làm gì?

Van anh thả chúng tôi đi, nếu có chỗ nào đắc tội thì tôi sẽ chuẩn bị lễ mọn đích thân tới nhà họ Tiêu đền tội.”

Tiêu Chinh nâng tay ngắt lời Đường Thành Lâm: “Đường Sở Vi làm hư một bức danh họa trị giá 180 triệu đô la trong bữa tiệc. Đường Thành Lâm, bổn tướng quân sẽ thả ông ra bán hết gia sản của nhà họ Đường, gom đủ 180 triệu đô đến chuộc người. Thấy tiền thì thả người, không thấy, các ông đều phải chết”

“Cái gì? 180 triệu đô ư?”

“Đường Sở Vị, cô làm gì vậy hả?”

“Sao cô lại hỏng bức tranh 180 triệu đô?!”

Người nhà họ Đường đều nhao nhao chỉ trích Đường Sở Vi, mắng cô là sao chổi xui xẻo, mang tai họa cho nhà họ Đường. Đường Sở Vi như ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ cũng không nói nên lười. Tiêu Chinh ra lệnh: “Thả Đường Thành Lâm”

Trước khi hành động, ông ta đã điều tra nhà họ Đường. Mấy chục thành viên của nhà họ Đường cộng lại chỉ có.khoảng 150 triệu đô tài sản mà thôi. Bức tranh này đủ để khiến nhà họ Đường phá sản.

Sau khi được thả ra, Đường Thành Lâm đi đến trước mặt Đường Sở Vi, giơ tay cho cô một cái tát, hổn hển nói: “Đồ phế vật, mày rước lấy tai họa ngập đầu cho nhà họ Đường rồi!”

Đường Sở Vi bị tát đỏ mặt, nước mắt chảy ra: “Ông nội, không phải cháu, thật sự không phải là cháu”

“Mày còn dám ngụy biện hả? Tướng quân Tiêu sẽ đổ oan cho mày sao?” Đường Thành Lâm tức giận tát thêm mấy cái, sau đó quỳ xuống đất van nài như một con chó: “Tướng quân Tiêu, mong anh cho nhà họ Đường một con đường sống”

Tiêu Chinh lạnh lùng nói: “Cho nhà họ Đường một con đường sống ư? Vậy thì ai cho nhà họ Tiêu một con đường sống? Vì một chiếc điện thoại của Đường Sở Vi mà Diệp Hình đã nhằm vào.

nhà họ Tiêu, khiến nhà họ Tiêu phá sản”

Đường Sở Vï tỉnh ngộ lại, kêu lên: “Là.. Là ông hãm hại tôi?”

“Đúng” Tiêu Chinh không phủ nhận: “Hãm hại cô thì sao? Nhà họ Đường phải lấy ra 180 triệu đô, bằng không tôi là phó thống lĩnh Tây Cương, muốn giết chết mấy chục người nhà họ Đường quá đơn giản”

Đường Thành Lâm như mất hết tinh thần, ngã nhào trên mặt đất, giống như già thêm mấy chục tuổi, kêu lên: “Xong, nhà họ Đường xong đời rồi”

“Ném lão già này ra ngoài!”

“Vâng!”

Hai người vũ trang đi tới, kéo Đường Thành Lâm lôi đi. Người nhà họ Đường đều sợ ngây người. Tướng quân Tiêu làm thật, nhà họ Đường xong dời rồi, tất cả đều là do Đường Sở Vi.

“Đường Sở Vi, mày đúng là sao chổi, mày đã hại nhà họ Đường!”

“Sao tao lại có đứa con gái như mày!”

“Đường Sở Vi, một mình mày sai sao lại liên lụy tới cả nhà chúng ta?”

“Tướng quân, tôi không có quan hệ gì với Đường Sở Vị, thả tôi ra đi”

“Hu hu hu, tôi không muốn chết. Tướng quân Tiêu, oan có đầu nợ có chủ, tôi van ông tha cho tôi đi, đều là do Đường Sở Vi, ông trả thù Đường Sở Vi đi, giết cô ta đi, thả chúng tôi đi”

Người nhà họ Đường khóc lóc van nài. Đối mặt Tiêu Chinh quyền thế ngập trời, họ không có bất cứ cách nào.

Nghe thấy lời nói của người nhà, Đường Sở Vi đau lòng gần chết, nộ khí công tâm mà ngất xỉu.

Tiêu Chinh ra hiệu, lập tức.có người đi tới, bưng chậu nước hất lên mặt Đường Sở Vi. Đường Sở Vi lại bị đánh thức. Tiêu Chinh đứng dậy, tay cầm một con dao găm, nâng cằm cô lên, lưỡi dao lướt qua da mặt của cô. Ông ta lạnh giọng ép hỏi: “Đường Sở Vi, mười năm trước cô xông vào biển lửa nhà họ Giang nên bị bỏng, bây giừ gương mặt này lại rất xinh đẹp. Kẻ cô cứu từ hỏa hoạn mười năm trước là ai? Cậu ta đang ở đâu?”

“Tôi… Tôi không biết.” Sắc mặt Đường Sở Vi trắng bệch, run lẩy bẩy.

Tiêu Chinh khẽ dùng sức, gương mặt của Đường Sở Vi lập tức bị rạch chảy máu, nhuộm đỏ nửa khuôn mặt.

“ÁI” Đường Sở Vi đau đớn kêu lên, không ngừng giấy dụa, nhưng tứ chỉ bị trói chặt, bất kể giấy dụa kiểu gì cũng vô ích. Người nhà họ Đường khác hoảng sợ run rẩy, thậm chí ngất xỉu.

“Nói đi, người cô đã cứu rốt cuộc là ai? Có phải cậu ta đã trở về tìm cô không? Còn nữa, cô có quan hệ gì với Diệp Hình mà Diệp Hình lại tôn kính cô như vậy?”

“Tôi không biết, tôi thật sự không biết, hu hu hu, tôi không biết gì hết” Đường Sở Vi bật khóc.

Tiêu Chinh lại cứa một nhát dao. Trên mặt Đường Sở Vi xuất hiện thêm một vết thương. Cô cảm thấy gò má đau rát, hơn nữa rõ ràng nhận thấy máu chảy xuống cổ.

Tiêu Chinh quát: “Người cô cứu rốt cuộc là ai?

Có phải cậu ta đã tìm cô không?”

Đường Sở Vi ngây người. Cô thật sự không biết, không biết mười năm trước mình đã cứu ai.

Cô khóc lã chã: “Hu hu, tôi thật sự không biết, lúc đó tôi không biết nơi đó là nhà họ Giang, sau này tôi mới biết được. Tôi cũng không biết đã cứu ai, kéo anh ta ra khỏi hỏa hoạn thì mặt anh ta đã bị đốt cháy, sau đó anh ta nhảy xuống sông, bị nước cuốn đi,tôi không biết anh ta là.ai, cũng chưa từng trở về tìm tôi. Tướng quân Tiêu, tôi nói thật mà, ông tha cho tôi đi, hu hu hu..”