Chương 28: Tôn nghiêm của Hắc Long

Đường Lăng là cháu đích tôn của nhà họ Đường, anh ta bị đánh, cả nhà đều nói giúp anh ta. Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người đều chỉ trích Giang Cung Tuấn, thậm chí còn liên lụy tới cả nhà Đường Bình. Đường Sở Vi lại bị mắng té tát, nào là sao chổi xui xẻo, đủ lời nói khó nghe vang lên. Cũng có người yêu cầu thu hồi cổ phân của Đường Bình.

Thấy mọi người đều giúp mình, Đường Lăng vô cùng đắc ý liếc Giang Cung Tuấn, ngẩng cao đầu như thể đang nói, mày chỉ là một con chó của nhà họ Đường mà dám đánh tao, đúng là không biết điều. Đường Thành Lâm cũng tức giận. Đây là cuộc họp gia tộc, Giang Cung Tuấn chỉ là người ở rể mà lại dám đánh con cháu dòng chính của nhà họ Đường.

Giang Cung Tuấn còn chưa nói gì thì Hà Diệp Mai đã đánh lên đầu anh, cả giận nói: “Thằng khốn này, còn không mau quỳ xuống”

Giang Cung Tuấn lạnh mặt, chẳng những không quỳ mà còn đá lên người Đường Lăng, khiến anh ta bay ra xa hai mét, bị đâm cho lăn quay, ngã trên sàn nhà kêu rên đau đớn.

“Cung Tuấn..” Đường Sở Vi hoảng sợ, vội kéo Giang Cung Tuấn, sau đó cô khom lưng muốn quỳ xuống xin lỗi. Giang Cung Tuấn lại kéo cô đứng dậy.

“Thằng vô liêm sỉ!” Đường Thành Lâm giận dữ đập tay lên bàn, đứng dậy quát: “Đúng là coi trời bằng vung! Từ giờ trở đi, mày không còn là con rể nhà họ Đường, cút đi cho tao!”

“Mau nói xin lỗi đi!” Đường Sở Vi không ngừng kéo góc áo Giang Cung Tuấn.

“Giang Cung Tuấn, thằng khốn này, còn không mau quỳ xuống nhận lỗi!” Hà Diệp Mai cũng chửi ầm lên. Vất vả lắm mới chiếm được cổ phần gia tộc, bà ta không muốn vì Giang Cung Tuấn đánh Đường Lăng mà chọc giận ông cụ, bị thu hồi cổ phần.

Giang Cung Tuấn không hề dao động, thản nhiên nói: “Anh ta còn chưa xứng.”

“Mày…” Đường Thành Lâm tức giận đến run lên, thở hổn hển liên tục.

“Ông nội đừng giận” Đường Mỹ Oanh đỡ Đường Thành Lâm kịp thời, không ngừng vỗ lên lưng ông ta: “Ông đừng chấp vặt với thằng chó này, đuổi anh ta ra khỏi nhà họ Đường là được.

Anh ta dám coi trời bằng vung như thế chắc chắn là vì đã được Đường Bình cho phép.”

“Đúng thế” Có người phụ họa: “Đường Bình tự cho là chiếm được 10% cổ phần nên không coi ai ra gì, ngay cả gia chủ cũng không để mắt, chắc bây giờ cậu ta đã tuyên bố với bên ngoài rằng cậu ta chính là gia chủ nhà họ Đường”

Hà Diệp Mai tức giận đến xanh cả mặt, trong lòng căm hận Giang Cung Tuấn. Đường Bình vẫn co ro ở một bên, bất kể người nhà họ Đường nói gì ông ta cũng không hé miệng, cứ như vô can.

“Sở Vi, nhà họ Đường thế này không ở lại cũng được. Anh dẫn em đi” Giang Cung Tuấn kéo Đường Sở Vi muốn rời đi.

Nhưng Đường Sở Vi lại tủi thân muốn khóc, nước mắt tràn vành mi. Cô trở thành cô gái xấu nhất thành phố Tử Đằng, mất hết mặt mũi của gia tộc, cô nằm mơ cũng muốn được gia tộc tán thành. Vất vả lắm mới có chuyển biến, vậy mà lại bị Giang Cung Tuấn phá hủy. Cô biết ơn Giang Cung Tuấn, nhờ Giang Cung Tuấn nên cô mới khôi phục dung mạo. Nhưng lúc này, cô lại rất bất mãn Giang Cung Tuấn. Bởi vì chính Giang Cung Tuấn nên cô mới lại bị người nhà chửi bới. Cô hét lên: “Giang Cung Tuấn, kêu anh quỳ xuống nhận lỗi khó đến thế sao? Anh chỉ là thằng lính quèn thôi, anh thật sự cho rằng mình ghê gớm lắm hả?”

Thấy Đường Sở Vi rơm rớm nước mắt, Giang Cung Tuấn lập tức đau lòng. Nhưng anh là Hắc Long, một trong năm vị đại tướng. Trong quan niệm của anh, thà chết đứng chứ không sống quỳ. Ngày xưa rơi vào tay quân địch, bị đánh da tróc thịt bong, anh cũng không quỳ xuống. Bây giờ anh là người ở rể nhà họ Đường, là chồng của Đường Sở Vi, anh đã từng thề sẽ không khiến Đường Sở Vi thương tâm, không cho Đường Sở Vi buồn bã.

“Chính anh ta đã sủ nhục Sở Vi, anh ta phải nói xin lỗi” Giang Cung Tuấn chỉ vào Đường Lăng: “Sở Vi với Diệp Hình không có bất cứ quan hệ nào. Diệp Hình hợp tác với nhà họ Đường là vì tôi đã từng cứu ông ta lúc còn làm lính, ông ta nợ tôi một ân tình”

Giang Cung Tuấn không muốn Đường Sở Vi chịu tủi nhục, nhưng anh cũng không muốn nhà họ Đường biết thân phận thật của mình.

Nghe vậy, mọi người mới biết thì ra còn có chuyện này. Giang Cung Tuấn lại nói tiếp: “Tôi có thể nghĩ cách lấy được một tấm thư mời tham dự nghỉ thức nhậm chức của Tiêu Dao Vương, nhưng tôi hy vọng sau này các người không được xúc phạm Sở Vi nữa. Sở Vi, chúng ta đi thôi” Nói xong, anh không bận tâm Đường Sở Vi phản đối, kéo cô rời đi ngay. Anh biết Đường Sở Vi ở đây sẽ chỉ bị sỉ nhục, nếu là người khác thì cứ giết là được, nhưng họ đều là người nhà họ Đường. Nếu anh giết người, Đường Sở Vi sẽ không tha thứ cho anh.

“Chết tiệt!” Thấy Giang Cung Tuấn kéo Đường Sở Vi rời đi, Đường Thành Lâm tức giận run cả người: “Cuộc họp gia tộc còn chưa kết thúc mà đã rời đi, đúng là không thèm để mắt tới gia chủ!

Thu hồi 5% cổ phần của Đường Bình!” Ông ta đã muốn thu hồi cổ phần từ lâu, chẳng qua là vẫn không có cơ hội. Thừa dịp này, ông ta thu hồi một chút cổ phần, nhưng không lấy lại hết. Bởi vì ông †a còn muốn dựa vào Đường Sở Vi. Một khi dồn ép Đường Sở Vi quá mức, lại rời khỏi gia tộc thì Vĩnh Nhạc sẽ không thể hợp tác với Vạn Quân.

Sắc mặt Hà Diệp Mai tái mét. 5% cổ phần tức là mấy chục tỷ đồng! Bà ta chỉ hận không thể băm xác Giang Cung Tuấn ra làm trăm mảnh!

Từ đầu tới cuối, Đường Bình không hề nói một lời.

Đám Đường Hiện, Đường Lăng, Đường Mỹ Oanh thì cực kỳ đắc ý. Bây giờ thu hồi 5% cổ phần của Đường Bình, sớm muộn gì cũng sẽ lấy lại hết cổ phần.

“Được rồi, chuyện này kết thúc tại đây, bây giờ họp tiếp” Đường Thành Lâm thu hồi một nửa cổ phần của Đường Bình, sau đó nói: “Bây giờ thương lượng xem như thế nào nhận được thiệp mời tham dự nghỉ thức nhậm chức của Tiêu Dao Vương”

Người nhà họ Đường lại tiếp tực thảo luận.

Không ai quan tâm tới lời nói của Giang Cung Tuấn. Một tên lính xuất ngũ, dù đã từng cứu Diệp Hình, nhưng Diệp Hình đã trả lại ân tình, sao có thể lấy một tấm thư mời cho anh ta?

Có người nói: “Đúng rồi, bạn trai của Mỹ Oanh không phải là cậu cả nhà họ Liễu sao? Nhà họ Liễu cũng là gia tộc lớn gần bằng bốn gia tộc lớn, kêu Liễu Súng ra mặt xin tộc trưởng nhà họ Liễu chắc chăn sẽ nhận được một tấm thư mời”

Nghe vậy, Đường Mỹ Oanh đắc ý kéo một người đàn ông bảnh bao ngồi bên cạnh. Đường Thành Lâm cũng nhìn người đàn ông bên cạnh Đường Mỹ Oanh, nở nụ cười: “Liễu Súng, hay là cậu về xin ba cậu, nhờ ông ấy ra mặt giúp nhà họ Đường lấy được một tấm thư mời, được không?”

Liễu Súng ngồi thẳng lưng: “Chuyện này thì không có vấn đề gì, nhưng tôi không dám bảo.

đảm ba tôi sẽ đồng ý. Dù:sao bây giờ có quá nhiều người muốn có thư mời, bao nhiêu người nhờ cậy ba tôi, nếu ai cũng đồng ý thì chẳng phải ba tôi sẽ bận rộn tới chết hay sao?”

“Cậu Liễu, cậu phải giúp nhà họ Đường”

“Ba cậu ra mặt thì mọi chuyện đều không phải là vấn đề” Người nhà họ Đường nhao nhao.

nói.

Đường Mỹ Oanh đắc ý ngẩng cao đầu: “Ông nội cứ yên tâm, chuyện này cứ giao cho Liễu Súng nhà cháu” Nói rồi, cô ta còn nhìn Liễu Súng: “Đúng không anh?”

Liễu Súng cạn lời. Nhà họ Liễu cũng đang bôn ba vì thư mời, đến bây giờ còn chưa nhận được đâu. Nhưng anh ta không muốn mất mặt ở nhà họ Đường, đành gật đầu: “Đương nhiên rồi. Ba tôi ra mặt thì vẫn đề gì cũng chỉ là chuyện nhỏ.”

Một cuộc họp gia tộc, toàn bộ nhà họ Đường đều nịnh bợ Liễu Súng.